Ở chơi được hai ngày, Alfeed từ biệt Augustine. Eva quá phí sức những lúc đi chơi với cậu em, nay yếu đi trông thấy. Augustine cuối cùng phải đồng ý cho mời thầy thuốc, điều mà anh cố tránh từ trước đến nay, để khỏi phải công nhận một sự thật đau lòng. Bây giờ, Eva nằm liệt giường đã hai ngày rồi, đành phải mời thầy thuốc.
Mary không hề quan tâm đến sức khỏe bỗng giảm sút nhanh chóng của con, bởi vì chị đang bận tâm mải mê theo dõi hai, ba thứ bệnh đang phát sinh trong người chị. Chị tin rằng ở trên đời này, chỉ có một mình chị ốm đau, nên chị cho rằng chung quanh chị, không thể có người ốm được. Chị tin chắc chắn rằng đối với những người khác chỉ là do lười biếng hoặc thiếu nghị lực.
Nhiều lần, cô Ophelia đã tìm cách gợi ý cho Mary nghĩ đến tình hình sức khỏe của con gái chị, nhưng vô hiệu. Chị chỉ trả lời:
– Tôi chẳng thấy nó ốm đau gì cả. Nó chạy nhảy, vui chơi bình thường.
– Nhưng cháu nó ho.
– Ho thì nói làm gì. Tôi, suốt đời tôi ho. Lúc tôi bằng tuổi Eva, người ta tưởng tôi đau phổi. Bác Mammy thức suốt đêm chăm nom... Con Eva ho, có ăn thua gì.
– Cháu yếu đi nhiều, nó thở khó lắm.
– Tôi bị như thế hàng mấy năm trời, thật là khó chịu.
– Đêm, nó ra mồ hôi trộm.
– Tôi ra mồ hôi trộm mười năm nay rồi. Rất nhiều đêm, quần áo ướt sũng, bác Mammy phải hòng cho khô. Con Eva như thế, so với tôi chẳng thấm vào đâu.
Cô Ophelia thôi không nói nữa. Nhưng bây giờ, Eva ốm nhiều, và nằm suốt ngày, lại mời thầy thuốc nữa, thì Mary lại có thái độ trái ngược lại lúc trước, chị đã biết trước - chị bảo thế - chị vẫn có linh cảm rằng chị sẽ là người mẹ đau khổ nhất. Đã ốm đau như chị, chị còn phải trông thấy đứa con gái duy nhất, đứa con thương yêu của chị chết, ngay khi chị còn đấy. Đêm, chị hành hạ bác Mammy; ngày, chị kêu rên thảm thiết; chị lại thêm một nỗi đau khổ nữa. Augustine bảo vợ:
– Em Mary, em đừng nói thế. Em đừng đau đớn quá.
– Anh biết thế nào được tấm lòng người mẹ! Anh có bao giờ hiểu em đâu, bây giờ anh cũng không hiểu em nữa.
– Không phải Eva không còn hi vọng gì, em đừng nói thế.
– Em đâu có thờ ơ được như anh. Con nó như thế rồi, mà anh dửng dưng như không, em thì không thế được. Em khổ nhiều rồi, nay lại thêm một việc như thế này, em chịu sao nổi.
– Đúng là Eva yếu lắm. Anh biết thế. Nó lớn mau quá, sức nó không chịu nổi, và bây giờ tình trạng thật nguy ngập. Do nóng bức quá, lại thêm cậu em đến, nó đi chơi quá sức. Nó kiệt sức rồi, nhưng thầy thuốc bảo còn hi vọng.
– Anh lạc quan như thế càng hay. Những người ít tình cảm sung sướng thật! Em cũng muốn được như thế nhưng em lo nghĩ quá. Em ước gì được thanh thản như mọi người khác...
Đôi khi, con bé Eva nghe thấy những lời than vãn ấy; nó khóc vì thương mẹ, buồn rầu vì đã gây cho mẹ bao đau khổ.
Nửa tháng sau, triệu chứng bệnh của Eva đã khá hơn nhiều, nhưng đó chỉ là cơn lặng sóng tạm thời dễ lừa dối mọi người; cái bệnh ác nghiệt này lừa dối những tâm hồn khắc khoải, ngay khi đã ở sát bên mồ.
Eva lại ra vườn, ra ban công chơi. Nó đùa vui. Bố nó sung sướng quá, đoán chắc là nó sẽ hồi phục sức khỏe như cũ. Chỉ có hai người, cô Ophelia và thầy thuốc, là không mắc lừa cái bệnh lúc tạm nghỉ ấy.