Túp Lều Của Bác Tom

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35. Cái Bùa

❊ ❊ ❊

Phòng khách nhà Legree là một căn phòng rộng lớn, có một lò sưởi rất to. Trên những bức tường ẩm ướt, những tấm bìa, trước kia hẳn là tô màu sặc sỡ, nay rách bươm, tơi tả, xám xịt và mốc meo. Không khí trong buồng ẩm xì xì, bẩn thỉu, mùi mốc xông lên như thường thấy ở những ngôi nhà cũ kĩ, bỏ hoang. Những tấm bìa ấy đầy những vết ố rượu, bia, nhiều chỗ bôi đầy những tính cộng tính trừ hoặc lời ghi viết bằng phấn. Trong lò sưởi, đặt một cái bếp than đỏ rực; ở đây, đêm đến, trời tuy không rét, nhưng lành lạnh. Ngọn lửa ấy, lao động dùng để đun nước pha rượu và châm xì gà. Ánh than rực đỏ chiếu lên những đồ vật kì quái chất bừa bãi đầy phòng: yên ngựa, dây cương đủ các loại, roi da, áo khoác và đủ các loại quần áo. Đàn chó rất thích nằm ở đây.

Legree đang pha một cốc rượu. Vừa rót nước nóng trong một cái ấm, nó vừa càu nhàu:

– Cái thằng Sambo chết tiệt! Nó sinh sự với tụi nô lệ mới đến! Chỉ có tám ngày giữa mùa hái bông khẩn trương này, mà cũng không đủ sức người làm!

– Cả ông nữa. - Một tiếng nói đằng sau ghế trả lời nó. Đó là chị Cassy. Chị trở về, đúng lúc nó đang nói một mình như trên.

– A! Con quái này đấy à? Mày lại dẫn xác về à?

Cassy lạnh lùng đáp:

– Phải, tôi trở về, nhưng không ai bắt tôi làm gì được.

– Nói phét, đồ chết giẫm! Nói sao, tao làm vậy; hoặc mày phải ngoan ngoãn hoặc mày phải ra ngoài khu nhà kia ở, đi hái bông như mọi đứa nô lệ khác.

– Ở ngoài túp lều bẩn thỉu nhất, tôi còn thích gấp vạn lần ở dưới quyền ông.

Thằng Legree cười gằn:

– Ở đâu mà không dưới quyền tao. Nào, lại đây, ngồi vào lòng tao đi. - Nó nói vậy và nắm lấy cổ tay Cassy.

– Liệu hồn, Legree! - Chị quát to, con mắt dữ tợn một cách đáng sợ. Rồi chị nói tiếp, dằn giọng xuống: - Ông sợ tôi đấy, ông Legree ạ. Rõ ràng như thế. Liệu hồn, trong người tôi có ma!

Chị ghé sát vào tai nó nói những tiếng cuối cùng. Nó nổi cáu:

– Tao bắt đầu ngờ rồi mà! Cút đi... Rồi đổi giọng, nó hỏi: - Cassy này, tại sao chúng mình không ăn ở hòa thuận với nhau được như mới đây?

– Như mới đây... - chị khẽ nói chua chát.

Chị nghẹn ngào không nói tiếp được. Chị vẫn giữ được cái sức mạnh của người phụ nữ đối với người đàn ông, mặc dù hắn ta tàn bạo đến mức nào. Gần đây, chị đã vùng dậy dưới gông cùm; từ cáu kỉnh, chị trở thành dữ tợn, như điên dại. Vì vậy, thằng Legree sợ chị; những đứa tầm thường, ngu ngốc bao giờ chẳng sợ người điên. Khi nó đưa Emilyn về nhà, tất cả những tình cảm của người phụ nữ trỗi dậy trong trái tim mòn mỏi của Cassy. chị đứng về phía cô thiếu nữ, vì thế sinh ra cãi cọ. Thằng Legree nổi giận, bảo chị nếu không chịu tuân lệnh nó, thì phải ra đồng hái bông. Chị Cassy hãnh diện và khinh bỉ báo cho nó biết chị sẽ đi hái bông. Và chị đã làm như lời chị nói, để cho nó biết nó không dọa được chị.

Suốt ngày hôm ấy, Legree thấy khó chịu; lúc Cassy đặt giỏ bông lên bàn cân, nó nói với chị nửa làm lành, nửa chọc tức; Cassy đáp lại, rất khinh bỉ.

Thấy bác Tom bị hành hạ dã man, chị hoảng hốt; chị theo Legree về nhà, với ý định trách nó cư xử tàn nhẫn quá.

– Cô Cassy, mong cô từ nay ăn ở tử tế hơn.

– Ông mà dám nói ăn ở tử tế à? Ông vừa đánh gần chết một tay lao động bậc nhất của ông, giữa mùa bông rộ này đấy thôi.

– Ừ, tôi dại dột quá. Nhưng cái thằng ấy nó nổi loạn, phải làm cho nó khuất phục.

– Đừng hòng làm cho con người ấy chịu khuất phục.

Legree cáu:

– Để xem! Nếu vậy, nó là thằng da đen đầu tiên dám chống lại tôi. Tôi sẽ đập tan xương nó; nhưng nó sẽ chịu khuất phục.

Lúc ấy, cửa mở, Sambo bước vào. Nó cúi đầu, đến gần chủ, đưa ra một cái gói giấy con. Legree quát:

– Con chó, mang gì vào đấy?

– Thưa ông chủ, cái bùa hộ thân của bọn phù thủy làm cho tụi da đen đấy ạ. Có bùa này, có bị đánh, chúng nó cũng không đau. Thằng này đeo ở cổ, bằng cái dây màu đen.

Cũng như phần nhiều kẻ độc ác và không tín ngưỡng, thằng Legree là một đứa mê tín dị đoan. Nó ngần ngừ, mở gói ra xem. Một đồng đô la bằng bạc lăn ra, và một món tóc vàng óng cuốn lấy ngón tay nó như một cái gì biết cựa quậy. Legree hoảng kinh, nó chửi rủa:

– Đồ quỷ sứ! Ớ đâu ra thế này? Mang đốt ngay đi, đốt ngay! - Nó gỡ món tóc ra như bị bỏng, vứt vào đống than, thét: - Sao mày mang cái của nợ này cho tao, hử?

Sambo há hốc mồm nhìn chủ; Cassy định bước ra ngoài, thấy thế dừng lại, khủng khiếp nhìn nó. Nó giơ nắm tay trước mặt Sambo, quát:

– Đừng bao giờ mang cái của ma quái này lên đây nữa!

Sambo lủi mất. Legree ném đồng đô la qua cửa sổ, vào đêm tối.

Sambo đi rồi, nó khoan khoái thấy đã thoát nạn, nhưng ngượng ngùng vì quá nhát gan. Nó ngồi xuống ghế, hớp từng hớp rượu.

Tại sao một món tóc vàng lại có thể làm một đứa tàn nhẫn, độc ác như nó hoảng sợ như vậy? Muốn hiểu được điều này, phải quay trở về quá khứ một chút.

Thằng Legree bây giờ phũ phàng, ngoan cố như vậy, nhưng ngày bé, nó cũng có một người mẹ nâng niu nó trong lòng; nó đã nghe thấy những lời cầu kinh, những bài Thánh ca... Ở vùng New Orleans xa xôi kia, người mẹ đầy tình thương, người mẹ kiên nhẫn đã nuôi nấng đứa con trai độc nhất của mình. Bố nó là một người nóng nảy mà bao nhiêu tình thương của tấm lòng vàng của mẹ nó cũng không lay chuyển nổi. Thằng Legree giống bố như đúc. Nó nghịch ngợm, khó dạy, tàn ác; bỏ ngoài tai mọi lời mẹ khuyên bảo. Lúc còn rất trẻ, nó đã đi biển để mong làm giàu, mỗi năm chỉ về qua nhà một lần. Người mẹ cố hết sức khuyên nhủ để đứa con khỏi sa vào cuộc đời tội lỗi. Có lần, tấm lòng đầy tình thương và những lời van xin của bà đã lay chuyển được nó. Nhưng sau, sự thèm muốn và cuộc đời tội lỗi lại thắng nó, lương tâm nó không chống nổi những cám dỗ xấu xa lôi cuốn. Nó uống rượu, chửi càn, nó tàn ác hơn bao giờ hết. Một buổi tối, mẹ nó tuyệt vọng, quỳ xuống trước mặt nó; nó đẩy mẹ ngã xuống bất tỉnh; rồi thằng con bất hiếu bất tử ấy bỏ chạy ra chiếc tàu thủy đang chờ nó.

Lần cuối cùng nó nhận được tin mẹ nó, là lúc nó đang cùng bạn bè nhậu nhẹt. Người ta đưa cho nó một bức thư; nó mở ra: một mớ tóc vàng óng lăn ra và cuốn lấy ngón tay nó. Bức thư báo tin mẹ nó đã chết. Lúc sắp chết, mẹ nó tha thứ và cầu nguyện cho nó.

Legree đốt bức thư, đốt món tóc cháy xèo xèo trong ngọn lửa; nó nhìn mà rùng mình nghĩ đến ngọn lửa vĩnh cửu. Nó tìm quên lãng trong rượu, chè, trụy lạc. Nhiều khi đêm vắng, bắt buộc con người ta phải tự hỏi lương tâm, nó bỗng thấy mẹ nó hiện lên, tái nhợt, đứng trên đầu giường nó; nó cảm thấy món tóc dịu dàng cuốn quanh ngón tay. Trán nó ướt đẫm mồ hôi lạnh toát. Nó khủng khiếp, vùng chạy ra khỏi giường.

Legree vừa uống rượu vừa tự bảo:

– Mẹ kiếp! Thằng chó chết lấy cái của quý ấy ở đâu thế? Giá thử, nó không giống hệt... ồ... thôi kệ! Mình tưởng đã quên rồi... Quên thế cóc nào được! Trơ một thân một mình, phải gọi Emilyn lên mới được. Con nỡm con, nó lại ghét mình! Mặc xác nó, bắt nó phải lên!

Legree ra buồng ngoài, nơi có cầu thang lên gác, xưa kia là một thang gác lộng lẫy, bây giờ chất đầy hòm xiểng, rác rưởi. Những bậc thang không trải thảm, như vòng lên tun hút vào bóng tối thăm thẳm. Một chút ánh trăng le lói chiếu qua một mảnh kính đã vỡ của cái đèn bóng bên trên cửa. Không khí ẩm ướt, bẩn thỉu như trong một ngôi nhà mồ.

Đến cầu thang, Legree dừng lại. Nó nghe thấy tiếng hát; điều đó thật lạ lùng. Một giọng hát thê thảm ca lên bài ca của người nô lệ:

Ôi! Tiếng khóc, khóc hoài, khóc mãi

Khóc trước lệnh chúa Jesus

– Con ranh con, phải bóp cổ cho nó chết đi... Emilyn! Emilyn!

Chỉ có tiếng vang nhạo báng đáp lại. Giọng hát vẫn thánh thót:

Ôi! Cảnh tang tóc chia li

Cha mẹ lìa con, không bao giờ gặp lại!

Legree dừng lại. Những giọt mồ hôi đọng trên trán nó; trống ngực nó đập thình thình. Nó tưởng trông thấy một cái bóng trắng mờ mờ rung rinh trong bóng tối. Nó sắp thấy mẹ nó hiện lên chăng? Nó lảo đảo quay trở về phòng khách ngồi phịch xuống ghế, lẩm bẩm nói một mình:

– Chỉ biết có một điều... mình sẽ mặc xác thằng cha ấy... Mình cần cóc gì cái gói giấy ấy! Mình bị ma ám thật rồi! Từ lúc nãy, mình cứ run lẩy bẩy, mồ hôi vã ra. Nó lấy cái món tóc ấy ở đâu nhỉ? Không phải món tóc mình đã đốt đi. Tóc thì làm sao mà sống lại được!

Legree huýt sáo gọi chó, để đỡ trơ trọi; nhưng đàn chó mở mắt ra rồi nhắm lại ngay.

– Để gọi thằng Sambo với thằng Quimbo lên mới được... Chúng nó sẽ hát, sẽ nhảy múa cho mình xem. Cho những con ma ấy cút đi.

Lúc ấy, khoảng một, hai giờ đêm. Cassy ở chỗ bác Tom về thì nghe thấy tiếng hò hét, gào thét từ phòng khách vọng tới, lẫn cả tiếng chó sủa và tiếng ồn ồn khủng khiếp. Chị trèo lên bậc cửa, nhòm vào trong nhà. Legree và hai thằng tay sai đang say rượu; chúng nó cả ba đứa, đểu hát inh ỏi, gào thét, đổ xô ghế, nhăn nhăn nhở nhở trông thật khủng khiếp.

Chị tì tay vào cánh cửa sổ, hai con mắt đen sợ hãi, khinh bỉ nhìn bọn chúng, chị tự hỏi: "Loại trừ cho loài người một con quỷ như thế, có phải là một tội lỗi không?"

Chị vội vã quay về, qua cái cửa phía sau nhà, lẻn lên cầu thang và gõ cửa buồng Emilyn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.