Túp Lều Của Bác Tom

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40. Tuẫn Tiết

❊ ❊ ❊

Việc Cassy và Emilyn bỏ trốn làm cho thằng Legree vốn tính hay cáu kỉnh, tức uất đến cực độ. Nó sẽ trút tất cả sự giận dữ của nó lên đầu bác Tom vô tội, điều đó không có gì lạ. Khi nó báo tin hai người nô lệ gái ấy đã bỏ trốn, nó thấy mắt bác Tom bỗng bừng sáng lên, bác giơ hai tay lên trời như để cảm tạ Thượng đế. Nó thấy bác Tom không chạy theo đám người đuổi bắt kẻ đi trốn. Nó nghĩ nên bắt bác phải đi, nhưng nó đã có dịp biết bác không đời nào chịu làm một việc vô nhân đạo. Cho nên nó đành thôi, để khỏi mất thì giờ quý báu lúc ấy.

Bác Tom ở lại khu nhà, cùng mấy người nô lệ khác mà bác đã dạy cho biết cầu kinh. Họ cùng nhau cầu nguyện Chúa cứu những người bỏ trốn.

Khi Legree trở về tay không tiu nghỉu, tất cả lòng căm tức bác Tom lên tột độ. Con người ấy chẳng đã lúc nào cũng thách thức nó từ ngày nó mua hay sao? Mặc dù bác Tom yên lặng, Legree cảm thấy ở bác một sự hăng hái, một lòng nhiệt tình không thể dập tắt làm nó hoang mang, ghê sợ.

"Mình ghét nó. Legree nghĩ vậy ngay đêm ấy, lúc nó ngồi trên giường. - Mình ghét nó. Nhưng nó là của mình. Mình có thể muốn làm gì nó thì làm. Xem ai có thể ngăn cản được mình nào!"

Legree nắm chặt tay lại như muốn bóp mạnh một cái gì.

Nhưng bác Tom lại là một người thợ giỏi và tận tụy. Chính vì vậy, mà nó càng ghét thêm. Nhưng dù sao, nghĩ như vậy nó cũng cố nén cơn giận.

Sáng hôm sau, nó quyết định chưa nói gì, ít nhất là lúc ấy. Nó tập hợp một nhóm điền chủ gần đấy, có cả chó và súng cácbin nữa. Chúng nó sẽ bao vây khu đầm lầy, sẽ lục tìm có tổ chức hệ thống. Được thì càng hay; không được, nó sẽ gọi bác Tom ra nghĩ đến đây, nó nghiến răng lại, máu sôi lên nó sẽ đập tan xương, hoặc là... Một ý nghĩ đen tối khủng khiếp thoáng qua đầu óc nó, nó bằng lòng lắm.

Hôm sau, Cassy nhòm qua một cái lỗ trên vách gỗ để quan sát phía bên dưới; chị kêu lên:

– Cuộc đi săn lại bắt đầu!

Mấy đứa cưỡi ngựa, đi vòng quanh trước cửa nhà. Đàn chó vừa sủa vừa giật mạnh dây buộc, mấy người nô lệ phải cố sức kéo lại. Hai đứa trong bọn là hai thằng giám thị đồn điền bên cạnh; những đứa khác là bạn chơi bời rượu chè ở một quán rượu ngoài thành phố, đến giúp Legree một tay, vì chúng nó thích cuộc đi săn nô lệ này. Khó mà tưởng tượng có một nhóm người nào bỉ ổi hơn thế. Legree rót rượu cho chúng nó không tiếc tay; nó cũng rót rượu cho những người nô lệ từ đồn điền khác đến giúp nó...

Cassy ghé tai vào bức vách; lúc ấy gió buổi sớm thổi tạt về phía nhà, nên chị nghe thấy tiếng nói chuyện. Một nét giễu cợt thoáng hiện trên khuôn mặt nghiêm trang và u buồn, khi chị nghe thấy chúng nó chia đất đai để sục tìm, cãi nhau về giá trị mỗi con chó, ra hiệu lệnh cho nhau khi cần bắn những người nô lệ bỏ trốn và cách hành hạ họ khi bắt được. Bỗng chị lùi lại phía sau, hai tay chắp lại, hai mắt ngước nhìn trời: "Trời hỡi! Chúng tôi đã làm gì để đến nỗi bị khổ cực như thế này?" Rồi chị rất xúc động, bảo Emilyn:

– Nếu không vì em thì chị đã xuống dưới kia cho chúng nó giết chị đi, càng hay cho chị. Đối với chị, tự do có nghĩa gì? Tự do có thể trả cho chị mấy đứa con của chị không? Chị có thể trở lại thành con người trước kia không?

Emilyn tính tình giản dị như đứa trẻ, rất sợ những lúc Cassy buồn rầu như vậy. Cô lo lắng, không biết nói gì; cô cầm lấy tay Cassy, khe khẽ vuốt ve. Cassy giằng tay ra:

– Đừng làm thế, em! Chị bây giờ chẳng muốn yêu ai, chị sợ sẽ yêu em mất thôi.

Cô bé thì thầm:

– Chị Cassy, chị đừng nghĩ thế. Nếu chị được tự do, chắc chị sẽ được cả con chị nữa; dù sao em sẽ là đứa con của chị. Em biết là không bao giờ em gặp lại mẹ em nữa. Chị Cassy, dù chị yêu em hay không yêu, em vẫn cứ yêu chị.

Lời nói dịu dàng trẻ thơ ấy đã thắng. Cassy đến ngồi cạnh cô bé, vuốt mái tóc óng vàng của cô. Emilyn ngạc nhiên thấy hai con mắt lộng lẫy kia dịu đi và đầy nước mắt.

– Em Emilyn! Chị khóc mãi con chị, chị ăn uống không được, mắt thì mờ đi. Ngực chị đã trống rỗng, chỉ còn tuyệt vọng...

– Phải hi vọng, chị ạ... Em thì lúc nào cũng hi vọng.

* * *

Cuộc săn người náo nhiệt, kéo dài. Chị Cassy ở trên kho thóc nhòm xuống thấy Legree đang xuống ngựa, mệt nhọc và chán nản; nét mặt chị giễu cợt và kiêu hãnh. Legree vào phòng khách nằm dài; nó bảo Quimbo:

– Đi tìm ngay thằng Tom cho tao. Thằng khỉ già ấy dính vào tất cả cái chuyện này, chứ không sai. Để tao lột cái xác thằng da đen ấy, cho đến khi tao biết nó đóng vai trò gì trong chuyện này.

Sambo và Quimbo, vốn ghét nhau, riêng có việc căm thù bác Tom là nhất trí với nhau. Thoạt tiên, Legree bảo chúng nó rằng nó muốn sau này bác Tom sẽ cai quản đồn điền khi nó vắng. Chỉ thế cũng đủ làm chúng nó bực tức, và chúng nó càng thêm căm ghét khi bác Tom bị ruồng bỏ. Quimbo vội vàng đi gọi bác Tom lên.

Lúc nhận được lệnh đòi, bác Tom có một linh cảm. Bác biết ý định bỏ trốn của Cassy và Emilyn, bác biết cả chỗ hai người trốn nữa. Bác còn biết tính tình Legree, biết quyền lực độc đoán của nó. Bác đặt giỏ bông xuống, lặng lẽ đi theo Quimbo, không hề phản kháng. Quimbo lôi bác đi; nó bảo bác:

– Rồi mày sẽ được một mẻ! Ông chủ cáu lắm. Mày khó lòng thoát được! Mày sẽ bị một trận, không sai đâu. Ai bảo mày giúp đỡ hai con kia bỏ trốn, mày sẽ được một bài học.

Bác Tom để ngoài tai mọi lời nạt nộ...

Thấy bác, thằng Legree quát:

– Thằng Tom kia! - Nó đến gần bác, túm lấy cổ áo bác, rít hai hàm răng lại vì nó đã điên tiết lên, nói: - Mày có biết là tao quyết định giết mày không?

Bác Tom thản nhiên đáp:

– Thưa ông chủ, có thể như vậy.

– Ừ, tao đã quyết định phải giết mày, - thằng Legree nhắc lại, dằn từng tiếng, - trừ khi mày nói cho tao tất cả những gì mày biết về việc hai con nô lệ kia bỏ trốn đi.

Bác Tom yên lặng. Legree gầm lên như một con sư tử dữ tợn; rồi nó giậm chân, hỏi:

– Mày có nói không?

– Tôi không có gì nói cả. - Bác Tom đáp, giọng bác thong thả, chắc chắn, quả quyết.

– Đồ con chó theo đạo Thiên Chúa, mày có dám quả quyết rằng mày không biết tí gì không?

Bác Tom yên lặng. Thằng Legree đấm bác một quả ghê gớm.

– Nói! Mày có biết gì không?

–Thưa ông chủ, tôi biết, nhưng tôi không thể nói gì được.

... Thằng Legree giận sủi bọt mép, đánh bác Tom ngã gục xuống.

Legree dùng đủ mọi cực hình để tra tấn bác Tom, nhưng không lấy được một lời khai về việc Cassy và Emilyn bỏ trốn. Nó quyết đánh bác cho kì chết. Trước khi ngất đi, bác đã lột xác nó. Nhưng bác chưa chết. Xúc động vì lòng gan dạ tấm lòng rộng lượng của bác, Sambo và Quimbo có chuyển biến: chúng nó săn sóc bác, hối hận, biết tội lỗi của mình. Cuối cùng, bác Tom tha thứ cho chúng nó.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.