Chiều một ngày chủ nhật, Augustine nằm trên một chiếc ghế dài ngoài hiên, hút một điếu xì gà. Vợ anh nằm ở một chiếc đi-văng, có màn buông... Bỗng có xe ngựa của cô Ophelia và Eva trở về. Ophelia đi thẳng vào phòng mình, như thường lệ, để cất áo khoác và mũ. Nghe tiếng bố gọi, Eva chạy đến ngồi trên đầu gối bố, kể chuyện cho bố nghe...
Một lát, hai bố con nghe thấy tiếng cô Ophelia quát mắng ai ở trong phòng buồng cô cũng thông ra hiên nhà. Augustine mỉm cười:
– Cái con Topsy lại phạm một tội gì chứ chẳng sai. Ôn ổn như thế là chỉ có nó.
Một lát sau, cô Ophelia bước ra, giận dữ, tay kéo kẻ phạm tội; cô hét:
– Ra đây ngay! Để tao mách ông chủ mày.
Augustine hỏi:
– Gì thế chị?
– Tôi không muốn khổ nhục vì con bé này nữa. Nhẫn nhục như thế là quá lắm rồi! Tôi nhốt nó ở trong phòng, bảo nó học thuộc lòng một bài Thánh ca. Nó làm gì nào? Con ranh tìm thấy nơi tôi giấu thìa khóa tủ; thế là nó mở tủ, lấy một cái dải mũ rồi cắt quần áo cho búp bê. Cả đời, tôi chưa thấy đứa nào như nó.
Mary nói:
– Tôi đã bảo chị mà, nuôi những đứa ấy mà chiều như chiều vong là không được đâu. - chị trách móc nhìn chồng nói tiếp: - Nếu người ta để cho tôi làm theo ý nghĩ, thì tôi đã tống nó vào nhà trừng giới để cho họ đập chết nó rồi.
Augustine nói:
– Đúng thế! Thế mới là tính dịu dàng của phụ nữ chứ! Tôi biết hàng chục người đàn bà sẵn sàng giết chết một con ngựa, hay là một người nô lệ, đấy là không nói một người, nếu người ta để cho họ làm.
Chị Mary nổi cáu:
– Thôi anh đừng nói đùa nữa. Chị Ophelia là người biết lẽ phải, bây giờ chị ấy cũng đồng ý với tôi đấy.
Cô Ophelia, cũng như mọi bà nội trợ khác, có thể giận dữ một cách chính đáng vì con Topsy hư quá. Nhưng những lời nói của Mary làm cho cô nguôi hẳn đi. Cô nói:
– Tôi chẳng hề thích thấy con bé này bị đánh đập. Nhưng, thú thật, tôi chẳng biết làm thế nào khác, cậu Augustine ạ. Tôi đã dạy bảo, thuyết phục, mắng mỏ, đến khản cả cổ, có khi đánh nó nữa, tôi đã trừng phạt nó đủ mọi cách, nhưng bây giờ nó vẫn như ngày mới đến!
Augustine bảo nó:
– Lại đây, con nhóc!
Topsy bước lại gần. Hai con mắt tròn của nó sáng lên và nhấp nháy; hình như nó vừa sợ vừa muốn giở trò tinh ranh. Augustine thấy thế không khỏi cười thầm:
– Tại sao cháu hư quá thế?
Topsy chững chạc đáp:
– Bởi vì cháu không tốt, như cô Ophelia thường bảo.
– Cháu không biết cô Ophelia đã tận tình dạy bảo cháu thế nào ư? Cô đã dùng mọi cách...
– Thưa ông chủ, vâng... Bà chủ trước cũng bảo thế...
Giữa lúc ấy, Eva làm hiệu cho Topsy, bảo nó theo mình vào phòng đọc sách của bố, một căn phòng có cửa kính ở đầu hiên nhà, Augustine ngạc nhiên bảo:
– Con Eva định làm gì nhỉ? Phải xem mới được.
Anh nhón chân bước theo hai đứa bé. Anh nhấc một góc tấm rèm che cửa. Rồi anh quay lại, một ngón tay để lên miệng làm hiệu bảo cô Ophelia đến với anh. Hai đứa bé ngồi dưới sàn nhà, Topsy vẫn ra vẻ vô tư, ranh mãnh như thường lệ, còn Eva ngồi trước mặt nó, hình như rất cảm động, một giọt nước mắt lấp lánh trên gò má.
– Topsy, sao mày hư thế? Tại sao mày không muốn chừa đi? Thế mày không yêu ai à?
– Tôi chẳng có ai để yêu; tôi chỉ yêu sô-cô-la thôi, chẳng yêu gì khác.
– Thế mày không yêu bố mẹ mày ư?
– Tôi chẳng bao giờ có bố mẹ cả, cô Eva ạ. Tôi bảo rồi mà.
– À phải. Thế mày cũng không có anh chị em, cô bác gì...
– Không, chẳng có ai hết.
– Mày thử ngoan xem, rồi mày sẽ...
Tôi chỉ là một con da đen; chỉ khi nào người ta lột da tôi ra, để tôi thành người da trắng, lúc ấy tôi mới thử ngoan.
– Topsy ạ, mày có thể là da đen, mà người ta vẫn yêu mày. Mày ngoan thì cô Ophelia sẽ yêu mày.
Topsy cười, tiếng cười gằn, tỏ rằng nó không tin. Eva ngạc nhiên:
– Mày không tin à?
– Không. Cô ấy không chịu được tôi, vì tôi là một con da đen! Cô ấy thà đụng đến con cóc còn hơn động đến tôi. Có ai yêu người da đen đâu, mà người da đen cũng chẳng biết làm thế nào... Nhưng tôi, tôi chả cần. - Nói xong, Topsy huýt sáo miệng.
– Topsy, tao, tao yêu mày lắm. - Eva sôi nổi nói, rồi đặt bàn tay trắng trẻo lên vai con bé. - Tao yêu mày lắm vì không có ai yêu mày, mà mày lại bị hành hạ. Tao muốn mày ngoan quá. Tao thì ốm, tao chẳng sống được bao lâu nữa. Thấy mày hư, tao rất khổ tâm. Mày không thử ngoan xem sao để tao được vui lòng ư? Tao chẳng sống bên mày được bao lâu nữa.
Hai con mắt sắc sảo của Topsy giàn giụa nước mắt; nước mắt nhỏ từng giọt xuống bàn tay Eva. Topsy rúc đầu vào hai đầu gối mình, khóc nức nở. Eva cúi xuống bạn nói:
– Topsy tội nghiệp! Chúa sẽ phù hộ cho mày, mày sẽ ngoan. Mày sẽ được lên Thiên đường và sẽ trở thành một thiên thần, giống như người da trắng.
– Cô Eva! Cô Eva! Tôi hứa là tôi sẽ cố ngoan. Trước kia, tôi không cần, nhưng bây giờ, tôi không thế nữa...
Lúc này, Augustine bỏ bức rèm xuống, tâm sự với cô Ophelia:
– Nó giống hệt mẹ tôi. Nó nói đúng: "Nếu chúng ta muốn người mù được sáng mắt, ta phải làm như Đức Chúa Jesus đã làm - tức là gọi người ấy đến, đặt tay lên vai người ấy."
Cô Ophelia nói rất chân thành:
– Tôi vẫn có thành kiến với người da đen. Đúng là tôi không để cho con bé đụng đến tôi. Nhưng nó chẳng nhận thấy đâu.
– Chị ạ, chị giấu làm sao được con trẻ. Tha hồ chị làm phúc cho nó; nhưng nếu nó còn cảm thấy chị khinh nó, thì chẳng bao giờ nó biết ơn chị hết.
– Tôi chịu, chúng nó bẩn quá... nhất là con bé này... Làm thế nào để khắc phục được?
– Chị cứ xem Eva thì rõ.
– Chà! Eva, ai nó cũng thương yêu được... Tôi muốn được như nó; nó đã cho tôi một bài học.
Augustine trả lời:
– Có lẽ không phải lần đầu tiên, một đứa trẻ con có thể dạy được một nhà bác học.