Túp Lều Của Bác Tom

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42. Câu Chuyện Thật Về Những Con Ma

❊ ❊ ❊

Vào lúc ấy, những câu chuyện ma cứ đồn đại trong đám nô lệ ở đồn điền Legree. Người ta khe khẽ kể với nhau rằng, lúc nửa đêm, người ta nghe thấy tiếng chân người xuống cầu thang kho thóc, rồi đi lại ở trong nhà. Cửa trên gác đã khóa, chắc hẳn con ma phải có chìa khóa khác, hoặc có phép biến hóa để chui qua lỗ khóa tự do đi lại, thật đáng sợ.

Người ta tưởng tượng một người cao lênh khênh khoác một tấm vải trắng đi đi lại lại, vào những giờ dành riêng cho ma. Cái bóng ấy mở cửa, đi khắp nhà, có khi biến mất, rồi lại hiện ra, lẳng lặng leo lên gác. Sáng ra, các cửa lại khóa chắc chắn hơn. Legree không thể không nghe thấy những lời xì xào bàn tán ấy. Người ta càng cố giấu nó, nó càng bực tức. Nó uống rượu nhiều hơn bao giờ hết. Ban ngày, nó ngạo nghễ đi lại, và chửi rủa om sòm. Nhưng đêm đến, nó mê sảng, rất khó chịu. Đêm hôm sau ngày chôn cất bác Tom, nó ra tỉnh, chè chén say sưa. Mãi khuya mới trở về, nó lấy chìa khóa mở cửa, rồi lăn ra ngủ. Nó đã khóa cửa, rồi lấy ghế chặn lại. Nó đặt một cái đèn nhỏ bên đầu giường và nhét mấy cái súng lục bên cạnh. Nó soát lại chốt cửa sổ; nó thể rằng nó chẳng sợ ma, sợ quỷ gì cả, rồi ngủ mất.

Sự thật, vì mệt quá, nó ngủ rất say. Nhưng một cái bóng đã len vào giấc ngủ của nó, một sự khủng khiếp, một sự sợ hãi mơ hồ cái gì rất kinh hãi đang chờ nó. Nó tưởng như thấy tấm khăn liệm của mẹ nó; nhưng thật ra là Cassy đang giơ tấm khăn cho nó xem. Nó biết là nó đang ngủ, mà vẫn nghe thấy tiếng gào thét, tiếng rên rỉ; nó cố gắng thức dậy mà không được. Nó nửa thức nửa ngủ. Nó biết chắc chắn rằng có cái gì đi vào buồng nó. Cửa mở, nó không sao cử động được. Sau cùng, nó vùng dậy được: cửa mở rõ ràng, và một bàn tay giơ ra tắt ngọn đèn đêm. Trời đầy mây và sương mù; nhưng nó vẫn thấy được một bóng trăng trắng lẩn vào trong nhà; nó nghe thấy tiếng áo quần của con ma sột soạt. Con ma đứng bên giường nó, một bàn tay lạnh buốt mó vào tay nó, nói khẽ: "Ra đây, ra đây, ra đây!" Nó sợ toát mồ hôi; cái bóng đã biến mất, không biết lúc nào và bằng cách nào... Legree nhảy xuống đất, chạy ra cửa: cửa khóa chặt. Nó ngã ra, bất tỉnh.

Từ hôm ấy, Legree càng uống rượu khỏe, uống nhiều vô kể.

Ít lâu sau, ở vùng ấy, người ta kể rằng Legree ốm và như gần chết. Không ai chịu được cái cảnh khủng khiếp trong phòng người ốm. Legree nằm đấy, lúc nào cũng mê sảng; nó kể lể những chuyện ma quái, ai nghe cũng rùng mình. Trên đầu giường, nó vẫn thấy một bóng trắng đứng đấy, im lìm, khốc liệt, bảo nó: "Ra đây, ra đây, ra đây!"

Do một sự tình cờ lạ lùng, cái đêm Legree thấy ma, người ta cũng thấy cổng mở toang. Mấy người da đen quả quyết đã trông thấy hai cái bóng trắng lướt trên đường đi ra phía đường cái.

Mặt trời sắp mọc là lúc Cassy và Emilyn dừng lại dưới một lùm cây, gần thành phố. Cassy bận đồ đen, kiểu như người phụ nữ Tây Ban Nha sống ở thuộc địa, đầu đội một cái mũ và trùm một cái khăn thêu che lấp mặt. Hai người bàn với nhau, Cassy đóng vai một bà lớn, còn Emilyn giữ vai trò cô gái ở, trong thời gian đi trốn.

Cassy từ nhỏ được nuôi nấng trong xã hội thượng lưu, nên lời ăn tiếng nói, dáng điệu, cử chỉ của chị hợp với vai chị đóng; chị còn giữ được những quần áo và đồ trang sức lộng lẫy, nên trông chị hệt như vai chị đóng. Chị dừng lại ở một cửa hàng bán hòm ở vùng ngoại ô. Chị mua một cái rất đẹp, và bảo người bán hàng cho người mang giúp theo sau. Thế là chị có một chú bé kéo xe trên đặt hòm, đi kèm, Emilyn thì mang túi, gói đồ lặt vặt. Chị vào một khách sạn xuềnh xoàng, như hệt một bà quý phái. Người đầu tiên chị gặp là George đang đợi chuyến tàu thủy sắp tới.

Lúc còn ở trên kho thóc, Cassy đã nhòm qua khe vách, thấy George ôm xác bác Tom; chị đã vui sướng thấy cuộc gặp gỡ giữa George và Legree. Sau đó, những lúc chị giả vờ làm ma, đi lại dưới nhà, chị đã nghe thấy những người da đen nói chuyện về anh chàng thanh niên ấy. Như thế là chị biết anh ta là ai, quan hệ của anh với bác Tom như thế nào. Chị rất tin tưởng, nhất là khi chị biết George cũng đang chờ tàu như chị.

Dáng điệu, cử chỉ, lối ăn nói của Cassy và tiền bạc chị chi tiêu, làm cho không một người nào ở khách sạn nghi ngờ gì. Người ta chẳng chú ý gì lắm đến những người khách trả tiền hậu hĩ xem họ là ai, đúng như Cassy đã dự đoán, lúc lấy tiền mang theo.

Trời gần tối thì tàu cặp bến. George vốn lịch thiệp, đưa Cassy xuống tàu và xoay xỏa mãi mới thuê được một cái phòng loại sang cho chị. Cassy viện lí do bị mệt, không ra khỏi phòng suốt thời gian tàu đi trên con sông Đỏ, "cô gái ở" hết lòng săn sóc "bà chủ". Khi tàu đến sông Mississipi, George được biết bà khách mới quen cũng ở bang Kentucky, anh mời bà, dành cho bà một buồng sang trọng trên con tàu anh sẽ đi. Biết bà không được khỏe, anh rất lo lắng và sẵn sàng giúp mọi việc. Thế là ba người xuống một chiếc tàu rất đẹp, tàu Cincinnati, vượt sóng ngược dòng sông.

Bây giờ sức khỏe của Cassy khá hơn. Chị thường lên boong tàu ngồi chơi và ăn trong phòng ăn; mọi người khách trên tàu đều nghĩ rằng đã có một thời bà rất đẹp. Từ khi George thấy rõ mặt chị, anh tưởng như gặp lại một người giống như thê, một hình ảnh lờ mờ, không sao nhớ rõ được. Anh không thể không chăm chú nhìn chị mãi không thôi. Lúc ngồi ở bàn, hay trước cửa phòng, lúc nào ngước mắt lên, chị cũng bắt gặp con mắt của anh chàng trẻ tuổi đăm đăm nhìn mình, rồi lịch sự quay đi. Cassy thấy không được yên tâm. Chị nghĩ rằng anh chàng có thể bắt đầu nghi ngờ điều gì. Sau cùng, chị quyết định nói sự thật với anh và tin ở lòng tốt của anh. Chị kể tất cả cuộc đời chị.

George có cảm tình với bất cứ ai trốn khỏi bàn tay của Legree. Cái đồn điền ấy, cứ nghĩ đến hay nói đến là anh không thể không nổi nóng lên. George đảm bảo với Cassy sẽ làm bất cứ việc gì để che chở chị và sẽ đưa hai người đến một nơi an toàn.

Bên cạnh phòng Cassy ở có bà Thoux, một người Pháp, đi cùng với một đứa con gái trạc mười hai tuổi, rất dễ thương. Trong một câu chuyện, bà biết George là người gốc ở Kentucky, bà gắng hết sức làm quen với anh. George, suốt mười lăm ngày trên tàu, thường hay ngồi ở trước cửa phòng, nên Cassy có thể nghe được tất cả những câu chuyện họ trao đổi với nhau.

Bà Thoux hỏi rất tỉ mỉ về vùng Kentucky; bà bảo thuở bé bà sống ở đấy. George ngạc nhiên thấy nói bà trước kia ở ngay liền bên nhà anh; và càng ngạc nhiên khi thấy bà quen nhiều người trong vùng. Một hôm, bà Thoux hỏi anh:

– Ông có biết một người tên là Harris ở vùng ấy không?

– Có một ông cụ Harris, không xa nơi cha tôi lắm; nhưng chúng tôi ít chơi bời với nhau.

– Có phải ông ta có nhiều nô lệ lắm không? - Bà Thoux săn đón hỏi.

George ngạc nhiên, đáp:

– Đúng thế.

– Ông có nghe nói đến một người nô lệ của ông ta, một anh lai da đen, tên là George không?

– Có, có... George. Tôi biết lắm; anh ta lấy một người con gái nô lệ của mẹ tôi, nhưng anh ta đã chạy sang Canada rồi.

– Thật thế ạ? Anh ta có trốn thoát được không? Lạy Chúa!

George nhìn bà ra ý hỏi tại sao như vậy. Bà Thoux ôm lấy mặt, nức nở khóc:

– Cậu ấy là em trai tôi.

– Thưa bà... - George sửng sốt nói.

Bà Thoux hãnh diện ngẩng đầu lên, lau nước mắt:

– Vâng, George là em trai tôi.

– Tôi ngạc nhiên hết sức.

George nói vậy, rồi lùi cái ghế ra xa một chút để nhìn bà Thoux.

– Lúc tôi bị bán về phương Nam, thì nó còn bé tí. Một người rất nhân từ mua tôi, đưa tôi về miền Tây Ấn Độ, giải phóng tôi và lấy tôi làm vợ. Nhà tôi vừa chết ít lâu nay; bây giờ, tôi đến Kentucky để tìm em tôi và chuộc nó.

– Tôi có nghe anh ta kể có một người chị tên là Emily bị bán về miền Nam.

– Tôi đấy, ông ạ; xin ông cho tôi biết, cậu ta là người...

– Thưa bà, một thanh niên rất tốt, mặc dù bị chế độ nô lệ đè nén. Một người tốt bậc nhất, thông minh; có cách sống tốt lắm. Tôi biết, vì anh ta lấy vợ ở nhà chúng tôi.

Bà Thoux vội hỏi:

– Thế người vợ thế nào ạ?

– Quả là một viên ngọc quý, chị ta vừa xinh lại vừa thông minh, rất dễ thương. Rất ngoan đạo nữa. Mẹ tôi coi chị như con đẻ. Chị ta biết đọc, biết viết, biết thêu thùa rất khéo, hát thì tuyệt... Cha tôi mua chị trong một chuyến đi New Orleans; đưa về để tặng mẹ tôi. Lúc ấy, chị ta độ tám, chín tuổi. Cha tôi, không bao giờ bảo cho mẹ tôi biết là đã mua chị ấy. Nhưng, gần đây, khi soát lại giấy tờ cũ, chúng tôi đã tìm thấy giấy bán chị ta. Tất nhiên là giá rất cao, nhưng chị ấy xinh tuyệt trần.

Lúc ấy, George quay lưng lại Cassy, nên không thấy chị đã chăm chú theo dõi câu chuyện đến mức nào. Nghe đến đấy, chị cầm lấy cánh tay George, mặt tái đi vì xúc động, chị hỏi:

– Thế ông có biết tên người chủ đã bán cô bé cho cụ nhà ta không?

– Simmon, nếu tôi không lầm. Ít ra là tên ghi trên giấy bán.

– Trời!

Cassy ngã xuống; chị đã ngất đi. George và bà Thoux vội vàng cứu chữa cho chị. Cả hai người đều không hiểu sao chị bị ngất như vậy. Họ rối rít lên, như thường thấy trong những trường hợp tương tự. Trong lúc vội vã, George đánh đổ một bình nước và đánh vỡ hai cái cốc. Nhiều bà biết có người vừa gặp nạn, kéo đến đứng chật ních trước cửa, làm cho không khí mát không lọt được vào buồng.

Chị Cassy tội nghiệp!... Khi chị tỉnh lại, chị quay mặt vào vách, khóc nức nở như một đứa trẻ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.