Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ba mươi ba năm sau khi màn kịch trên xảy ra, vì lương tâm không ngừng cắn rứt và muốn được chuộc tội, nên Stern đã dẫn Gahalowood ra ngoài sân, đúng nơi ông ta yêu cầu Nola phải làm người mẫu khỏa thân theo yêu cầu của gã tài xế để Harry được ở lại trong ngôi nhà ở Goose Cove.

– Chuyện là vậy, tôi đã biết Nola trong hoàn cảnh đó. Ngày hôm sau khi cô bé tới đây, tôi cố gắng liên lạc với Quebert để cho anh ta biết rằng anh ta có thể ở lại Goose Cove, nhưng không được. Suốt cả tuần liền anh ta như bốc hơi vậy. Thậm chí tôi còn cử cả Luther đứng rình trước cửa nhà anh ta. Rốt cuộc Luther cũng vồ được Quebert khi anh ta sắp sửa rời Aurora.

– Nhưng ông không thấy yêu cầu của Nola rất kì lạ sao? Kể cả việc cô bé mới có mười lăm tuổi mà quan hệ với một người đàn ông hơn ba mươi tuổi và đến cầu xin ở ông một ơn huệ.

– Anh biết không, trung sĩ, cô ấy nói về tình yêu quá thật lòng… Ngay cả tôi cũng không bao giờ biết cách nói hay thế về tình yêu. Hơn nữa, tôi lại yêu đàn ông. Anh biết hồi đó, người ta đánh giá người đồng tính như thế nào chứ? Thậm chí ngày nay vẫn vậy. Tôi luôn phải che giấu bản thân. Ngay cả khi tay Goldman huyên thuyên rằng tôi là thằng già bạo dâm lợi dụng Nola, tôi vẫn chẳng dám lên tiếng. Tôi chỉ để luật sư của mình ra mặt, cố gắng để cuốn sách bị cấm xuất bản. Trong khi đó, tôi chỉ cần nói với cả nước Mỹ rằng tôi không phải là đàn ông. Nhưng cộng đồng của tôi rất khắt khe, tôi phải bảo vệ uy tín của bản thân mình.

Gahalowood quay trở lại trọng tâm câu chuyện:

– Thỏa thuận của ông với Nola được thực hiện thế nào?

– Luther lo đi đón cô bé ở Aurora. Tôi tuyên bố thẳng thừng là không muốn quan tâm tới tất cả những chuyện đó. Tôi yêu cầu anh ta phải dùng xe riêng của anh ta, chiếc Mustang màu xanh lơ, để đi đón cô bé, chứ không được lái chiếc Lincoln đen mà anh ta được sử dụng cho công việc. Ngay khi thấy anh ta đi Aurora, tôi cho toàn bộ người làm nghỉ việc ngày hôm đó. Tôi rất xấu hổ. Và tôi cũng không muốn Luther vẽ ngay trước khoảng sân vẫn dùng làm xưởng vẽ cho anh ta vì lo sợ ai đó biết chuyện. Vì vậy, Luther vẽ Nola trong phòng khách nhỏ nối liền với phòng làm việc của tôi. Mỗi khi cô bé đến và lúc ra về, tôi đều tới chào. Đó là điều kiện của tôi với Luther: tôi muốn đảm bảo mọi chuyện đều tốt đẹp. Tôi còn nhớ lần đầu tiên, cô bé ngồi trên tràng kỉ trải ga trắng, hoàn toàn khỏa thân, run rẩy, sợ hãi và rất lúng túng. Tôi nắm tay cô bé, đôi bàn tay lạnh ngắt. Không bao giờ tôi ngồi lại trong căn phòng đó, nhưng lúc nào tôi cũng ở gần, để đảm bảo Luther không làm điều gì xấu với cô bé. Tôi còn đặt máy thu âm trong phòng và có thể nghe thấy mọi thử xảy ra trong phòng.

– Rồi thế nào?

– Không có bất kì chuyện gì. Luther không thở ra nửa lời. Bản chất anh ta cũng là người câm lặng, vì hàm của anh ta đã bị gãy. Anh ta vẽ cô bé. Tất cả chỉ có vậy.

– Vậy thì anh ta không sờ soạng gì cô bé à?

– Không bao giờ! Tôi nói rồi, tôi sẽ không tha thứ cho chuyện đó.

– Nola đến đây tổng cộng bao nhiêu lần?

– Tôi không biết. Có thể tới chục lần.

– Thế anh ta vẽ được bao nhiều bức tranh?

– Đúng một bức duy nhất.

– Chính là bức mà chúng tôi lấy?

– Đúng vậy.

Vậy là nhờ vào Nola mà Harry mới có thể ở lại Aurora. Nhưng tại sao Luther Caleb lại muốn vẽ cô bé? Và tại sao Stern, theo như ông ta nói, sẵn sàng cho phép Harry sử dụng miễn phí ngôi nhà lại chấp thuận yêu cầu của Caleb, bắt Nola phải khỏa thân ngồi làm mẫu vẽ? Đó là những câu hỏi mà Gahalowood chưa có lời đáp. Ông ta giải thích cho tôi:

– Tôi cũng đã hỏi Stern. Tôi nói: “Thưa ông Stern, có một chi tiết mà tôi vẫn chưa hiểu: tại sao Luther lại muốn vẽ Nola? Ban nãy ông có nói anh ta cảm thấy thích thú khi vẽ Nola, ý ông muốn nói anh ta cảm thấy khoái cảm tình dục khi vẽ Nola à? Ông cũng có nhắc tới Eleanore, có phải đó chính là người yêu cũ của anh ta không?” Nhưng Stern không muốn tiếp tục. Ông ta bảo đó là câu chuyện phức tạp; tôi đã được biết điều cần biết và những thứ còn lại đều là chuyện quá khứ. Ông ta kết thúc cuộc nói chuyện. Tôi đường đột tới nhà ông ta nên tôi không thể bắt ông ta trả lời được.

– Jenny cũng kể Luther đề nghị vẽ cô ấy, tôi nhắc Gahalowood nhớ lại chi tiết này.

– Thế nghĩa là sao nhỉ? Một kẻ nghiện bút vẽ đến phát điên à?

– Tôi chịu, trung sĩ ạ. Anh có nghĩ Stern chấp thuận yêu cầu của Caleb vì thích hắn không?

– Giả định này cũng đã xuất hiện trong đầu tôi, tôi cũng hỏi Stern rồi. Tôi hỏi có chuyện gì đặc biệt giữa ông ta và Caleb hay không. Ông ta rất điềm tĩnh trả lời hoàn toàn không có gì. “Tôi rất chung thủy với Sylford, bạn đời của tôi kể từ đầu những năm 1970. Tôi không bao giờ cảm thấy có gì lôi cuốn từ phía Luther Caleb ngoại trừ lòng thương hại, cũng chính vì lí do đó mà tôi tuyển anh ta vào làm việc cho tôi. Ở Portland, anh ta sống ngoài lề xã hội, mặt mũi biến dạng kinh khủng và hoàn toàn tàn phế sau khi bị đánh đập tàn bạo. Một cuộc đời coi như bỏ đi chẳng vì lí do gì. Anh ta hiểu biết nhiều về kĩ thuật, tôi lại cũng đang cần một người quản lý đội xe kiêm tài xế cho tôi. Chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn thân thiết”. Anh thấy không, nhà văn, điều làm tôi trăn trở, chính là mối quan hệ bạn bè thân thiết giữa họ như ông ta nói. Nhưng tôi có cảm giác có gì đó còn hơn thế, một mối quan hệ có thể là bẩn thỉu hơn cơ. Đó là cảm nhận của tôi khi nghe Stern kể lại việc ông ta chấp thuận yêu cầu của Caleb bắt Nola phải làm mẫu khỏa thân. Việc này khiến ông ta phát buồn nôn, thế mà ông ta vẫn cứ làm, như thể Caleb có quyền lực rất lớn đối với ông ta. Hơn nữa, ngay cả Sylford cũng nhận thấy điều gì đó bất thường ở chỗ này. Từ đầu tới tận lúc đó, Sylford không hề hé răng nói nữa lời, thế mà khi Stern nói tới đoạn Nola hoảng sợ vì phải làm mẫu khoả thân, bỗng ông ta thốt lên: “Ôi, Eli, thế là thế nào, tại sao lại có chuyện đó hả? Tại sao không bao giờ nói chuyện này với tôi hả?”

– Thế việc Luther biến mất? Tôi hỏi. Anh có nói với Stern không?

– Gượm đã, nhà văn, hết nạc với vạc đến xương, tôi để dành điều ngon lành nhất cho đoạn cuối. Mặc dù không cố ý nhưng Sylford đã gây áp lực cho Stern. Sylford rất bực bội nên mất hết những phản xạ của một luật sư. Ông ta gầm gừ: “Eli, giải thích đi! Tại sao em không bao giờ nói với tôi? Tại sao em yên lặng suốt chừng ấy năm? “Em” Eli tỏ ra lo lắng, anh có thể tưởng tượng được đấy, ông ta đáp lại rằng: “Tôi yên lặng, tôi yên lặng, nhưng tôi không quên! Tôi giữ bức tranh này suốt ba mươi ba năm! Ngày nào tôi cũng vào xưởng vẽ, ngồi xuống tràng kỉ và nhìn cô bé. Tôi phải chịu đựng ánh mắt của Nola, sự hiện diện của Nola. Cô bé nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt của một bóng ma! Đó chính là hình phạt cho tôi!”

Gahalowood liền hỏi Stern rằng tại sao ông ta cho rằng mình bị trừng phạt.

– Có thể coi như tôi đã nhúng tay chút xíu vào cái chết của Nola! Stern hét lên. Tôi để cho Luther vẽ Nola khỏa thân, khiến con quỷ tà dâm trong anh ta trỗi dậy… Tôi tôi bảo Nola phải làm mẫu khỏa thân cho Luther, tôi đã tạo ra mối liên hệ giữa hai người đó. Tôi nghĩ mình phải gián tiếp chịu trách nhiệm về cái chết của bé gái hiền lành này.

– Chuyện gì xảy ra vậy, thưa ông Stern?

Mới đầu Stern im lặng, ông ta loanh quanh một lúc lâu mới quyết định nói rõ:

– Tôi nhanh chóng nhận ra rằng Luther yêu Nola điên cuồng và anh ta muốn tìm hiểu tại sao Nola lại yêu Harry điên cuồng. Điều đó khiến anh ta phát bệnh. Anh ta hoàn toàn bị Quebert ám ảnh, đến mức suốt ngày nấp trong rừng quanh Goose Cove rình Quebert. Anh ta thường xuyên tới Aurora. Đôi khi còn ở lại cả ngày. Tôi có cảm giác không còn làm chủ được tình hình nên một hôm tôi đi theo anh ta. Tôi thấy xe của anh ta đỗ dưới tán cây trong rừng, gần Goose Cove. Tôi đỗ xe cách xa hơn, khuất tầm mắt và vào rừng kiểm tra. Tôi thấy Luther đang trốn phía sau bụi cây, nhìn về phía ngôi nhà. Tôi không ra mặt, nhưng tôi muốn cho anh ta bài học nhớ đời. Tôi quyết định đến Goose Cove, như thể tình cờ tới thăm Harry. Tôi đi lên đường 1, tới Goose Cove bằng đường mòn. Tôi đi thẳng vào sân, cố tình hét toáng lên: “Xin chào! Xin chào Harry!” để Luther nghe thấy tiếng. Harry chắc nghĩ tôi bị điên. Nhưng tôi nhớ anh ta cũng rống lên như bò vậy. Tôi giả vờ để xe ở Aurora và đề nghị anh ta chở tôi về thành phố rồi cùng ăn trưa. Anh ta đồng ý ngay. Tôi tính làm như vậy sẽ đủ thời gian cho Luther rút lui sau một phen hoảng hồn. Tôi và Quebert ăn trưa ở tiệm Clark’s. Trong bữa ăn, Harry Quebert kể cho tôi nghe ngày hôm trước, từ sáng sớm, Luther đã cho anh ta quá giang từ Aurora về Goose Cove vì anh ta bị chuột rút. Harry hỏi tôi Luther làm gì ở Aurora vào lúc sáng sớm thế. Tôi phải đánh trống lảng, nhưng trong lòng rất lo lắng: chuyện này cần phải chấm dứt. Tối hôm đó, tôi ra lệnh cho Luther không bao giờ được tới Aurora nữa nếu không sẽ xảy ra chuyện. Nhưng anh ta ngoan cố không nghe. Do đó khoảng một, hai, tuần sau, tôi yêu cầu anh ta không được vẽ Nola nữa. Chúng tôi cãi nhau nảy lửa. Hôm đó là thứ Sáu ngày 29 tháng Tám năm 1975. Luther nói không muốn làm việc cho tôi nữa, rồi sập cửa bỏ đi. Tôi nghĩ anh ta mất bình tĩnh nên hành động như vậy và sẽ quay lại. Hôm sau, tức là vào cái ngày 30 tháng Tám năm 1975 đáng nhớ đó, tôi đi lo công chuyện, khi trở về thấy Luther không có nhà, tôi có linh cảm vô cùng kì cục. Tôi đi tìm anh ta. Tôi lái xe ra đường Aurora, lúc đó chắc khoảng 20 giờ. Trên đường, tôi gặp cả một đội cảnh sát. Khi tới thành phố, tôi còn bắt gặp cả một đám đông: mọi người nói Nola đã biến mất. Tôi hỏi địa chỉ nhà gia đình Kellergan, nhưng thật ra chỉ cần bám theo đoàn người hiểu kì và xe cảnh sát là tới nơi. Tôi dừng lại một lúc trước ngôi nhà, không tin được mọi chuyện, ngắm nhìn nơi chốn cô bé dễ thương tốt bụng đã sống. Ngôi nhà nhỏ yên tĩnh bằng gỗ ép màu trắng, có một chiếc xích đu buộc dưới tán cây sơri rậm rạp. Khi màn đêm buông xuống, tôi mới về tới Concord, đi thẳng vào phòng Luther xem anh ta có ở đó không, nhưng hiển nhiên là chẳng có ai. Chỉ có bức tranh Nola nhìn tôi chằm chằm. Bức vẻ đã hoàn thiện. Tôi gỡ xuống, mang sang xưởng vẽ. Bức tranh vẫn cứ năm nguyên chỗ đó bấy lâu. Suốt đêm đó tôi đợi Luther về, nhưng vô ích. Hôm sau, bố anh ta gọi điện cho tôi: ông ta cũng đang tìm con trai mình. Tôi thông báo anh ta đã bỏ đi cách đây hai ngày và không nói thêm gì. Mà tôi cũng chẳng nói với ai. Tôi giữ im lặng. Bởi vì tố cáo Luther là tội phạm trong vụ Nola mất tích cũng đồng nghĩa với việc tố cáo chính tôi. Suốt ba tuần tiếp theo, tôi rình bóng của Luther; ngày nào cũng đi tìm. Cho tới tận khi bố anh ta thông báo anh ta đã chết vì tai nạn xe hơi trên đường.

– Ý ông có phải chính Luther Caleb là kẻ đã giết Nola phải không? Gahalowood hỏi.

Stern gật đầu.

– Vâng, thưa trung sĩ. Ba mươi ba năm nay tôi nghĩ thế.

Không bàn luận thêm về câu chuyện mà Gahalowood vừa kể, tôi lấy thêm hai chai bia trong tủ lạnh và mở máy ghi âm.

– Anh phải kể lại từ đầu câu chuyện vừa nãy, trung sĩ ạ. Tôi nói. Tôi phải ghi âm lại cho cuốn sách.

Anh ta vui vẻ chấp thuận.

– Nếu anh muốn.

Tôi bắt đầu bấm máy. Đúng lúc đó điện thoại của Gahalowood đổ chuông. Anh ta trả lời, và tôi đã ghi lại toàn bộ nội dung cuộc điện thoại của anh ta lúc đó: “Anh có chắc không thế?” Gahalowood hỏi. “Anh đã kiểm tra lại toàn bộ rồi chứ hả? Cái gì? Cái gì? Lạy Chúa, đúng là loạn hết rồi !”. Anh ta xin tôi mẩu giấy và chiếc bút, ghi vắn tắt những điều người đầu dây bên kia đang nói rồi tắt máy. Anh ta nhìn tôi, nét mặt thật kì cục:

– Cảnh sát tập sự vừa gọi. Tôi yêu cầu anh ta tìm lại bản báo cáo về vụ tai nạn của Luther Caleb.

– Thế sao?

– Theo như báo cáo hồi đó, người ta tìm thấy Luther Caleb chết trong chiếc ô tô Chevrolet Monte Carlo đen, đăng kí dưới tên công ty của Stern.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.