Khi Sylla vừa kể xong câu chuyện, Gahalowood hỏi:
– Có phải là cô đang nói với chúng tôi là cô nghĩ anh trai mình đã làm gì đó liên quan tới việc Nola mất tích?
– Cứ nói thẳng là anh ấy có cách cư xử kì lạ với phụ nữ… Anh ấy rất thích vẽ họ. Nhất là phụ nữ tóc vàng. Tôi biết anh ấy âm thầm vẽ họ ở những nơi công cộng. Tôi không bao giờ có thể hiểu được tại sao anh ấy lại say sưa với chuyện này đến thế… Bởi vậy, vâng, tôi ngờ rằng có điều gì đó xảy ra với cô bé kia. Bố tôi nghĩ Luther phát điên vì bị Nola từ chối nên anh ấy giết Nola. Khi cảnh sát gọi điện tới để thông báo anh ấy tự tử, bố tôi khóc rất lâu. Qua tiếng khóc của ông, tôi còn nghe ông nói là: “Nó chết thì càng tốt… Nếu chính tôi tìm ra nó, có khi tôi giết nó mất. Để nó khỏi phải bị chết trên ghế điện”.
Gahalowood lắc đầu. Trung sĩ nhìn nhanh những đống đồ vật của Luther để lại, và phát hiện ra một cuốn sổ ghi chép.
– Đây là nét chữ của anh cô à?
– Vâng, đó là các thông số về kích cỡ mấy bụi hoa hồng… Anh ấy trông nom các bụi hoa hồng ở nhà Stern. Tôi cũng không biết tại sao tôi còn giữ nó.
– Tôi có thể lấy được không? Gahalowood hỏi.
– Lấy mang đi à? Vâng, tất nhiên rồi. Nhưng tôi sợ nó không có ích gì cho cuộc điều tra của các anh. Tôi xem qua rồi: chỉ là những thông số hướng dẫn làm vườn.
Gahalowood tỏ ý đồng tình.
– Nhưng cô biết không, anh ta nói, tôi phải cho chuyên gia phân tích nét chữ của anh trai cô.