Tòa nhà hai tầng ở Brockmoor đã thay đổi một chút kể từ lần đến thăm cuối cùng của Kim. Cửa trước cần một lớp sơn còn cái nắm cửa bằng đồng thau đã mờ đục và tối sẫm lại ở nhiều chỗ. Cô không dám chắc rằng ông ấy vẫn sống và làm việc tại địa chỉ này nhưng cô vẫn phải thử.
Cô ngập ngừng trước khi nhấn chuông, không rõ chuyến viếng thăm của cô sẽ được nhìn nhận như thế nào, hoặc liệu ông ấy có nhớ cô là ai hay không.
Cô ngần ngại bấm chuông và nín thở. Những bước chân nặng nề và tiếng càu nhàu trầm thấp khiến khóe môi cô nhếch lên.
Một người đàn ông thấp và đậm người hơn so với trí nhớ của cô ra mở cửa. Những sợi tóc màu xám rắn rỏi của ông dường như chỉa ra xung quanh, giống Einstein. Kính của ông được treo trên cổ. Ông hầu như không thay đổi gì.
“Tôi xin lỗi, thưa cô, nhưng tôi không mua…” Lời nói của ông nhỏ dần khi nhìn vào mắt cô. Ông đeo kính lên sống mũi. “Kim?”
Cô gật đầu, chờ đợi câu trả lời của ông. Cô đã không đến gặp ông nữa vì một lí do đơn giản: ông ấy làm quá tốt công việc của mình và bắt đầu đi sâu hơn chút nữa. Cô đã không cảm ơn, không giải thích và không tạm biệt.
“Vào đi, vào đi,” ông nói, lùi lại. Không có sự tức giận hoặc thất vọng trong giọng nói của ông. Đúng thế, đáng lẽ cô nên biết điều đó.
Cô đi theo ông qua phòng tư vấn và đã ngay lập tức bị ấn tượng bởi sự tương phản với phòng trị liệu của Alex. Bác sĩ Thorne mang đến ảo tưởng của sự an ủi. Những chiếc ghế đắt tiền, một tấm thảm phương Đông, cây nhựa, nến, màn nhung tại những ô cửa sổ. Nhưng ngôi nhà này với những chiếc ghế cũ tạo cảm giác thoải mái khi sử dụng, hơi mòn nhưng sạch sẽ và chào đón. Rải rác quanh phòng là các cây bonsai tạo thế khác nhau. Không có chứng chỉ hét lên thành tích của ông trên những bức tường. Chúng không cần thiết phải thế.
“Dạo này cô thế nào, bạn thân mến?” Ông hỏi. Nếu người khác nói câu đó, nó sẽ là một câu hỏi sáo rỗng có ý nghĩa giống như một nghi thức lịch sự. Còn nếu là ông ấy, nó chứa đựng kiến thức và sự thấu hiểu.
“Tôi đi ngang qua, Ted.”
“Tôi sẽ cho phép sự tò mò của mình đắm chìm trong giây lát, vừa đủ để làm cho cô một cốc cà phê.”
Cô theo ông vào căn bếp ở phía sau ngôi nhà. Căn phòng đã lỗi thời với chạn và những đồ vật bằng gỗ sồi già, làm tối đi căn phòng bé nhỏ. Những chiếc bát đĩa bằng sành sứ cọc cạch được để trên chiếc giá phơi.
“Ông không lấy vợ khác à?”
“Không, bạn thân mến, điều đó sẽ không công bằng. Không có người phụ nữ nào sánh được với Eleanor và nếu làm thế mọi thứ có thể trở nên tồi tệ. Tôi không bao giờ hạ thấp sự mong đợi của mình. Tôi đã thử hẹn hò yêu đương trong nhiều năm qua, nhưng mọi thứ luôn chững lại vì tôi từ chối tiến tới mức độ tiếp theo.”
Kim không nói gì trong khi ông đổ nước sôi vào một cốc Bromwich Albion và một cốc Aston Villa*. Ông đưa cho cô cái cốc in hình đội Aston Villa. “Cuối tuần trước Aston đá thua nên cái cốc không được yêu thích cho lắm.”
Cô nhận lấy thức uống và quay trở lại căn phòng thoải mái.
“Vậy, chuyện gì đã xảy ra với cô kể từ khi cô lỡ hẹn với tôi hai mươi năm trước đây?“
Chậc, trí nhớ của ông thật sắc sảo. Một lời xin lỗi ở trường hợp này là vô nghĩa. Cô ngồi trong chiếc ghế quen thuộc với cô. Nó có cảm giác giống hệt ngày xưa.
“Tôi đã đi học đại học, sau đó gia nhập vào lực lượng cảnh sát. Tôi thích công việc tôi làm.”
“Chức vụ cô đang có là gì?”
“Thanh tra thám tử.”
“Hmm… làm tốt lắm, nhưng tại sao cô ổn định tại vị trí đó trong chuỗi thức ăn?”
Chúa ơi, ở cùng người đàn ông này là một sự thử thách. Không một sự kiện dường như vô thưởng vô phạt nào không được chú ý. Đó là một trong những điều khiến ông trở thành một nhà tâm lí học xuất sắc.
“Ai nói tôi như thế?”
“Bởi vì nếu cô muốn ở vị trí cao hơn, cô sẽ làm được.”
Đó là một lời tuyên bố đơn giản và hoàn toàn đúng. Cô ở cùng ông chưa đến mười phút và ông đã có thể đọc vị cô giống như đọc một cuốn sách.
“Còn ông thì sao. Cuối cùng thì ông đã nghỉ hưu chưa hay vẫn còn chõ mũi vào việc của người khác?”
Ông mỉm cười. “Ồ, làm khá tốt đấy, bạn thân mến của tôi. Đánh lạc hướng và nỗ lực hài hước có tất cả trong một câu. Cô đã đi một con đường dài, nhưng tôi sẽ để cho nó qua đi vì cô đã đến gặp tôi và lí do của cô cuối cùng sẽ trở nên rõ ràng.” Ông nhấp một ngụm cà phê. “Tôi cũng sắp nghỉ hẳn rồi. Thỉnh thoảng chỉ gặp hai hoặc ba bệnh nhân và đôi khi nhiều hơn nếu cần thiết.”
Kim đoán rằng ‘nếu cần thiết’ xảy ra khi các dịch vụ xã hội đề nghị ông. Ted đã luôn luôn làm việc cho chính quyền, chủ yếu về các trường hợp lạm dụng và bỏ rơi trẻ em. Kim có thể tưởng tượng ra những câu chuyện kinh khủng mà ông đã phải nghe, những hình ảnh đáng lo ngại ông phải chịu đựng.
“Ông làm điều đó bằng cách nào, Ted?”
Ông suy nghĩ trong giây lát. “Bởi vì tôi thích suy nghĩ rằng tôi đã làm một điều khác biệt. Bởi vì sau đó tôi có thể ngủ ngon mỗi đêm.”
Đó chắc chắn không phải là vì những phần thưởng tài chính, Kim nghĩ. Ông sống trong căn hộ hai phòng ở tầng trên. Ông thực sự là một trong những người tốt.
Ông tặc lưỡi. “Cô biết đấy, tôi nhớ có một lần, tôi đã gặp một cô gái bé nhỏ, cô ấy rất hung dữ, rất phòng thủ, mà cả ba phiên tư vấn, cô bé đều từ chối nói dù chỉ một lời. Tôi nghĩ lúc đó cô bé được 6 tuổi. Không gì có tác dụng. Tôi đã cố gắng thử kẹo mút, đồ chơi, một cuộc đi dạo vào khu vườn, nhưng cô bé chỉ đơn giản là từ chối nói chuyện.”
Kim cứng người. Đó là một nơi cô không muốn đi.
“Lần tiếp theo tôi gặp cô bé đó là vào lúc 9 tuổi và ở giữa những ngôi nhà của bố mẹ nuôi, không thể ổn định hoặc thích nghi. Khi tôi đưa bé một chiếc bánh Wagon Wheel, những từ đầu tiên tôi nghe cô bé thốt ra là, “Có chuyện gì thế, bác sĩ, hết kẹo mút rồi à?” Và sau đó tôi nhìn thấy cô bé một lần nữa ở tuổi 15 khi cô bé thẳng thừng từ chối thảo luận về những gì đã xảy ra trong nhà bố mẹ nuôi cuối cùng mặc dù…”
“Ted, tôi cần sự giúp đỡ của ông,” cô ngắt lời. Cô tin tưởng khả năng của người đàn ông này mà không có bất cứ sự hoài nghi nào, nhưng cô không thể cho phép ông tiếp cận khu vực cấm. Ông quá giỏi trong lĩnh vực của mình.
Ông bắt gặp cái nhìn của cô và giữ lấy nó. “Tôi chỉ muốn cô cho phép tôi giúp cô. Cuộc sống của cô có thể…”
“Bác sĩ, xin ông đấy.”
Ông lấy một chiếc ống từ phía bên kia bàn và cuộn một điếu thuốc lá. Mùi lưu huỳnh tràn ngập căn phòng. “Cô có thể hỏi tôi bất cứ điều gì, Kim.”
Kim cảm thấy thư giãn. Ông chưa bao giờ gây khó khăn quá mức cho cô và cô rất biết ơn vì điều đó.
“Tôi đang điều tra về một vụ giết người. Ông có thể thấy nó trên mục tin tức hoặc đọc về nó.”
“Nạn nhân bị cưỡng hiếp?”
Kim gật đầu. “Điều này nghe có vẻ hoàn toàn vô lí, nhưng cô gái ấy đã được một bác sĩ tâm thần chăm sóc, vị bác sĩ đó rất hoàn mĩ và thông minh. Trong buổi gặp đầu tiên của chúng tôi, có một cái gì đó khiến tôi bứt rứt, nhưng tôi không thể chạm đến nó. Tôi nghĩ rằng bằng cách này hay cách khác, cô ta có liên quan.”
Kim thấy vẻ nghi ngờ trên khuôn mặt của Ted.
“Tôi biết, tôi biết nó có vẻ đáng ngờ. Nhưng sau cuộc gặp ban đầu, tôi gặp cô ta tại nghĩa trang. Tất cả dường như là ngẫu nhiên nhưng lại giống như cô ta đã bố trí nó. Chúng tôi đã gặp nhau vài lần kể từ khi đó và sau mỗi cuộc gặp mặt tôi cảm thấy cô ta biết tất cả mọi thứ về tôi và rằng cô ta đã dành thời gian để nghiên cứu về tôi.”
“Có thể chỉ đơn giản là cô phản ứng quá mạnh mẽ với một người sâu sắc và có trực giác. Chẳng lẽ cô không tự hỏi rằng liệu có phải cô có ác cảm với những người như cô ta hay không? Cô đã bị nghiên cứu cẩn thận cả cuộc đời mình bởi những người có mong muốn phân tích cô.”
Kim nhún vai. “Em gái cô ta cho rằng Alex là một người rối loạn nhân cách phản xã hội, và có một phần trong tôi nghĩ cô ấy nói đúng, tại thời điểm này tôi không biết tôi đang đối mặt với cái gì nữa.”
Ted thốt ra một tiếng huýt gió dài. “Nếu cô ta đã làm như vậy, thì chính xác là tôi có thể giúp gì cho cô?”
“Tôi cần phải đi vào trong tâm trí của một người rối loạn nhân cách phản xã hội, theo đó tôi có thể thử và chơi trò chơi của cô ta.”
“Đó sẽ là một cuộc thám hiểm liều lĩnh với bất cứ ai, nhưng đối với cô nó rõ ràng là tự sát. Cô không được trang bị để đối phó với dạng phụ nữ này, Kim, và tôi có thể không chấp nhận kế hoạch của cô.”
Đôi mắt của Kim bùng lên dữ dội vì sự thiếu lòng tin của ông. “Vậy ông đang từ chối giúp đỡ tôi phải không?”
Ted suy nghĩ một lúc. “Nếu cô đúng về việc cô ta biết về quá khứ của cô, rồi động lực duy nhất của cô ta là có thể sử dụng những thông tin ấy để chống lại cô theo cách nào đó. Và sẽ thật nguy hiểm nếu quá khứ cô đã chôn vùi bị động tới. Vậy nên, để trả lời câu hỏi của cô, tôi vẫn thường khuyên người khác hãy chạy đi, đừng dừng lại. Còn với cô, tôi muốn nói, chạy nhanh hơn nữa đi.”
Cô nhìn ông chằm chằm. “Tôi hỏi lại, ông từ chối giúp đỡ tôi?”
Ông bắt lấy ánh nhìn chằm chặp của Kim. “Vâng, bạn thân mến, tôi từ chối.”
Kim vớ lấy áo khoác của mình và lao ra khỏi cửa.