Nhưng Gu-li-a lại cần đến cả tấm bản đồ, cả sách giáo khoa địa lý nữa. Mà lại cần đến ngay.
Cô có một mối liên lạc thư từ rất thú vị, nếu trong tay không có tấm bản đồ Liên-xô và cuốn sách giáo khoa địa lý cũ và có công đó, thì thật khó mà hiểu tường tận được.
Từ bốn phương của Tổ quốc bay về vô số thư, đề tên Gu-li-a, theo địa chỉ của xưởng phim. Gu-li-a nhìn lên bản đồ hồi lâu, tìm những tỉnh và thành phố mà từ đó thư đã gửi đến.
«Nữ nghệ sĩ Gu-li-a kính mến! Tôi vô cùng cảm động xem bộ phim mà chị đã đóng. Vâng, không phải chỉ một mình tôi, mà tất cả các đồng chí của tôi nữa, những người lính Hồng quân thuộc quân đoàn Viễn Đông. Giá chị có thể đến dây thăm chúng tôi nhỉ, xem chúng tôi, những người lính Viễn Đông, sống như thế nào giữa các đồi núi trọc? Chẳng bao lâu, tôi sẽ mãn hạn và sẽ trở về nông trang tập thể của mình ở tỉnh Vô-rô-nhe-giơ. Nếu chị không kịp đến đây, thì nhất định thế nào cũng đến nông trang của chúng tôi nhé. Chị sẽ thấy cuộc đời của chúng tôi ở đấy tuyệt như thế nào. Tôi sẽ chỉ cho chị tất cả. Nông trang của chúng tôi đã trở thành vững mạnh, chúng tôi đã đưa nó lên rất cao. Thôi nhé, chào nữ nghệ sĩ Gu-li-a kính mến.
Người bạn trung thành của chị».
Gu-li-a nhìn miền tận cùng của Tổ quốc - miền Viễn Đông và nghĩ rằng thật là đáng lạ lùng và ngạc nhiên, ở một nơi xa xôi, nữ sinh của trường trung học Ô-đét-xa.
Rồi cô tìm trên bản đồ tỉnh Vô-rô-nhe-giơ và định bụng có một lúc nào đấy nhất định sẽ đến thăm chính nông trang này mà ở đây người ta đã xây đựng một cuộc sống tuyệt vời như thế.
Nhưng mở bức thư thứ hai, thứ ba, thứ tư, Gu-li-a đâm ra lúng túng. Người ta mời cô đến cả thành phố Xu-mư, cả Pôn-ta-va, cả Ta-sơ-ken xa xôi, cả Ác-khan-ghen-scơ nữa... Một đoàn viên thanh niên cộng sản ở thành phố Xu-mư viết cho Gu-li- a rằng cô «đã đóng được vai của mình một cách rất chu đáo» và nếu cô sẽ tiếp tục rèn luyện mình, thì chắc chắn sẽ trở thành Nghệ sĩ nhân dân.
Và mỗi người viết thư cho Gu-li-a đều kể điều gì đấy về mình, về cuộc đời của mình.
Đọc những thư ấy thì thật là hết sức thú vị và hấp dẫn.
Nhưng có một bức thư nhận được từ Thái-bình-dương của những thủy thù đoàn viên thanh niên cộng sản làm Gu-li-a đặc biệt phân vân. Họ viết cho cô rằng trong thời gian đi ngoài khơi, họ đã tìm được trong góc hổng của chiến hạm một tờ báo có ảnh của Gu-li-a. Theo lời thư thì rõ ràng là họ, cũng như nhiều người khác, đều tưởng cô là một diễn viên lớn tuổi đóng vai thiếu nữ. Họ yêu cầu đồng chí Cô-rô-li-ô-va, nữ nghệ sĩ trẻ tuổi, có tài, kể tỉ mỉ cho họ về sinh hoạt của giới nghệ thuật, về những dự định sáng tác của mình, về những bộ phim trong đó cô đã tham gia hoặc sẽ tham gia.
Đọc xong bức thư đó, Gu-li-a nghĩ ngợi.
- Mẹ ạ, - cô nói, - mẹ khuyên con trả lời họ như thế nào?
- Cái gì thế?
- Họ tưởng rằng con là người lớn. Vâng, người lớn đấy! Và họ muốn con viết cho họ về giới nghệ thuật và về dự định sáng tác của con. Thế thì con biết viết về cái đó thế nào được?
- Không sao, - mẹ nói. - Con cứ viết cho họ thật giản dị, con bao nhiêu tuổi, học lớp mấy và không có dự định sáng tác nào cả. Nếu con lại giả vờ là lớn tuổi hơn, khôn ngoan hơn bản thân, thì thư sẽ trở nên lố bịch đấy.
Gu-li-a làm đúng như thế. Cô viết cho những người thủy thủ một bức thư kể cặn kẽ về đời mình, về trường học, về kỳ thi vừa rồi và việc cô không đóng phim đã từ lâu. Ngoài lề cô viết thêm:
«Có phải trên các chiến hạm bao giờ cũng có những con thú nhỏ gì đấy mà thủy thủ yêu mến không? Ở trên chiến hạm của các anh có chú gấu con hay chú cáo con nào không? Tôi là nhà động vật học trẻ tuổi đã lâu năm và tôi rất yêu bất kỳ con vật nào, từ những con nhím, chuột bạch cho đến con voi».
Gu-li-a nhận ngay được vài bức thư trả lời. Những người thủy thủ viết cho «nhà động vật học trẻ tuổi đã lâu năm» một cách nghiêm chỉnh và kính trọng về đời sống trên chiến hạm, về những động vật lạ ở biển, giống như hoa, mọc dưới đáy Thái-bình-dương, về cuộc sống kỳ lạ dưới đáy biển.
Đáng tiếc là, té ra trên chiến hạm không có chú gấu con, chẳng có chú cáo con nào cả, chứ còn nói gì đến voi nữa. Trong số tất cả những đại diện của loài động vật, trên chiến hạm chỉ có một, mà lại là bình thường nhất, đó là chú mèo Va-sca. Nó rất cừ chỉ vì đã hai lần đi du lịch vòng quanh thế giới và đã bắt được chuột trên đảo Cu-ba.
- «Thái-bình-dương», - Gu-li-a đứng cạnh tấm bản đồ và đọc tên viết trên một khoảng trống rộng lớn màu xanh lam nhạt. - «Đảo Cu-ba».
Và vừa suy nghĩ về chiếc chiến hạm xô-viết đi đọc ngang trên đại dương, Gu-li-a mơ ước được chóng lớn và cũng sẽ lên đường đi du lịch xa. Mơ ước của cô đã được thực hiện trước khi cô chờ đợi nó.
Thật ra, cô được đi, tuy không phải xa lắm, chỉ đến Cơ-ri-mê thôi, nhưng ngay cả chuyến đi ấy, nếu tưởng tượng một chút, thì cũng có thể coi như một chuyến đi du lịch thật sự.