9.2
“Chúng ta ôn lại sự kiện thứ nhất.” Shimada đặt hai tay lên bàn, “Người bị hại là Suzaki Shosuke, hiện trường gây án là phòng Minotaur. Hung thủ dùng vật cứng đánh anh ấy ngất xỉu, sau đó dùng dây thít cổ đến chết. Tiếp theo, hắn dùng cây rìu trang trí treo trên tường chặt cho cổ anh Suzaki gần đứt, rồi lấy tiêu bản đầu bò cũng được treo trong phòng ấy, ráp vào vị trí vốn là đầu nạn nhân. Thời gian gây án khoảng từ nửa đêm đến sáng, và không ai trong chúng ta có bằng chứng ngoại phạm cả.
“Mặt khác, trong máy của anh Suzaki, có một đoạn văn mở đầu tiểu thuyết Thủ cấp của Minotaur. Hiện trường giết người của tiểu thuyết được miêu tả gần như giống hệt hiện trường trong hiện thực, kể cả việc ‘đặt đầu bò vào vị trí đầu nạn nhân’ tạo thành sự mô phỏng kép.
“Bây giờ tôi tạm chỉnh lý lại mấy điều chúng ta đã suy luận về quá trình gây án của hung thủ.
“Đêm khuya hôm đó, hung thủ đã vào phòng của anh Suzaki, khéo léo bịa ra lý do gì đó để lừa anh ấy đến phòng khách Minotaur, hoặc cũng có thể hai bên đã hẹn nhau từ trước. Chúng ta có thể tưởng tượng ra cơ hội cho hung thủ đọc bản thảo trong máy tính: khi đến phòng anh Suzaki, hoặc khi anh Suzaki đến phòng khách chờ hắn. Sau đó hắn lựa lúc anh Suzaki không để ý, dùng vật cứng đập vào đầu anh ấy.
“Đến giờ, có ít nhất hai nghi vấn trong vụ này. Một là nguyên nhân hung thủ mô phỏng Thủ cấp của Minotaur. Hai là, tại sao hẳn phải làm việc thừa giấy vẽ voi như chặt đầu nạn nhân?
“Hai nghi vấn này, hôm qua chúng ta cũng bàn nhiều rồi, nhất là về chuyện ‘chặt đầu’. Tôi đã nói ra cách giải thích của mình và cùng mọi người kiểm tra, kết quả cho thấy không ai trong tám người chúng ta có dấu hiệu đáng ngờ cả.”
Có vẻ Shimada vẫn chưa từ bỏ cái logic chặt đầu mà anh ta đưa ra: hung thủ bị chảy máu, vô tình dính vào thảm trải sàn nên hắn đành chặt đầu nạn nhân để loại bỏ chứng cứ.
Nhưng, Utayama nghĩ bụng, nếu cứ suy nghĩ theo hướng đó thì chỉ có thể kết luận rằng hung thủ là thư ký Ino Mitsuo.
“Về điểm này, các anh chị cứ để tôi tạm bảo lưu ý kiến của mình.” Shimada nói, rồi nhìn ba người còn lại, “Không ai có ý kiến gì à?”
“Chưa hẳn là ý kiến.” Samejima nói, “Về nghi vấn thứ nhất, nguyên nhân hung thủ mô phỏng tiểu thuyết của anh Suzaki. Tôi cũng không dám chắc, có điều, hung thủ khiến tôi có cảm giác hắn làm vậy vì những yếu tố như tính kịch hay tính sân khấu, giông giống kiểu ‘tự thể hiện bản thân’…”
“Ý anh là hung thủ cố ý biểu diễn cho chúng ta xem?”
“Đúng. Nghe có vẻ điên rồ nhung chẳng biết vì sao tôi lại…”
“Samejima,” Utayama nói, “Hiện trường mà Kiyomura và Hayashi bị giết cũng tương tự, tức cũng mô phỏng bản thảo tiểu thuyết.”
“Thế à?” Nhà phê bình văn học khẽ chớp mắt.
“Ôi chao… em hết chịu nổi rồi.” Keiko cúi đầu lẩm bẩm, rồi cô nhìn Utayama bằng ánh mắt cầu cứu, “Tha cho em đi, đừng bàn về án mạng nữa… Em không muốn nghe.”
Kể từ hôm qua đến giờ, Keiko luôn tỏ ra cứng cỏi đến mức Utayama cũng phải ngạc nhiên. Mặc dù vốn là bác sĩ, song phụ nữ vẫn cứ là phụ nữ, hơn nữa cô lại đang có bầu. Hết kiểm tra thi thể máu me của Suzaki rồi lại chứng kiến Funaoka chết trong đau khổ khiến cô cảm thấy bị sốc nặng.
Utayama khẽ ôm vai Keiko đang run rẩy.
“Em đừng lo. Mọi người đều ở đây cả nên sẽ rất an toàn. Hay em sang sofa mà ngồi?”
“Được. À, thôi, không sao…” Keiko bỗng như tỉnh táo trở lại, lắc đầu, “Rất xin lỗi. Anh Shimada, mời anh nói tiếp đi.”
“Vậy thì…” Những ngón tay của Shimada ngọ nguậy trên mặt bàn trong khi anh nói, “Nhà phê bình Samejima nói cũng có lý. Những ai mê truyện trinh thám, khi nhắc đến ‘mô phỏng giết người’, thì lập tức bàn về tính tất yếu của nó. Chẳng qua, vẫn có khả năng là bản chất của sự mô phỏng trong vụ này chẳng có lý lẽ gì rõ rệt mà chỉ là hành vi cá nhân của hung thủ mà thôi. Chúng ta tạm gác vấn đề ấy sang một bên. Tiếp theo, chúng ta thử bàn về việc mất tích của thư ký Ino Mitsuo, cậu ta đã đi đâu rồi?”
“Anh Shimada, về điểm này, đêm qua tôi đã nghĩ rằng…” Samejima nói, “Kiyomura luôn bảo thư ký Ino là hung thủ, sau khi giết anh Suzaki, cậu ta quá sợ hãi nên đã bỏ trốn. Và vì anh và anh Utayama đã sục tìm rất nhiều nơi nhưng vẫn không thấy Ino đâu nên lúc ấy, tôi thấy lập luận của Kiyomura rất có sức thuyết phục. Bởi thế, tôi đã tán thành tiếp tục cuộc thi sáng tác. Có điều, sau đó tôi lại lo rằng lỡ như Ino - cứ cho cậu ta là hung thủ đi - không trốn ra ngoài mà vẫn ẩn nấp đâu đó trong nhà này thì sao…”
“Samejima cũng cho rằng ở đây có phòng bí mật à?” Utayama buột miệng hỏi khi nhớ đến câu nói của Shimada tối qua.
Nhà phê bình văn học nghe thế liền mở to mắt, ngơ ngác hỏi lại, “Ở đây có phòng bí mật á?”
“À, bởi vì anh Shimada…”
“Samejima không biết sao?” Shimada hỏi, vẻ mặt rất nghiêm túc, “Ông Nakamura Seiji, nguời thiết kế Mê Lộ Quán này, nghe nói rất thích dùng kỹ xảo đánh lừa thị giác trong kiến trúc, và, chủ sở hữu lại chẳng phải ai khác mà là ông Miyagaki. Gộp cả hai yếu tố này mà suy xét thì tôi cho rằng trong nhà này rất có thể có những thứ như phòng bí mật hay đường ngầm.”
Samejima ‘ồ’ một tiếng rồi gãi đầu, “Ý tôi không phải thế. Tôi muốn nói là, cho dù không có phòng bí mật đi nữa thì Ino vẫn có chỗ để ẩn nấp.”
Nghe Samejima nói đến đây, Utayama chợt nhận ra. Đúng là có chỗ để ẩn nấp. Ở ngay trong khu nhà dưới mặt đất này.
Chỉ cần chìa khóa sơ cua là có thể tùy ý ra vào, ấy vậy mà không hiểu sao, cho đến bây giờ vẫn chẳng ai để ý đến điều này cả.
“Trong phòng đọc của bác Miyagaki à?”
“Đúng thế?’ Samejima gật đầu, “Ví dụ, khi giết và chặt đầu anh Suzaki, hung thủ chắc chắn sẽ bị máu bắn lên người. Nếu muốn tẩy sạch vết máu thì phòng đọc là một nơi lý tưởng, trong đó có phòng tắm…”
“Ừ nhỉ…”
Shimada sờ cằm, vẻ mặt như đang tự nói sao mình ngớ ngẩn thế, “Vậy lát nữa chúng ta buộc phải phá cửa căn phòng đó xem sao.”