8.1
Mấy hôm nay phải xem sơ đồ mặt bằng khu nhà nhiều lần, cả hai cũng đại khái hình dung ra vị trí căn phòng của Funaoka, song họ vẫn không nhớ được con đường chính xác dẫn đến đó. Shimada chạy như bay ra khu hành lang mê cung khiến Utayama chẳng kịp mở sơ đồ, chỉ còn cách vội vã đuổi theo.
Nhưng bản thân Shimada cũng không nhớ đường.
Hai người chạy ra hành lang dài có 16 chỗ rẽ, rồi hướng về phía phát ra tiếng còi của Funaoka, phía Bắc. Dọc đường, đã hai lần họ đi vào ‘ngõ cụt’, chẳng qua tìm đường kiểu này vẫn nhanh hơn đối chiếu sơ đồ để đi. Chẳng bao lâu sau, họ đã tìm được phòng Funaoka.
“Funaoka.” Shimada vừa gọi vừa đập cửa. “Funaoka!”
Tấm biển đồng trên đó khắc ICARUS, là tên con trai của Daedalus.
Quốc vương Minos, sau khi biết Theseus đã giết Minotaur rồi chạy trốn thì nghi ngờ Daedalus đã giúp đỡ Theseus, bèn ra lệnh nhốt hai cha con họ vào mê cung. Trong mê cung, Daedalus làm ra hai đôi cánh bằng sáp rồi cùng con trai trốn khỏi mê cung qua đường cửa sổ. Icarus không nghe lời cảnh báo của cha, bay lên không trung quá cao, ánh mặt trời làm chảy sáp khiến cậu ta rơi xuống biển mà chết.
Utayama đột nhiên nhớ đến câu chuyện thần thoại nổi tiếng này.
Pí po pí po…
Âm thanh chói tai vang lên liên hồi, xuyên qua lớp cửa, len lỏi vào hệ thần kinh của Utayama, tạo cho anh một ảo giác. Hình ảnh Icarus rơi xuống biển đang hiện ra trước mắt anh.
“Funaoka!!” Shimada ra sức gọi, song vẫn không có động tĩnh gì. Anh thử xoay nắm đấm, cửa bị khóa.
“Không được rồi.” Shimada thở mạnh, ngoảnh nhìn Utayama, “Anh giúp tôi với.”
“Sao?”
“Xô cửa.”
Cả hai bèn hợp sức xô cửa.
Họ lùi ra xa nhất có thể để lấy đà rồi chạy lại, dùng vai xô mạnh. Sau vài lần, cửa chỉ ken két mấy tiếng chứ không hề bật ra.
Xô thêm vài lần nữa, vẫn không có tác dụng gì, nhưng cả hai đều đã đau nhừ người.
Có vẻ chúng ta đẩy không nổi.” Utayama nắn vai, chán nản nói.
“Hết cách rồi.” Shimada nói, “Tôi quay lại phòng khách xem sao.”
“Phòng khách… ở đó có cái rìu?”
“Đành thế vậy. Anh chịu khó ở đây chờ tôi, nếu có chuyện gì thì cứ la thật to lên nhé.”
Nói rồi Shimada quay người chạy đi, tiếng bước chân anh nhỏ dân trong hành lang u ám.
Chỉ còn một mình, Utayama lại thử vặn mở cửa hoặc đẩy mạnh nhưng vẫn vô ích. Âm thanh chói tai không ngừng vọng ra, vai đau ê ẩm, đến cả đầu anh cũng bắt đầu nhưng nhức.
Chẳng lẽ Funaoka cũng đã chết?
Utayama kiệt sức tựa vào cánh cửa, đưa hai tay lên bịt tai.
Đủ rồi, quá đủ rồi.
Một chút hưng phấn có được sau khi đọc ‘lời nhắn của nạn nhân trước khi chết’ trong phòng Hayashi lúc nãy đã tiêu tan. Cảm thấy choáng váng, anh lắc mạnh đầu.
Nghe nói, loài người xây dựng mê cung vốn để trừ tà. Người Trung Quốc thời xưa cho rằng ma quỷ chỉ có thể đi theo đường thẳng, vì vậy họ thường xây tường thành có hai lớp với hai cửa ra vào nằm lệch nhau, ở giữa là các lối đi uốn lượn. Còn người Anh cổ thì vẽ các hoa văn kiểu mê cung trên bậc thềm cửa chính, nhằm đề phòng ma quỷ xâm nhập.
Cái gì mà trừ tà đuổi ma? Utayama hoàn toàn không tin.
Mê Lộ Quán này có thể xua đuổi ma quỷ ư?
Là chốn tụ tập ác ma khát máu thì có.
Hung thủ là ai?
Ba người kia lần lượt bị giết. Nếu mục đích là loại bỏ đối thủ cạnh tranh thì kẻ bị tình nghi chỉ còn Funaoka, nhưng bây giờ chính cô ấy cũng…
Utayama cảm thấy đây không phải hành vi của người bình thường, mà là của một kẻ cuồng sát coi giết người như niềm vui. Hung thủ sẽ là Ino đang mất tích, hay Samejima? Hoặc bà già giúp việc, cũng có thể là Shimada…
Không, vẫn còn một khả năng nữa: Có một kẻ lạ mặt đến từ bên ngoài và mai phục trong khu nhà này từ trước. Nếu thế thì khỏi cần bàn về động cơ, và ‘mô phỏng’ tiểu thuyết để giết người chỉ là trò chơi của một kẻ bệnh hoạn mà thôi.
Nghĩ đến đây, Utayama cảm thấy rất lo cho Keiko. Có khi nào cô sẽ là mục tiêu tiếp theo của hắn?
Không biết vì sắp hết pin hay do đã nghe quen mà anh thấy âm thanh từ trong phòng truyền ra bớt chói tai hơn hẳn, cùng lúc, từ đầu kia hành lang vang lên tiếng bước chân. Lát sau, Shimada thở hổn hển xuất hiện ở chỗ ngoặt, tay xách rìu. Utayama bất giác lùi lại một bước, vì sợ Shimada sẽ vung cái rìu lén bổ vào anh…
“Lùi ra đi.” Shimada bước đến trước cửa. Utayama hoang mang lóng ngóng nấp phía sau Shimada. Shimada vung hai tay, giơ rìu lên bổ mạnh vào cánh cửa.
Sau một tiếng ‘roẹt’ nặng nề, cửa nứt, tiếng còi trở nên rõ ràng hơn, ánh đèn vàng leo lắt hắt ra qua khe hở.
Một nhát nữa, rồi một nhát nữa…
Hung khí đã từng ‘lấy đầu’ Suzaki đang tàn phá cánh cửa.
Cánh cửa đã toác ra. Shimada thò tay vào trong, vặn mở ổ khóa. Sau đó, anh đặt rìu xuống đất, đấy cửa để bước vào, nhưng nó vẫn không di chuyển.
“À, còn then cửa.” Shimada lẩm bẩm. Anh sốt ruột thò tay vào kéo then sang bên, lúc này cửa mới mở được.
“Funaoka…”
Shimada bước vào trong, định mở đèn nhìn cho rõ, song chợt nhớ đến cái bẫy chông tẩm thuốc độc ở phòng Medea, anh vội rụt tay lại.
Anh ghé đầu nhìn sang tường bên trái, thận trọng quan sát, thấy không có mối nguy nào xung quanh công tắc mới an tâm.
“Quả nhiên…”
Dưới ánh sáng trắng của đèn tuýp, Funaoka nằm sấp trên thảm trai màu ngà, đâu hướng ra cửa.
Cô mặc váy ngủ màu hồng, mái tóc dài xõa trên sàn tay phải chìa ra phía cửa, cách bàn tay phải không xa có một vật màu vàng, hình trái tim, trông như mặt dầy chuyền, đang réo lên từng hồi. Chính là cái còi chống yêu râu xanh. Shimada nhặt nó lên, tắt đi. Cả khu nhà đã im ắng trở lại nhưng âm thanh ấy vẫn còn văng vẳng quanh đây.
“Có vẻ cô ấy bị vật cứng đập mạnh vào đầu.” Shimada chỉ tay vào sau đỉnh đầu Funaoka, ở đó có vết thương đỏ sẫm, “Nhưng có một chuyện rất kỳ lạ…”
“Sao?”
“Anh thử nghĩ mà xem.” Shimada nói, “Còi rít lên, chứng tỏ Funaoka đã bật công tắc khi bị tấn công. Rồi chúng ta từ phòng Hayashi chạy đến đây ngay.”
Shimada bước thẳng vào sâu bên trong, vẻ mặt căng thẳng, rồi mạnh tay đẩy cửa buồng vệ sinh.
“Không có ai.”
“Cửa khóa, bên trong còn cài then.” Anh mở cả tủ quần áo trên tường để kiểm tra.
“Chúng ta phải phá cửa xông vào, và trong này chỉ có thi thể Funaoka.”
Trong tủ chỉ có hai bộ váy, không có người nào trốn trong đó. Utayama luôn chú ý quan sát mọi hành động của Shimada kể từ lúc bước vào phòng, bấy giờ anh mới nhận ra hàm ý trong câu nói của anh ta.
“Ở đây có phòng bí mật.” Shimada nói, rồi anh cúi xuống nhìn gầm giường, “Hung thủ đã làm như thế nào để có thể cài then bên trong rồi trốn mất, chỉ trong thời gian rất ngắn, trước khi chúng ta chạy đến đây?”
Đúng lúc này…
Utayama bỗng nhận ra ‘thi thể’ Funaoka hơi động đậy.
“Ơ kìa…” Anh kêu lên kinh ngạc và bước lại bên cô.
“Gì thế?”
“Vừa rồi hình như cô ấy động đậy.”
“Sao?”
Utayama sờ vào cổ tay Funaoka kiểm tra mạch, kết quả là…
Vẫn còn sống! Tuy mạch rất yếu nhưng rõ ràng còn đập.
“Cô ấy chưa chết.” Anh ngẩng nhìn Shimada, rồi không đợi anh ta nói gì thêm, anh lập tức chạy ra khỏi phòng, “Tôi đi gọi Keiko.”