Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9.3

❊ ❊ ❊

9.3

“Vụ việc thứ hai do anh Utayama ngẫu nhiên phát hiện ra, đúng không?”

Mọi người bàn sang vấn đề tiếp theo, vì hiện giờ vẫn chưa có đáp án cho câu hỏi ‘Ino Mitsuo có phải hung thủ hay không’.

“Người bị hại là Kiyomura Junichi, hiện trường gây án là phòng Medea bên cạnh phòng Theseus của nạn nhân. Anh Utayama có thể kể lại quá trình phát hiện ra chứ?”

“Được.”

Utayama cố gắng thuật lại thật tỉ mỉ.

“Nghe thấy tiếng tôi gọi, anh Shimada liền chạy đến, hai chúng tôi cùng xem xét tình hình thi thể.”

Sau đó anh nhắc đến ‘bẫy rập’ được bố trí ở công tắc đèn và mẩu thư viết dưới danh nghĩa Funaoka trong túi áo của Kiyomura.

“Thư đó có thật sự do Funaoka viết không thì chưa xác định được.”

“Có thể là chính cô ấy kín đáo hẹn gặp Kiyomura để bàn về cuộc thi. Nhưng…” Samejima vừa nói vừa ấn mạnh ngón tay lên mi mắt, hẳn là vì đang nhớ lại cảnh tượng Funaoka bỏ mạng.

Shimada nói, “Mẩu thư đó là ngụy tạo. Chắc Samejima cũng đọc ‘ghi chú’ trong máy của Funaoka rồi? Cô ấy tạm thời không hề có ý định dự thi.”

“Thế thì mẩu thư đó là do hung thủ viết?”

“Tôi nghĩ vậy. Nhưng tiền đề là Funaoka không phải hung thủ.”

“Hung thủ á?” Utayama thốt lên, “Cô ấy là một trong những người bị hại kia mà?”

“Chẳng có gì lạ khi hung thủ cũng là nạn nhân.” Shimada nhếch mép cười, “Kể từ khi kiệt tác của Van Dine ra đời, đã có rất nhiều ví dụ tương tự.”

“Nhưng Funaoka đã chết…”

“Chúng ta chỉ có thể nói, về kết quả thì đúng là cô ấy đã chết.”

“…”

“Giả sử như Funaoka đã tự biên tự diễn màn kịch ‘nạn nhân cuối cùng’ bị tấn công. Sau khi giết anh Kiyomura và anh Hayashi, cô ấy về phòng, tự gây thương tích nhằm thoát khỏi diện tình nghi rồi bật còi báo động. Có điều, cô ấy đã qụá tay nên rốt cuộc lại thành tự sát.”

“Anh Shimada…” Keiko lên tiếng, “Tôi cho rằng điều đó không thể xảy ra được. Tự đánh vào đầu mình ở cái vị trí ấy không dễ đâu.”

“Thế à?” Shimada gõ ngón tay xuống bàn cứ như đang chơi đàn piano, “Nếu dùng dao hoặc súng bắn thì không nói làm gì, tự đánh vào sau đầu đến mức ngất xỉu thì quả thật rất khó nhỉ. Cho dù có thể làm ra một hệ thống tự động đánh, xuống đầu thì ở hiện trường cùng phải còn vết tích đáng ngờ mới đúng. Và, giả sử Funaoka cố ý ngụy tạo hiện trường ‘tôi bị tấn công’ thì cô ấy sẽ không cài then cửa. Vậy nên tôi xin lỗi vì vừa phát biểu như vậy. Có thể loại trừ khả năng Funaoka là hung thủ.”

Nói rồi, Shimada thọc tay vào túi áo thể thao, lấy ra một tờ giấy. Ba người còn lại chăm chú nhìn Shimada mở tờ giấy ra: là sơ đồ mặt bằng của Mê Lộ Quán.

“Quay lại chuyện ban nãy…” Shimada ngước mắt, “Trong vụ thứ hai, Kiyomura bị giết, vấn đề đầu tiên cần nói là thủ đoạn tẩm thuốc độc của hung thủ. Hắn đã đọc bản thảo của cậu ấy vào lúc nào thì tôi không biết, nhưng đương nhiên, dù hung thủ là Ino Mitsuo hay ai khác, hắn đều có bộ chìa khóa sơ cua. Rất có thể hắn đã lén lút vào phòng Theseus của Kiyomura, rồi thực hiện hành vi mô phỏng tiểu thuyết Nanh độc trong bóng tối, đặt bẫy chông tẩm thuốc độc ở công tắc đèn phòng Medea. Thực ra thì tôi thấy thời gian có hơi khiên cưỡng.”

Shimada hơi ngừng lại, cau mày nhìn lên trần nhà.

“Đành tạm bỏ qua. Tóm lại, hung thủ đã kiếm được nicotin và vật liệu ở đâu đó để bố trí cái bẫy thuốc độc ở phòng Medea như trong bản thảo. Lý do hắn chọn phòng đó để thực hiện hành vi phạm tội, có thể giải thích là vì mô phỏng tiểu thuyết. Hoặc là, vì hắn cần một căn phòng trống để gây án.”

Utayama ‘à’ một tiếng, hơi ngả người vào lưng ghế.

Xem ra sau bốn tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi Kiyomura bị giết, dòng suy nghĩ của Shimada đã trở nên rõ ràng mạch lạc hơn.

“Đầu tiên là bởi cấu tạo của căn phòng. Cá nhân tôi cho rằng, tất cả các phòng ngủ dành cho khách trong khu nhà này đều giống nhau. Cửa đều mở vào trong sang bên phải, công tác đèn thì gắn ở tường bên trái. Khi Kiyomura bước vào một căn phòng tối om, đương nhiên cậu ấy sẽ lần tìm công tắc phía tay trái và dính bẫy.

“Với các phòng khác như đại sảnh, phòng giải trí hoặc thư viện thì sao? Đại sảnh luôn có người, phòng giải trí, thư viện và phòng khách thì cửa lại mở vào trong sang trái, công tắc đèn gắn ở tường bên phải, vị trí khá xa cửa so với các phòng ngủ dành cho khách. Có lẽ hung thủ lo rằng nếu là ở những nơi có bố cục trái ngược như vậy thì ‘con mồi’ sẽ nhận ra cái bẫy khi dùng mắt tìm công tắc đèn.”

“Nhưng, anh Shimada…” Utayama nói, “Anh cũng đã nói, nếu hung thủ gọi Kiyomura sang phòng Medea thì cậu ấy sẽ sinh nghi…”

“Đúng thế. Nếu khiến Kiyomura cảnh giác thì rất có khả năng cậu ấy sẽ không đến điểm hẹn. Cho nên, hung thủ mới mượn danh nghĩa của Funaoka để nhử nạn nhân sang phòng giải trí trước tiên.” Shimada chỉ vào tờ sơ đồ, “Các anh chị nhìn này.”

“Khoan.” Nói rồi Utayama sờ túi quần, lấy bản photo của mình, đặt lên bàn, mở ra cho Keiko cùng xem.

Samejima chuyển đến ngôi cạnh Shimada, ghé nhìn sơ đồ trong tay anh.(#)

“Theo mẩu thư thì có lẽ Kiyomura đã đến phòng giải trí lúc 1 giờ sáng, nhưng chờ mãi vẫn không thấy Funaoka. Sau đó liệu Kiyomura có đi sang phòng cô ấy không? Tôi nghĩ, với tính cách của cậu ấy thì hẳn là không. Thay vào đó, cậu ấy sẽ rất tức giận vì bị gạt và quay về phòng mình.

“Bây giờ hãy nhìn sơ đồ. Thử so sánh hai quãng đường đi từ hành lang có 16 chỗ rẽ đến phòng Theseus và đến phòng Medea…”

Utayama chăm chú quan sát theo gợi ý của Shimada.

Quãng đường từ hành lang đó rẽ vào hai căn phòng như thế nào? Đi từ phía Nam lên phía Bắc, chỗ rẽ thứ 13 dẫn đến phòng Theseus, chỗ rẽ thứ 10 là phòng Medea…

“… A!” Utayama đã nhận ra điều đó.

Keiko và Samejima cũng lần lượt ồ lên vì ngạc nhiên.

“Hoàn toàn giống nhau, đúng không?”

Shimada nói đúng.

Hai quãng đường ấy hoàn toàn giống nhau.(#)

Nên nhớ, khi anh Utayama đến tìm Kiyomura thì thấy có một tờ sơ đồ nằm trên mặt bàn, tức là nạn nhân đã đi đến phòng giải trí mà không cầm theo nó. Chúng ta cũng biết rằng phòng giải trí rất dễ tìm, và kể từ hôm kia, Kiyomura đã đến đó nhiều lần. Do vậy, cậu ấy nhớ đường, không cần mang sơ đồ là chuyện rất bình thường, chưa kể dọc hành lang còn có các mặt nạ thạch cao làm dấu.”

“A!” Utayama lại thốt lên.

Thì ra là thế. Những chiếc mặt nạ thạch cao.

Sau khi phát hiện thi thể Kiyomura ở phòng Medea, trên đường cùng Shimada đi đến phòng Hayashi, Utayama đã cảm thấy có gì đó không bình thường, đến giờ anh mới hiểu được nguyên nhân.

Là hai chiếc mặt nạ thạch cao đó, mặt nạ sư tử đang nhe nanh và ngựa một sừng.

Hôm qua, lúc anh và Shimada đi tìm Ino, đến phòng Medea thì mặt nạ ở chỗ rẽ trên tường là sư tử, nhưng sau khi tìm thấy xác Kiyomura thì nó lại bị thay bằng mặt nạ ngựa một sừng, còn cái mặt nạ sư tử thì được treo ở chỗ rẽ vào phòng Theseus.

Chúng đã bị tráo đổi vị trí cho nhau.

“Có 16 chỗ rẽ, chỗ nào rẽ vào phòng mình? Tốt nhất là nhớ bằng mặt nạ, bởi sẽ rất dễ nhầm nếu cứ phải đếm chỗ rẽ từ 1, 2 đến 13, đúng không?”

Utayama tán thành cách suy luận của Shimada, vì chính anh cũng nhìn mặt nạ để nhớ đường đi.

“Tóm lại, hung thủ đã lợi dụng thời gian Kiyomura đi đến phòng giải trí để tráo đổi vị trí cùa hai cái mặt nạ treo ở chỗ rẽ vào phòng Theseus và Medea. Khi nạn nhân đi từ phía Nam trở về phòng mình, nhìn thấy mặt nạ quen thuộc thì đương nhiên sẽ rẽ vào. Hai chỗ rẽ cách nhau không xa nên cậu ấy có nhầm cũng chẳng lấy gì làm lạ.

“Cứ thế, Kiyomura vốn định trở về phòng mình thì lại bị dẫn đến phòng Medea. Bây giờ đến cánh cửa. Cả hai đều không có tấm biển đồng khắc tên phòng. Hẳn hung thủ đã tháo biển trước cửa phòng Medea ra để nạn nhân không nhận ra mình đi nhầm.”

Đến lúc này, một vài tình tiết khó hiểu xung quanh cái chết của Kiyomura đã dần sáng tỏ, những mảnh ghép đang dần khớp lại thành một tấm hình hoàn chỉnh.

“Nếu bỏ qua không tính đến vấn đề ‘mô phỏng’, thì cứ cho rằng hung thủ sẽ đỡ mất công sức hơn khi chỉ việc đến thẳng phòng Kiyomura và đặt bẫy, song mấu chốt là sẽ rất mất thời gian để đặt được cái bàn chông đó lên công tắc, chắc chắn không thể kịp trước khi Kiyomura từ điểm hẹn quay về phòng được.

“Do đó, hắn phải dụ ‘con mồi’ đến căn phòng đã đặt sẵn bẫy. Hung thủ còn cẩn thận để cửa mở cho ‘con mồi’ vào. Chắc chắn Kiyomura sẽ không quên khóa cửa lúc ra khỏi phòng trong tình huống hiện giờ, có điều, dù khiến cậu ấy nghi ngờ bên trong có nguy hiểm đi nữa, hắn vẫn phải làm vậy để nạn nhân tin chắc đây đúng là phòng mình. Trước sau gì cậu ấy cũng sẽ bật đèn, đúng không?”

“Nhưng lúc tôi đến phòng Kiyomura thì cửa phòng không khóa, thế là sao?” Utayama nêu câu hỏi.

“Tôi cho rằng đó là hung thủ mở.” Shimađa trả lời, rồi nhìn Samejima, “Gần giống với ý kiến Samejima nêu ra lúc nãy, tôi có cảm giác hình như hung thủ cố tìm cách rút ngắn thời gian chúng ta phát hiện xác Kiyomura.”

“Rút ngắn thời gian?”

“Đúng. Tôi cho rằng hung thủ dự tính để chúng ta phát hiện thi thể này vào buổi sáng. Nếu chúng ta đều dậy mà không thấy ba người kia đâu cả thì chúng ta sẽ vội vã đi tìm. Việc anh Utayama đi tìm Kiyomura giữa đêm khuya nằm ngoài dự tính của hung thủ.

“Cho nên, hắn đã mở khóa cửa phòng Kiyomura trước, để khi chúng ta gọi không thấy ai trả lời thì sẽ xông vào mà không cần phá cửa phòng. Nói hung thủ muốn cái xác bị phát hiện sớm nghe có vẻ kỳ lạ, lại rất phù hợp với ý kiến ‘hung thủ đang tự thể hiện mình’ của Samejima.”

Utayama chẳng biết nên nhận định thế nào.

Tự thể hiện mình à? Nếu nói vậy thì người phù hợp nhất với hình tượng hung thủ chính là anh chàng Shimada đang sắm vai thám tử này, hoặc cũng có khả năng là nhà phê bình Samejima đây. Người không giống nhất chắc chỉ có thư ký Ino Mitsuo đang mất tích.

“Hung thủ…” Shimada chầm chậm nhìn Samejima, Utayama và Keiko, và cả bà Kadomatsu đang ngồi thu lu trên sofa, “Vẫn có thể là bất cứ ai trong năm người chúng ta, miễn là có chìa khóa sơ cua trong tay. Cho đến giờ, tôi cũng chỉ có thể nói như vậy.”

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.