5.2
3 giờ chiều.
Shimada tuyên bố mình không định bắt đầu trò gì cả. Sau đó, theo đề nghị của anh, anh và Utayama, Samejima, Keiko rời đại sảnh, cùng đi đến phòng khách Minotaur, nơi đang để thi thể Suzaki. Shimada nói, “Hiện giờ không thể trông chờ vào cảnh sát, thì chúng ta nên tự mình xem xét hiện trường và giám định xác chết.”
Anh nhờ Keiko đi cùng vì cô học ngành Y, hy vọng có thể biết thêm gì đó từ thi thể. Utayama phản đối, song không ngờ Keiko tỏ ra rất bình tĩnh và tiếp nhận đề nghị của Shimada.
“Hồi học đại học, em chỉ học các kiến thức cơ bản về pháp y, chưa chắc đã có tác dụng gì.” Cô khẽ sờ cái bụng hơi nhô ra, “Có lẽ không tốt cho thai nhi, phải không anh Utayama?”
“Vấn đề là, bản thân em thấy ổn chứ?”
“Cũng hơi sờ sợ, có điều, em chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.”
“Nhưng mà…”
“So với lần đầu thực tập giải phẫu thì chuyện này chưa là gì cả.” Keiko nói, tuy vẻ mặt của cô vẫn hơi căng thẳng.
Kiyomura, Funaoka và Hayashi đều ngồi lại đại sảnh. Họ nói mình tuyệt đối sẽ không xem thi thể trong phòng khách thêm lần nào nữa. Utayama cũng muốn vậy, chẳng qua, anh không thể để Keiko đi một mình. Đáng ngạc nhiên là Samejima cũng bằng lòng đi cùng.
Bốn người vừa mở cửa phòng khách đã thấy mùi máu tanh xộc lên mũi.
Thi thể của Suzaki Shosuke với hình dạng quái dị vẫn nằm trên thảm, cặp kính mắt văng ra cách đó không xa, lưỡi thè lè rũ xuống giữa đôi môi tím ngắt, đôi mắt trợn ngược trắng dã, cái đầu bò đen sì đặt ở cổ…
Shimada bước vào phòng đầu tiên, đi đến phía sau sofa, rồi đứng đó quan sát cái xác.
Keiko hơi chần chừ nhưng lập tức tỏ ra bình thản, Utayama ngạc nhiên nhìn vợ. Keiko bảo anh và Samejima cứ đứng ở cửa, rồi cô từ từ bước lại gần xác chết.
Cô không bận tâm vết máu loang, mà chỉ chăm chú quan sát cái đầu bị ngoặt sang bên.
“Nguyên nhân tử vong là gì? Do bị chém vào đầu, mất máu mà chết à?” Shimada hỏi.
Keiko gật đầu, nhưng rồi có vẻ như phát hiện ra gì đó, lại lập tức lắc đầu, “Không phải. Trông không giống lắm.”
Nghe vậy, Shimada rất ngạc nhiên, bước lại gần cô.
“Ở đây này, anh nhìn thấy không? Có một vết lõm khá sâu sau gáy, như bị một vật nặng có góc cạnh đập vào.”
“Ừ nhỉ. Vậy đây là đòn chí mạng à?”
“Không.” Keiko lại lắc đầu, “Tôi nghĩ, nó chỉ khiến nạn nhân bị ngất thôi. So với chỗ này… vùng yết hầu nhìn ở đây…”
Utayama bất giác bước đến gần, theo sau anh là Samejima đang run rẩy.
“Vết cắt rất sâu nên khó nhìn rõ, song vẫn còn thấy được một vết thâm rất mảnh này, đúng chưa?”
“Ừ, cứ như dấu vết bị siết cổ.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Vòng quanh cổ họng bê bết máu, phía trên vết cắt, có một vệt đen rất nhỏ. Rõ ràng là nạn nhân đã bị siết bằng một sợi dây nào đó.
“Tóm lại, sự việc là thế này.” Shimada đứng thẳng người lên, “Đầu tiên, nhân lúc anh Suzaki không phòng bị, hung thủ đã dùng vật nặng, ví dụ như cái gạt tàn trên bàn, đập vào đầu khiến anh ấy bất tỉnh, sau đó dùng dây thừng siết cổ đến chết, cuối cùng dùng rìu chặt đầu. Có thể xác định được thời gian tử vong không?”
“Điều này…” Keiko do dự, “Tôi…”
“Chỉ cần đại khái thôi cũng được.”
Keiko đồng ý. Cô bước đến một chỗ không dính máu trên sàn, cúi xuống, nắm lấy cổ tay trái của xác chết.
“Rất lạnh. Thi thể có vẻ cũng bắt đầu cứng lại rồi. Chân thì sao?”
Shimada sờ chân xác chết, rồi nói, “Đã cứng hoàn toàn rồi.”
“Thông thường, chết sau năm, sáu tiếng đồng hồ thì nửa người dưới bắt đầu cứng, sau khoảng mười hai tiếng thì lan ra toàn thân.”
“Cứ cho là đã chết mười hai tiếng, thì thời gian tử vong là 3 giờ sáng?”
“Nói thật, tôi chỉ biết được bấy nhiêu.”
“Xin lỗi vì đã làm khó cho chị. À, nên nói là cảm ơn chị mới đúng.”
Keiko quay ra, bước đi loạng choạng, xem ra cô vẫn bị sốc và chịu áp lực rất lớn. Nhìn cô cố chịu đựng, trả lời câu hỏi của Shimada, Utayama chợt phát hiện một khía cạnh kiên cường của vợ mà lâu nay anh chưa từng biết đến.
Tiếp đó, Shimada đi đi lại lại trong phòng, những người còn lại đều lùi ra phía cửa.
“Cái của nợ này có vẻ khá nặng.” Anh cúi xuống nhìn cây rìu nằm phía sau sofa, “Tuy nhiên, ngay phụ nữ cũng có thể sử dụng. Vì không cần phải chặt xương, chỉ cần giơ lên, sức nặng của nó cũng đủ để…”
Anh lẩm bẩm, sau đó đến gần bức tường trong cùng.
“Đây vốn là chỗ treo cái tiêu bản đầu bò đúng không?”
Trên tủ chén kê sát tường có một cái móc hình chữ L nho nhỏ. Đấy chính xác vị trí ban đầu của cái đầu bò.
“Còn đây là chỗ treo cái rìu?” Tiếp đó Shimada lại chỉ vào một chỗ trên tường bên trái, “Đồng bộ với thanh kiếm.”
Nói rồi, anh rảo bước về phía treo thanh kiếm, vừa đi vừa quan sát nội thất trong phòng.
“Có cả gương này. Hiếm khi thấy có người treo gương to ở phòng khách…”
“Anh Shimada.” Samejima sắc mặt tái nhợt, từ nãy vẫn giữ im lặng với ‘thám tử’, bây giờ không nén được nữa, nói to, “Đủ rồi đấy, tôi hết chịu nổi việc đứng trong cái phòng này rồi.”
“À, xin lỗi, tôi chỉ mải…” Shimada gãi đầu, ngoảnh nhìn ba người, nhưng rồi ánh mắt anh lại tập trung vào xác chết, cứ như bị một cái gì đó hút trở lại.
“Quả nhiên là thế, vấn đề nằm ở ‘hình dạng’.” Shimada nói, rồi tiếp tục chăm chú quan sát cái xác nằm trên vũng máu. Anh bước ra phía cửa, “Anh Utayama không thấy gì kỳ lạ à?” Câu hỏi như đang gợi ý.
Utayama vắt óc suy nghĩ, “Thế nhưng, đấy là vì hung thủ mô phỏng tiểu thuyết trong máy đánh chữ…”
Mục đích của hung thủ khi làm thế là gì? Đó mới là điều Shimada muốn biết, song ‘hiện trường giết người’ mà Suzaki miêu tả không đủ để anh tìm ra câu trả lời.
“Ý tôi không phải vậy.” Shimada nói, “Hành vi của hung thủ khi mô phỏng tiểu thuyết anh Suzaki viết có thể cho là vì hắn có tính cách hoặc sở thích bệnh hoạn, song nó không đủ để giải thích hình dạng kỳ lạ của thi thể này.
Điều khiến tôi chú ý nhất ở đây là tại sao hắn phải làm cái chuyện thừa giấy vẽ voi như thế?”
“Chuyện thừa giấy vẽ voi?”
“Phải. Anh không nhận ra à?”
“Nhận ra cái gì? Tôi…”
“Anh nhớ lại bản thảo của anh Suzaki đi. Đoạn mở đầu miêu tả cái xác được ‘trang trí’ thành con quái thú Minotaur chỉ viết là ‘ở vị trí vốn là của cái đầu thì lại đặt một thứ kỳ dị’, chứ không viết là bị chặt đầu, rồi thế cái đầu bò vào đó.”
“Nói vậy thì…”
“Cứ cho là làm thế thì sẽ giống con Minotaur, thế nhưng, chặt hẳn đầu cái xác ra rồi thay tiêu bản đâu bò vào đấy chẳng phải trông sẽ càng giống hơn à. Vậy tại sao hung thủ không làm ‘triệt để’?” Shimada lần lượt nhìn Utayama, Keiko và Samejima như chờ họ trả lời, rồi nói thêm, “Tôi cho rằng có lẽ đây là then chốt của cả sự kiện. Vì vậy, tôi không thể không đặt một giả thiết.”
“Cụ thể là gì?” Samejima hỏi.
“Chúng ta về đại sảnh rồi nói chuyện.” Shimada bước ra khỏi phòng, bỗng dừng lại nói với Keiko, “Rất có thể sau đây vẫn phải nhờ chị giúp đỡ, được chứ?”