9.1
“Đổi chỗ khác đi. Gần cửa chính sẽ tiện hơn, lỡ có chuyện gì còn ứng phó kịp.”
Theo đề nghị của Shimada, năm người cùng đi về phía đại sảnh. Nhận ra Keiko đã rất mệt mỏi, anh không nỡ nhờ cô kiểm tra thi thể Kiyomura và Hayashi nữa.
Trần hành lang dần dần đổi màu khi có ánh bình minh chiếu vào, hắt ánh sáng xuống bên dưới qua những tấm kính.
Mê cung chằng chịt đan xen khiến người ta cảm thấy các tuyến hành lang như dài vô tận. Utayama lê bước chân nặng nề, choàng vai Keiko, dìu cô bước vào đại sảnh, sau họ là Samejima và bà Kadomatsu.
Khi bước về phía cái bàn trong đại sảnh, Utayama bỗng nhận ra Shimada còn chưa vào, bèn quay ra cửa.
“Anh Shimada?”
Shimada cứ như không nghe thấy, vẫn đang đứng ngắm pho tượng Ariadne ở bên phải hành lang, thậm chí còn đưa tay lên sờ bàn tay pho tượng đang đưa ra.
“Anh đang làm gì ở đó vậy?”
Shimada một tay nắm bàn tay đang giơ ra của Ariadne, tay kia đưa lên sờ tay trái đang áp vào ngực của ‘nàng’ rồi mới ngoảnh lại nhìn Utayama.
“À… xin lỗi anh Utayama.”
“Bức tượng đó làm sao thế?”
“Tôi không biết nữa, nhưng cứ cảm thấy có gì đó không bình thường.”
Ngay từ hôm đầu vào đây, anh đã thấy bức tượng Ariadne này là lạ…
Bà Kadomatsu vừa vào đại sảnh, ngồi lên sofa đã lập tức thu mình lại và bắt đầu lẩm nhẩm đọc kinh. Shimada ngắm tượng xong mới bước vào, cùng với ba người còn lại vây quanh bàn.
Utayama đứng dậy đi đến tủ chén, lấy chai whisky và ly rượu ra.
“Mọi người uống không?”
“Tôi không.” Shimada xua tay, Samejima và Keiko lặng lẽ lắc đầu.
Trong bầu không khí im lặng nặng nề, chỉ có mỗi tiếng bà già giúp việc đang lầm rầm tụng kinh.
Utayama ngồi trở lại bàn, rót rượu ra ly và uống. Rượu là rượu ngon, song anh chẳng cảm nhận được điều đó.
“Điếu thuốc của hôm nay.” Shimada khẽ nói.
Anh mở một cái hộp trông như hộp đựng con dấu màu đen, nhìn như được chế tạo riêng, rút một điếu thuốc ra, đưa lên miệng ngậm, sau đó châm lửa cũng bằng cái hộp đó.
“Các anh chị ạ.” Shimada nuối tiếc dụi điếu thuốc đã cháy hết vào cái gạt tàn, “Trời đã sáng, nhưng chắc mọi người vẫn nên ở lại đây. Có vẻ chúng ta không thể không đề phòng lẫn nhau.”
“Đề phòng?” Samejima ngẩng đầu hỏi.
“Đúng thế, vì không có gì bảo đảm rằng một ai đó trong chúng ta không tiếp tục gây án.”
“Hung thủ không phải thư ký Ino Mitsuo sao?”
“Có thể phải, nhưng cũng có thể không. Nhất là đã có tới bốn người bị giết chứ không chỉ một.”
“Thế, anh Shimada, nếu có ai đó trong chúng ta là hung thủ thì động cơ của người đó là gì?”
“Chính tôi cũng đang rất muốn biết điều này đây.” Shimada gằn giọng, đưa tay chống cằm. Samejima trầm mặc, Keiko cúi đầu, bà Kadomatsu vẫn ngồi tụng kinh, Utayama tiếp tục rót rượu uống.
“Dù sao thì…” Samejima quyết định lên tiếng sau một hồi nghĩ ngợi, “Trước khi cửa chính được mở ra, chúng ta không thể cứ im lặng ngồi đây nhìn nhau. Chi bằng hãy cùng rà soát lại các sự việc từ đầu đến giờ, có lẽ hiện nay chúng ta chỉ có thể làm điều này…”
“Tán thành.” Shimada bỏ tay xuống, ngồi thẳng dậy, “Tôi cứ có cảm giác mình đã nhìn ra điều gì đó rất quan trọng, nhưng vẫn chưa định hình được…”
Utayama cũng có cảm giác tương tự.
Đặc biệt là thông tin mà Hayashi để lại trước khi chết, à, và còn hành động của Funaoka trong khoảnh khắc cô lấy lại ý thức. Chúng có nghĩa là gì? Lúc đó Funaoka giơ tay chỉ về phía Shimada đang đứng trước giường, đó là…
Là ‘tôi đã nhìn thấy kẻ tấn công tôi’?
Utayama không thể không sinh nghi.
Vậy Shimada là hung thủ?
Không thể nào. Khi tiếng còi vang lên thì Shimada và anh vẫn đang ở phòng của Hayashi.
Nhưng…
Chiếc đồng hồ báo thức mạ vàng đặt trên tủ chén bỗng reo lên inh ỏi. Tiếng chuông chấn động cả bầu không khí ngột ngạt trong căn phòng rộng lớn. Lúc này đã là 6 giờ sáng.