Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày Thứ 64 Của Thời Kỳ Tỉnh

❊ ❊ ❊

Ngày thứ 64 của thời kỳ Tỉnh

Vào ngày Chủ nhật cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, tuyết lại rơi, và trong chừng một giờ, mọi thứ đều trắng xóa. Chúng tôi dành buổi sáng ở với mẹ. Trong sân, tôi giúp Decca đắp một hình nhân nửa tuyết nửa bùn, và sau đó chúng tôi đi bộ qua sáu khối nhà đến ngọn đồi phía sau trường cấp một của tôi và chơi trượt xe tuyết. Chúng tôi đua với nhau, và Decca lần nào cũng thắng bởi nó rất hạnh phúc khi được thắng.

Trên đường về nhà nó nói, “Đáng lẽ anh không nên để em thắng.”

“Không bao giờ.” Tôi quàng tay qua vai nó và nó không đẩy ra.

“Em không muốn đến nhà bố,” nó nói.

“Anh cũng thế. Nhưng em phải biết trong thâm tâm, điều đó rất có ý nghĩa với ông, mặc dù ông không thể hiện nó ra.” Đây là điều mẹ đã nói với tôi nhiều hơn một lần. Tôi không nghĩ là tôi tin vào điều đó, nhưng có khả năng Decca sẽ tin. Dù nó có cứng rắn, nó vẫn muốn tin vào cái gì đó.

Tới buổi chiều, chúng tôi sang nhà bố, nơi chúng tôi ngồi trong nhà, mỗi người một góc quanh phòng khách, một trận khúc côn cầu đang chiếu trên cái màn hình phẳng khổng lồ, lại một cái nữa, được gắn vào tường.

Bố lúc thì hét vào TV, lúc thì nghe Kate kể về Colorado. Josh Raymond ngồi cạnh khuỷu tay bố, nhìn chăm chăm vào màn hình và nhai chừng bốn mươi lăm lần mỗi khi tọng được một miệng đầy. Tôi biết điều đó vì tôi chán đến mức bắt đầu đếm.

Đến một lúc, tôi đứng dậy và đi vào phòng tắm, chủ yếu chỉ để thoải mái đầu óc và nhắn tin cho Violet, cô sẽ trở về nhà hôm nay. Tôi ngồi chờ cô nhắn tin lại cho tôi, gạt vòi nước lên xuống. Tôi rửa tay, rửa mặt, lục lọi tủ đồ. Tôi bắt đầu lần đến giá để dầu gội sữa tắm thì điện thoại rung bần bật. Em về rồi! Em có nên chuồn qua nhà anh không?

Tôi viết: Chưa. Giờ anh đang ở địa ngục, nhưng sẽ đi ngay khi có thể.

Chúng tôi nhắn qua lại một lúc, và rồi tôi bắt đầu đi xuống hành lang, về phía tiếng ồn và về phía đám người. Tôi đi qua phòng Josh Raymond, cánh cửa mở hé và nó đang ở trong đó. Tôi gõ cửa và nó léo nhéo, “Vào đi.”

Tôi đi vào nơi hẳn là căn phòng cho trẻ-bảy-tuổi lớn nhất hành tinh này. Căn phòng trông mênh mông đến mức tôi tự hỏi liệu thằng nhóc có cần bản đồ để đi lại trong phòng, và ở đây chất đầy mọi thứ đồ chơi ta có thể tưởng tượng ra, hầu hết chúng đều chạy bằng pin.

Tôi nói, “Mày có căn phòng khá đấy, Josh Raymond.” Tôi cố gắng không để chuyện này làm tôi bận tâm, vì ghen tuông là một cảm giác ích kỷ, khó chịu, nó sẽ gặm nhấm bạn từ bên trong, và tôi, một chàng trai gần-mười-tám-tuổi có một người bạn gái thực sự gợi cảm, ngay cả khi cô ấy không được phép gặp tôi nữa, không cần phải đứng ở đây mà bận tâm chuyện thằng em cùng cha khác mẹ của tôi dường như sở hữu hàng ngàn mảnh ghép đồ chơi Lego.

“Cũng tạm thôi.” Nó đang lục tìm trong cái rương chứa - tin hay không tùy bạn - thậm chí còn chứa nhiều đồ chơi hơn, thì tôi nhìn thấy chúng: hai thanh cưỡi có đầu ngựa bằng gỗ kiểu cũ, một đen, một xám, bị lãng quên ở một góc. Đó là những thanh ngựa gỗ của tôi, những con ngựa tôi từng cưỡi hàng giờ liền khi tôi còn bé hơn cả Josh Raymond bây giờ, giả vờ mình là diễn viên Clint Eastwood trong những bộ phim cũ mà bố từng xem trên cái màn hình TV cong cong nhỏ xíu của chúng tôi. Cái mà, thật tình cờ, chúng tôi giờ vẫn sử dụng.

“Bọn ngựa đó khá cừ đấy,” tôi nói. Tên chúng là Nửa Đêm và Trinh Sát.

Nó xoay đầu lại, chóp mắt hai lần, và nói, “Chúng cũng được.”

“Tên chúng là gì?”

“Chúng không có tên.”

Tôi đột nhiên muốn tóm lấy hai con ngựa mà phi vào phòng khách rồi dùng chúng phang vào đầu bố. Rồi tôi muốn mang chúng về nhà với tôi. Tôi sẽ chăm sóc chúng mỗi ngày. Tôi sẽ cưỡi chúng lượn quanh thị trấn.

“Mày lấy chúng ở đâu thế?” tôi hỏi.

“Bố em đã lấy chúng cho em.”

Tôi muốn nói, Không phải bố mày. Bố của tao. Hãy nói luôn cho rõ ràng đi. Mày đã có một ông bố ở một nơi nào đó khác, và mặc dù bố tao không tuyệt vời gì cho cam, ông ấy là ông bố duy nhất mà tao có.

Nhưng rồi tôi nhìn vào đứa bé này, vào khuôn mặt gầy, cái cổ gầy và đôi vai khẳng khiu, nó bảy tuổi và nhỏ con hơn so với tuổi của nó, và tôi nhớ cảm giác đó như thế nào. Và tôi cũng nhớ việc lớn lên bên cạnh bố là như thế nào.

Tôi nói, “Biết không, hồi xưa tao từng có một đôi ngựa, không ngầu như những con ở đây, nhưng chúng vẫn khá cứng cựa. Tao đặt tên chúng là Nửa Đêm và Trinh Sát.”

“Nửa Đêm và Trinh Sát?” Nó đưa mắt nhìn hai con ngựa. “Tên hay đó anh.”

“Nếu muốn, mày có thể dùng tên đó.”

“Thật á?” Nó ngước lên nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe.

“Chắc chắn.”

Josh Raymond tìm ra món đồ chơi nó đang tìm -một loại rô bốt xe hơi - và khi chúng tôi bước ra khỏi cửa, nó nắm lấy tay tôi.

Trở lại phòng khách, bố nở nụ cười sẵn-sàng-ghi-hình-cho-chương-trình- Trung tâm Thể thao của bố và gật đầu với tôi như thể chúng tôi là bạn bè. Con nên đưa bạn gái con tôi đây.” Ông nói như thể chưa từng có gì xảy ra và ông và tôi là những ngươi bạn thân thiết nhất của nhau.

“Dạ thôi. Bạn ấy bận vào các ngày Chủ nhật.”

Tôi có thể hình dung được cuộc trò chuyện giữa bố và chú Markey.

Thằng con trai tội phạm của ông đã bắt con gái tôi đi. Lúc này, nhờ nó, con bé có lẽ đang nằm trong một con mương.

Ông nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra chứ? Chuẩn rồi, nó là một thằng tội phạm, một quân trộm cướp, một thằng dễ kích động, một thằng đáng thất vọng-dị hợm-vô phương cứu chữa-bậc nhất. Hãy biết ơn vì mình có đứa con gái như thế, thưa ông, bởi vì tin tôi đi, ông sẽ không muốn có một thằng con trai như thằng con tôi đâu. Chẳng ai muốn hết.

Tôi có thể thấy bố đang nghĩ xem nên nói gì. “Ồ, bất cứ ngày nào cũng được, phải không nào, Rosemarie? Con đưa con bé đến lúc nào cũng được.” Tâm trạng của ông đang rất tốt, và Rosemarie gật đầu cười. Ông vỗ vào tay vịn ghế. “Đưa con bé tới đây, và chúng ta sẽ nướng mấy miếng thịt bò trên bếp lò và chuẩn bị món đậu cho hai đứa.”

Tôi cố không làm nổ tung cả căn phòng. Tôi cố thu mình lại và kiềm chế. Tôi đang đếm nhanh nhất có thể.

May sao, trận đấu chiếu trở lại và ông bị phân tâm. Tôi ngồi vài phút nữa, rồi cảm ơn Rosemarie về bữa ăn, hỏi Kate liệu chị có thể đưa Decca trở lại nhà mẹ không, và bảo mọi người là tôi sẽ gặp họ ở nhà.

Tôi đi bộ qua thị trấn về nhà, leo vào Thằng Lỏi và lái đi. Không bản đồ, không mục đích. Tôi có cảm giác như mình đã lái xe đi hàng giờ liền, qua những miền trắng xóa. Tôi đi về phía Bắc, rồi phía Tây, rồi Nam và rồi Đông, chiếc xe đạt tới tốc độ một trăm bốn mươi kilomet mỗi giờ. Vào lúc hoàng hôn, tôi đã đang trên đường trở về Bartlett, đi xuyên qua trung tâm Indianapolis, hút điếu thuốc lá American Spirit thứ tư liên tiếp. Tôi lái xe quá nhanh, nhưng vẫn không đủ nhanh. Đột nhiên tôi thấy ghét Thằng Lỏi vì đã kéo tôi tụt lại trong khi tôi cần phải đi, đi, đi.

Chất nicotine làm cổ họng tôi bỏng rát, mà cổ họng tôi vốn đã đau buốt, và tôi cảm thấy buồn nôn, thế là tôi tấp xe vào lề đường và xuống đi bộ. Tôi gập người xuống, hai tay chống trên đầu gối. Tôi chờ. Khi không nôn ra được, tôi nhìn lên con đường trải dài phía trước và bắt đầu chạy. Tôi chạy thục mạng, để Thằng Lỏi lại đằng sau. Tôi chạy nhanh và miệt mài tôi nỗi cảm tưởng như phổi mình sẽ nổ tung, và rồi tôi cứ cắm đầu chạy, nhanh hơn nữa, miệt mài hơn nữa. Tôi thách thức buồng phổi và đôi chân phụ bạc lại mình. Tôi không nhớ mình đã khóa xe chưa, và trời ơi tôi ghét đầu óc mình mỗi khi nó làm thế bởi giờ tôi chỉ có thể nghĩ về cửa xe và cái khóa đó, và thế là tôi chạy hăng hơn nữa. Tôi không nhớ áo khoác tôi ở đâu hay thậm chí liệu tôi có mang theo áo khoác không.

Mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Mình sẽ ổn thôi.

Mọi chuyện sẽ không hỏng bung bét.

Mọi chuyện sẽ ổn thỏa thôi.

Mọi chuyện sẽ bình thường thôi.

Mình ổn. Ổn. Ổn.

Bỗng nhiên tôi lại lạc đến một chỗ toàn những trang trại. Đến một lúc, tôi chạy qua một loạt các nhà kính và vườn ươm. Chúng không mở cửa vào Chủ nhật, nhưng tôi men theo lối vào của một nơi trông giống một công ty gia đình thực thụ. Phía sau khu đất là một ngôi nhà nhỏ hai tầng màu trắng.

Lối vào đầy xe tải và xe hơi, và tôi có thể nghe thấy tiếng cười từ bên trong. Tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu tôi cứ thế bước vào, ngồi xuống và tự nhiên như ở nhà. Tôi đi đến cửa trước gõ cửa. Tôi đang thở hổn hển, thành ra đáng lẽ tôi nên đợi một lúc hẵng gõ để bản thân kịp lấy hơi, nhưng Không, tôi nghĩ, mình đang gấp quá rồi. Tôi gõ lần nữa, mạnh hơn.

Một người phụ nữ tóc trắng có khuôn mặt tròn, mềm mại như một chiếc bánh bao mở cửa, miệng vẫn cười trước câu chuyện đang bỏ dở. Bà nheo mắt nhìn tôi qua khung cửa lưới, rồi mở hẳn ra bởi chúng tôi đang ở làng quê và đây là Indiana, và không việc gì phải sợ những người láng giềng. Đó là một trong những điều tôi thích về cuộc sống ở đây, và tôi muốn ôm bà vì nụ cười ấm áp nhưng lúng túng trên gương mặt bà khi bà cố gắng nghĩ xem đã gặp tôi trước đây chưa.

“Cháu chào bà,” tôi nói.

“Chào con,” bà nói. Tôi có thể hình dung mình trông như thế nào, mặt đỏ quạch, không áo khoác, mồ hôi nhễ nhại và thở hổn hển đớp không khí.

Tôi chỉnh trang lại vẻ ngoài nhanh nhất có thể. “Cháu xin lỗi làm phiền bà, nhưng cháu đang trên đường về nhà và cháu chỉ tình cờ đi ngang qua vườn ươm của bà. Cháu biết bà đã đóng cửa vườn ươm và đang có khách, nhưng cháu băn khoăn không biết liệu cháu có thể hái mấy bông hoa cho bạn gái cháu không. Cũng hơi khẩn cấp ạ.”

Gương mặt bà nhăn lại đầy quan tâm. “Khẩn cấp ư? Ôi trời.”

“Có lẽ từ đó hơi nặng, và cháu xin lỗi đã làm bà lo lắng. Nhưng mùa đông đến rồi, và cháu không biết vào mùa xuân cháu sẽ ở đâu. Và bạn ấy được đặt tên theo một loài hoa, mà bố bạn ấy ghét cháu, nên cháu muốn bạn ấy biết rằng cháu đang nghĩ đến bạn ấy và đây không phải một mùa chết chóc mà là mùa của sự sống.”

Một người đàn ông bước ra từ phía sau bà, khăn ăn vẫn gài trên áo sơ mi. “Em đây rồi,” ông nói với người phụ nữ. “Anh đang thắc mắc em đã đi đâu mất.” Ông gật đầu với tôi.

Bà nói, “Chàng trai trẻ này đang có chuyện khẩn cấp.”

Tôi giải thích lại từ đầu cho ông. Bà nhìn ông và ông nhìn tôi, và rồi ông gọi ai đó ở bên trong, nói họ khuấy rượu táo, rồi ông ra ngoài, khăn ăn bay nhẹ trong làn gió lạnh, và tôi đi bên cạnh ông, tay nhét trong túi khi chúng tôi đi đến cửa vườn ươm, rồi ông lấy ra một chùm chìa khóa khỏi thắt lưng.

Tôi nói liến thoắng, cảm on ông và nói với ông tôi sẽ trả ông gấp đôi số tiền lẽ ra phải trả, và thậm chí còn nói rằng tôi sẽ gửi một tấm ảnh chụp hình Violet bên những bông hoa - có lẽ là hoa violet - khi tôi tặng chúng cho cô.

Ông đặt một tay lên vai tôi và nói, “Đừng lo lắng về điều đó, con trai. Ta muốn con cứ lấy những gì con cần.”

Trong vườn ươm, tôi hít vào mùi hương ngọt ngào sống động của những bông hoa. Tôi muốn ở lại đây, một chốn ấm áp và tươi sáng, bao quanh bởi những thứ tràn đầy sức sống. Tôi muốn chuyển đến ở với cặp đôi tốt bụng này và được họ gọi là “con trai”, và Violet cũng có thể sống ở đây bởi vì có đủ chỗ cho cả hai chúng tôi.

Ông giúp tôi chọn những bông hoa tươi tắn nhất -không chỉ violet, mà cả hoa cúc, hồng, ly và những hoa khác tôi không thể nhớ tên. Rồi ông và vợ ông, bà tên là Margaret Ann, đóng chúng vào một thùng vận chuyển đông lạnh, thứ sẽ giúp những bông hoa luôn tươi. Tôi cố trả tiền họ, nhưng họ gạt đi, và tôi hứa sẽ mang thùng trở lại ngay khi tôi có thể.

Tới lúc chúng tôi xong xuôi, khách của họ đã tụ tập cả bên ngoài để xem mặt chàng trai phải hái bằng được hoa để tặng cho cô gái cậu ta yêu.

Ông cụ, tên Henry, chở tôi quay lại xe. Vì lý do nào đó, tôi cứ nghĩ sẽ mất hàng giờ, nhưng chỉ mất một vài phút để về tới nơi. Khi chúng tôi quay đầu xe để đến bên kia đường, nơi Thằng Lỏi đỗ, đầy kiên nhẫn và cô đơn, ông nói, “Gần mười cây số. Con trai, con đã đi từng đó quãng đường ư?”

“Vâng, thưa ông. Cháu nghĩ vậy ạ. Cháu xin lỗi đã kéo ông ra đường giữa bữa ăn tối.”

“Không vấn đề gì, chàng trai trẻ ạ. Đừng lo lắng gì. Có gì không ổn với xe của con à?”

“Không ạ. Nó chỉ không đi đủ nhanh thôi.”

Ông gật đầu như thể điều tôi vừa nói là hoàn toàn hợp lý, dù hẳn là không phải như vậy, và nói, “Con gửi tới cô gái của con lời chào từ chúng ta nhé. Nhưng con phải lái xe trở về nhà, nghe không?”

Khi tôi đến nhà cô thì đã hơn mười một giờ, và tôi ngồi trong Thằng Lõi một lúc - các cửa sổ đã được hạ xuống, động cơ tắt - và hút điếu thuốc cuối cùng của tôi vì giờ khi tôi đã ở đây, tôi lại không muốn làm phiền cô. Các cửa sổ nhà cô đều sáng đèn, và tôi biết cô đang ở trong đó với bố mẹ cô, những người yêu cô nhưng ghét tôi, và tôi không muốn xâm phạm điều đó.

Nhưng rồi cô nhắn tin cho tôi, như thể cô biết tôi đang ở đâu, Em rất vui khi được về nhà. Khi nào em được gặp anh?

Tôi nhắn lại: Em ra ngoài đi.

Một phút sau cô đã ra ngoài, mặc đồ ngủ có hình con khỉ, dép trong nhà hình Freud và chiếc áo choàng màu tím, tóc buộc túm thành đuôi ngựa. Tôi tới chỗ cô, mang theo thùng hoa, và cô nói, “Finch, gì thế này? Sao anh có mùi thuốc lá?” Cô nhìn ra phía sau, sợ họ có thể thấy.

Không khí buổi đêm lạnh cóng, và trời bắt đầu đo lác đác vài bông tuyết. Nhưng tôi cảm thấy ấm áp. Cô nói, “Anh đang run rẩy kìa.”

“Thật ư?” Tôi không để ý vì tôi không thể cảm thấy bất cứ điều gì.

“Anh đã ở ngoài trời bao lâu rồi?”

“Anh không biết.” Và đột nhiên tôi không thể nhớ nổi.

“Tuyết đã rơi hôm nay. Tuyết lại rơi nữa rồi.” Đôi mắt cô đỏ hoe. Trông như đã khóc suốt, hoặc bới vì cô thực sự ghét mùa đông hoặc, nhiều khả năng hơn, bởi vì cái ngày xảy ra vụ tai nạn một năm trước đang ngày càng đến gần.

Tôi chìa cái thùng ra và nói, Đó là lý do anh muốn tặng em thứ này.”

“Cái gì vậy?”

“Mở ra xem đi.”

Cô đặt cái thùng xuống và mở chốt. Trong vài giây, cô chẳng làm gì ngoài việc hít vào hương thơm của những bông hoa, rồi sau đó cô quay sang tôi và, không nói một lời, hôn tôi. Khi cô lùi lại, cô nói, “Chẳng còn mùa đông nữa. Finch, anh đã mang mùa xuân tới cho em.”

Tôi ngồi trong xe một lúc lâu trước khi vào nhà mình, sợ sẽ phá vỡ phép mầu của ngày hôm nay. Trong này, không khí thật gần gũi và Violet cũng thật gần gũi. Tôi không thể bỏ ngày hôm nay ra khỏi đầu. Tôi yêu: cái cách mắt cô ngời sáng khi chúng tôi nói chuyện hay khi cô kể cho tôi những điều cô muốn tôi biết, cách cô nhẩm các từ khi cô đọc và tập trung, cách cô nhìn tôi như thể thế giới này chỉ có mình tôi, như thể cô nhìn xuyên được qua da thịt, xương cốt và những điều nhảm nhí để thấy cái con người tồn tại bên dưới chúng, cái con người mà chính tôi thậm chí còn không thấy.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.