Tháng Năm năm 1989
Elvira mới tìm hiểu về nhạc Acid house và qua một đêm đã thay đổi hoàn toàn. Bộ đồ mới của cô ấy gồm quần soóc hình xe đạp màu trắng và áo phông trắng có mũ trùm đầu; cổ đeo trang sức nhỏ có biểu tượng CND; đôi hoa tai lớn đến nỗi đung đưa trên vai và để phần lưỡi giày tập chờm lên ống quần. Elvira không đến mấy tụ điểm ăn chơi và các câu lạc bộ ở London nữa mà bắt đầu khám phá khu Essex. Essex! Elvira thường phàn nàn nếu cô phải đi về phía Đông xa hơn đường Tottenham Court. Tình bạn của họ đến từ niềm đam mê giống nhau, do vậy thật khó khi Elvira không chấp nhận quay lại lối sống cũ của cả hai. Elvira thậm chí còn muốn dùng lại biệt danh cũ, Ellie, nhưng Louisa từ chối. Cô thất thần nhìn những phù hiệu phủ dạ quang đang rải đầy trên quầy như thể những tinh thể phóng xạ trên mặt cát đen. Đến hai tá mặt cười sơn huỳnh quang đang cười lại với cô. Cô cố gắng cởi mở nhất có thể nhưng vẫn không hiểu nổi những thứ này thì liên quan gì đến các loại tinh dầu.
“Chị nghĩ những thứ này đang tuân thủ sự thống nhất ở đây sao?”
“Đây là quầy hàng ở chợ, không phải một ngôi đền.” Elvira nói. “Chúng sẽ bán được, đó là tất cả những gì chị cần. Em đang có tâm sự à? Thiên đường có chuyện gì sao?”
Cô không thể cưỡng lại cơ hội để nói về Adam, “Không phải rắc rối, không nhiều đến vậy, chỉ là nó quá mãnh liệt. Nó đang nuốt chửng em. Em cảm giác anh ấy đang kiểm soát cơ thể mình.”
“Chà, Trina sẽ thích đây.” Elvira nói bừa.
“Trina?” Louisa cố giữ giọng bình thường nhất có thể.
“Cô ta đã lằng nhằng với anh ta trong dịp Giáng sinh. Chị nghĩ em phải biết chứ? Chẳng phải cái đêm ở Borderline chị đã kể cho em nghe rồi sao?”
Louisa lắc đầu.
“Chị không thể tin là đã không nói với em điều này. Chúa ơi! Cô ta là một cơn ác mộng khi hẹn hò với anh ta. Như thể cô ta mới phẫu thuật cấy thêm một nhân cách khác vậy, biến thành một con chuột nhắt chạy khắp London theo sau anh ta. Nếu hôm trước cô ta còn rất hạnh phúc chỉ vì anh ta nháy máy thì hôm sau đã lập tức đi khắp nơi kể khổ chỉ vì anh ta không thèm gọi nữa hoặc ở quá xa. Sau khi chị nói vài câu lý lẽ, cô ta đã nguôi ngoai nhưng khi anh ta quay lại cùng cái ‘đuôi ve vẩy’ thì hai người lại quay lại từ đầu.” Elvira kể với vẻ đầy thích thú, như thể đang nói về một bộ phim truyền hình dài tập.
“Đúng đấy, rõ ràng anh ta đang ‘ve vẩy’ quanh đây.” Elvira nhận thấy vẻ mặt Louisa nghiêm trọng đến độ già đi cả hai chục tuổi.
“Cái gì? Chị sẽ muốn biết nếu chị là em. Dù sao, chị cũng hy vọng em có sử dụng những biện pháp bảo vệ phù hợp. Em không biết anh ta đã đi đâu, em biết đấy, về AIDS và mọi thứ.”
Họ lệ thuộc thuốc tránh thai. Tuy nhiên, một cách vô thức, cô nhảy sang bảo vệ anh. “Anh ấy đã thay đổi rồi.” Cô nói. Chẳng phải anh đã nói với cô rồi sao? Chẳng phải cả hai đều đồng ý rằng những gì anh và cô đang có đều là những cảm xúc chưa từng xảy ra trước đó ư?
Elvira đã ghim xong phù hiệu lên tấm vải mềm phía sau. “Để chị nói cho em nghe một chút về bọn đàn ông nhé. Bản chất bọn chúng không thể thay đổi đâu, cả lũ! Đấy, sau này đừng có nói là chị không cảnh báo trước, đừng có đến đây khóc lóc khi mọi thứ đi sai hướng.” Cô ta rút một cái khăn màu bạc ra khỏi thắt lưng và buộc lên tóc Louisa. “Em có biết mình tuyệt vời thế nào khi buộc tóc như vậy không? Chưa phát chán việc lang thang trong lốt Gothic hả? Đây là năm 1989, mẹ kiếp. Mùa hè đang tới rồi, trông em nóng chảy mỡ. Tiếp tục đi, để chị trang điểm cho.”
Adam thích cách ăn mặc bây giờ của cô, kiểu nữ tính truyền thống.
“Anh ấy có thể không thích nó.” Louisa nói mà không suy nghĩ. Lông mày Elvira nhăn đến độ sắp văng ra khỏi trán.
“Từ khi nào em để một người đàn ông quyết định cách ăn mặc của mình thế?”
“Có gì sai nếu em muốn mặc đẹp vì anh ấy?”
Elvira đứng dậy khoanh tay trước ngực, nhìn Louisa từ đầu đến chân.
“Chuyện gì đã xảy ra với Louisa ngày xưa luôn có được bất kỳ gã nào cô ấy muốn và không ngớ ngẩn như bây giờ? Đừng để hắn làm điều đó với em.”
“Làm gì cơ, khiến em hạnh phúc?”
“Nếu điều đó làm em hạnh phúc thì tốt thôi, chị ghét phải nhìn thấy em buồn.”
Vỉa hè đông đúc và nhớp nháp, nhưng Louisa và Adam đang cách đến sáu tầng khỏi mặt đường và trên đó chiều buông nắng hanh nhạt. Cả hai đều có một ngày nghỉ ngơi (Ciaran đã hủy buổi duyệt tiết mục để đến cảng London nhằm thể hiện sự ủng hộ của mình với công nhân cảng) và họ cùng uống sâm-panh trong phần mái vòm trang trí nghệ thuật của bar Roof Garden. Adam nói thật xấu hổ khi thường xuyên đến đây như vậy mà không say. Những thực khách khác đều ăn mặc lịch sự đến đó dùng bữa trưa; Louisa và Adam chịu đựng quá đủ ánh nhìn không tán thành của họ. Cô biết họ nghĩ như thế nào, cô mặc đồ ren màu đen và nhuộm tóc xanh, anh ăn mặc giống một ngôi sao nhạc rock như mọi khi, đeo kính đen dù ngồi trong nhà. Anh cũng tiêu tiền như một ngôi sao nhạc rock, gọi đồ và thanh toán hóa đơn cả hai bằng tiền mặt. Họ không gọi đồ ăn.
Sau đó cả hai đi lang thang qua các khu vườn. Cô ngắt một bông oải hương và chỉ anh cách nghiền bông hoa giữa các ngón tay để mùi tinh dầu hăng hăng tỏa ra, anh bắt chước theo.
“Có một lý thuyết giải thích tại sao mùi hương lại kích thích đến vậy. Họ nói bởi chúng ta không cần mùi hương để sinh tồn như tổ tiên nữa, nó trở thành một dạng thượng lưu, gắn liền với cảm xúc hơn là chuyện sinh tồn. Đó là lý do tại sao không gì gợi lại ký ức mạnh mẽ bằng mùi hương.”
Nếu cô nói bất cứ điều gì giống như vậy ở nhà, cô sẽ phải khai ra một cái tên có uy tín đại diện cho khái niệm “họ” và cả nhà sẽ cười cô, nhưng Adam luôn sẵn sàng cho các cuộc thảo luận như thế này, anh lấy ý tưởng của cô và chơi đùa với chúng.
“Cái gì cơ, mạnh hơn cả âm nhạc?” Anh nói, giọng tinh nghịch, sau đó tăng dần mức độ nghiêm trọng. “Anh nghĩ âm nhạc sẽ ảnh hưởng đến chúng ta theo cách chính chúng ta cũng không nhận ra. DH. Lawrence gọi đó là Quỷ thuật của một bài hát. Em biết bài thơ đó không? Về một người đàn ông lắng nghe một cô gái chơi đàn piano và anh ta chợt thấy mình như đang quay lại thời thơ ấu, nghe mẹ mình chơi đàn. Thật đẹp, anh đã khóc khi đọc. Anh muốn đưa nó vào âm nhạc, nhưng Ciaran chưa sẵn sàng. Anh ghét việc phải phụ thuộc vào khả năng viết của anh ta.”
Louisa ghi nhớ tên để sau đó tìm bài thơ, đọc nó và học thuộc.
“Vậy mẹ anh cũng chơi piano à?”
“Anh tin bà có, từ trước khi anh được sinh ra.” Anh nói. “Nhưng anh chỉ biết bà từng chơi organ cho nhà thờ.”
Mấy chú chim đang ngó vào vẻ thờ ơ. Từ ban công nhà Louisa, London lung linh trong cái nóng đầu hè. Bầu trời thật rộng.
“Đây là những thứ người ta nên nhìn ngắm.” Cô nói. “Một chân trời thích hợp, không đổ màu máu như bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của em.”
“Chà, tốt hơn anh nên trở nên giàu có và nổi tiếng để mua cho chúng ta một căn penthouse to đẹp.” Anh nói, “Chúng ta sẽ có một ngôi nhà ở vùng quê nữa. Anh sẽ có một phòng thu ở đó và em sẽ có một khu vườn thảo mộc, trồng toàn hoa oải hương như em muốn.” Đây là lần đầu tiên anh gợi ý về một tương lai xa hơn của hai người sau những lần gặp gỡ. Trái tim cô rộn ràng. Elvira nói gì tùy thích, còn điều này là sự thật.
Hai cô gái Nhật Bản đi giày đế kếp và mặc catsuit bằng cao su màu đỏ, đang chụp cảnh vật xung quanh bằng chiếc máy ảnh Polaroid, giả vờ đẩy nhau qua lan can. Phần rào chắn quá cao để có thể nhảy qua, ở nhiều đoạn còn cắm thép gai. Sau khi trao đổi ý tưởng xong, Adam chụp ảnh cho họ, các cô gái cười khúc khích nhìn anh. Louisa và Adam tạo dáng, anh đặt chế độ chụp tự động rồi trề môi về phía camera. Cô nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Cô vẩy vẩy bức ảnh Polaroid kẹp giữa hai ngón tay.
Adam ôm lấy khuôn mặt cô trong tay mình và hôn. Đây là khoảnh khắc hoàn hảo nên cô quyết định phá hoại nó bằng câu hỏi đang kêu gào trong cổ họng.
“Em không biết anh từng có tình cảm với Trina.” Anh rút tay khỏi cô nhanh đến nỗi cô thấy mình như vừa ăn một cái tát.
“Tại sao em lại nhắc đến chuyện đó?”
“Em chỉ thấy lạ khi anh không nhắc chuyện đó với em, vậy thôi.”
“Anh không nói vì anh không bao giờ nghĩ đến cô ta. Quá khứ của em không quan trọng với anh và đừng nhìn anh như thế, anh biết em đã loanh quanh khu đó nhiều rồi. Đó là toàn bộ những gì chúng ta đã thống nhất, không phải sao? Đó là lý do tại sao chúng ta ở bên nhau, bởi vì chúng ta bình đẳng. Điều ý nghĩa duy nhất bây giờ là chúng ta đang ở bên nhau.”
“Đúng nhưng...”
“Louisa, anh hy vọng em sẽ không ám ảnh và muốn sở hữu anh. Nó sẽ giết chết tình yêu, tất cả những thứ đó. Bóp chết.”
Tâm trạng của Adam đang rất tệ. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào đường chân trời. Cô bước một bước về phía anh, anh nhún vai đuổi cô đi. Cô thấy như mình vừa bị thanh sắt xuyên vào tim.
“Được rồi, anh đi đây.” Anh nói, “Em ở đây và uống cho hết đi.”
“Nhưng em nghĩ chúng ta...”
“Anh cần gặp một người.”
“Ở đâu?”
Phải chăng cô đã tưởng tượng ra vẻ mặt anh hơi ngập ngừng trước khi nói? “Đó chắc chắn không phải việc của em, nhưng anh sẽ đi luyện giọng.”
Cô lui về vườn Tudor và đợi đến khi chắc chắn rằng anh sẽ không quay lại đón cô. Anh bỏ đi đột ngột đến độ phải mất một lúc cô mới nhận ra sự mâu thuẫn trong đó. Họ không thể có một buổi tập nếu Ciaran không ở đó, đúng không? Không có bằng chứng nào khác hơn là ký ức về mái tóc đỏ xõa ra, cô biết ngay anh đang ở với cô ta. Không có gì lạ khi anh giữ khoảng cách với Louisa. Anh là tất cả với cô và giờ cô đang chia sẻ anh với người đàn bà khác. Các bức tường của khu vườn như bị cong và nghiêng đi. Một cảm giác lạnh lẽo gợi lên trong lòng cô. Cô vẫn chưa sẵn sàng gọi tên màu xanh lá* hữu ý này là sự ghen tuông, nhưng gai nhọn mọc ra tua tủa và nó cứ lớn dần lên đến khi bóp nghẹt cô từ bên trong.
Chơi chữ, tương tự như trong tiếng Việt hay dùng “đỏ mắt vì ghen”.