Mùng 3 tháng Năm
Tôi đứng trước gương nhìn kỹ khuôn mặt mình. Tôi đang mặc đồ đen. Váy đen, xăng đan đen, còn áo phông đen của Finch thì thắt lại ở ngang lưng. Mặt tôi trông vẫn vậy, chỉ khác chút thôi. Nó không phải khuôn mặt của một cô gái tuổi teen vô tư đã được chấp nhận vào bốn trường đại học, có bố mẹ tử tế, có những người bạn tốt và toàn bộ cuộc đời ở phía trước. Đó là bộ mặt của một cô gái buồn, cô đơn và đã gặp chuyện gì đó tồi tệ. Tôi tự hỏi liệu khuôn mặt tôi có bao giờ trông giống xưa nữa không, hay tôi sẽ luôn luôn nhìn thấy những thứ ấy trong hình ảnh phản chiếu của tôi - Finch, Eleanor, mất mát, đau khổ, tội lỗi, cái chết.
Nhưng những người khác có thể nhận ra không? Tôi chụp ảnh bằng điện thoại của mình, vờ mỉm cười khi tôi bấm máy, và khi tôi nhìn vào nó, đó là Violet Markey. Tôi có thể đăng nó lên Facebook ngay bây giờ, và sẽ không ai biết rằng tôi đã chụp nó sau những chuyện này chứ không phải trước đó.
Bố mẹ muốn đi cùng tôi đến đám tang, nhưng tôi nói không. Họ đã quanh quẩn dõi theo tôi quá lâu. Mỗi lần quay lại, tôi đều thấy cặp mắt lo lắng của họ, thấy những cái nhìn họ trao nhau, và cả một thứ khác nữa - sự tức giận. Họ không còn giận tôi, bởi vì họ thấy phẫn nộ với cô Finch, và có lẽ cả Finch nữa, mặc dù họ không nói ra. Bố, như thường lệ, thẳng tính hơn so với mẹ, và tôi tình cờ nghe ông nói về Người đàn bà đó, và rằng ông muốn nói toạc móng heo với cô ta, trước khi mẹ suỵt bố và nói, Violet có thể nghe thấy anh đấy.
Gia đình anh đứng ở hàng đầu. Và trời đang mưa. Đây là lần đầu tiên tôi thấy bố anh, một người đàn ông cao, vai rộng, đẹp trai như diễn viên điện ảnh. Người phụ nữ nhút nhát hẳn là mẹ kế của Finch đứng bên cạnh ông, tay bế một cậu bé rất nhỏ. Bên cạnh ông là Decca, Kate, và rồi cô Finch. Mọi người đều khóc, ngay cả ông bố.
Cánh Đồng Vàng là nghĩa trang lớn nhất trong thị trấn. Chúng tôi đứng trên đỉnh của gò đất nhỏ bên cạnh quan tài, tang lễ thứ hai tôi dự chỉ trong vòng hơn một năm, mặc dù Finch muốn được hỏa táng. Cha xứ đang trích dẫn những câu thơ trong Kinh Thánh, và gia đình anh đang khóc, tất cả mọi người đang khóc, thậm chí cả Amanda Monk và một số đứa trong đội cổ vũ. Ryan và Roamer cũng ở đó, và khoảng hai trăm đứa khác ở trường cũng vậy. Tôi còn nhận ra thầy hiệu trưởng Wertz, thầy Black và cô Kresney cũng như thầy Embry ở văn phòng tư vấn. Tôi đứng sang một bên với bố mẹ tôi - những người khăng khăng đòi đến - và với Brenda và Charlie. Mẹ Brenda cũng ở đó, tay đặt trên vai cô con gái.
Charlie đang đứng khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài. Brenda nhìn chằm chằm vào Roamer và những đứa đang khóc lóc, đôi mắt nó lạnh lùng và tức giận. Tôi biết nó đang cảm thấy gì. Đây là những kẻ gọi anh là “lập dị” và không bao giờ quan tâm đến anh, chỉ lấy anh ra mua vui hay lan truyền tin đồn về anh, và bây giờ chúng hành xử chẳng khác gì đám khóc mướn chuyên nghiệp, những người ta có thể thuê ở Đài Loan hoặc Trung Đông để hát, khóc và bò trên mặt đất. Gia đình anh cũng tệ như thế. Sau khi cha xứ nói xong, tất cả mọi người đi về phía họ bắt tay và chia buồn. Gia đình anh chấp nhận điều đó như thể họ xứng đáng được như vậy. Không ai nói bất cứ điều gì với tôi.
Và thế là tôi đứng yên trong chiếc áo phông đen của Finch mà suy nghĩ. Trong bài diễn văn của mình, cha xứ không đề cập đến việc tự tử. Gia đình anh gọi cái chết của anh là một tai nạn bởi vì họ không tìm thấy thư tuyệt mệnh nào, và thế là cha xứ nói về bi kịch của một người chết quá trẻ, của một cuộc đời kết thúc quá sớm, về những khả năng không bao giờ trở thành hiện thực. Tôi đứng đó, nghĩ rằng đây lại không hề là một tai nạn và rằng “nạn nhân tự tử” là một thuật ngữ mới thú vị làm sao. Từ “nạn nhân” ngụ ý họ không hề có lựa chọn. Và có lẽ Finch cảm thấy anh không còn lựa chọn nào khác, hoặc có lẽ anh không hề định kết liễu cuộc đời mình, mà chỉ đi tìm đáy hồ. Nhưng tôi sẽ không bao giờ biết được, phải không?
Rồi tôi nghĩ: Anh không thể làm điều này với em. Anh chính là người đã giảng cho em về cuộc sống. Anh chính là người đã nói em phải ra ngoài kia mà xem những gì đang ở ngay trước mắt em, tận hưởng tối đa cuộc đời, đừng phí hoài thời gian của em, hãy tìm đỉnh núi cao của em bởi vì nó đang đợi em, và tất cả những thứ đó sẽ tạo nên cuộc sống. Nhưng rồi anh bỏ đi. Anh không thể làm thế. Nhất là khi anh biết em đã phải trải qua những gì khi mất Eleanor.
Tôi cố gắng nhớ những lời cuối cùng tôi nói với anh, nhưng tôi không thể. Tôi chỉ nhớ chúng đầy giận dữ, bình thường và không đáng kể. Tôi sẽ nói gì với anh nếu tôi biết tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa?
Khi mọi người bắt đầu tản ra và đi về, Ryan tìm tới tôi để nói, “Anh sẽ gọi em có được không?” Đó là một câu hỏi, vì vậy tôi trả lời bằng một cái gật đầu. Anh gật đầu lại rồi bỏ đi.
Charlie lẩm bẩm, “Thật là một lũ giả tạo,” và tôi không chắc liệu nó đang nói về lũ bạn cùng lớp của chúng tôi hay gia đình Finch, hay toàn bộ đám tang này.
Giọng Bren đanh lại. “Ở nơi nào đó, Finch đang quan sát buổi lễ này, trong đầu nghĩ, ‘Mình đã nghĩ gì chứ? Dĩ nhiên họ sẽ thế này.’ Tao mong anh ấy sẽ giơ ngón tay giữa lên với chúng.”
Bố Finch là người chính thức xác nhận thi thể. Theo báo cáo, vào thời điểm Finch được tìm thấy, anh có lẽ đã chết được vài giờ rồi.
Tôi nói, “Mày thực sự nghĩ anh ấy đang ở đâu đó à?” Brenda chớp mắt nhìn tôi. “Ở bất cứ nơi nào ấy? Ý tao là, tao muốn nghĩ rằng dù anh ấy đến bất cứ nơi nào, có lẽ anh ấy không thể nhìn thấy chúng ta bởi vì anh ấy còn sống và đang ở một thế giới khác, tốt hơn ở đây. Kiểu thế giới anh ấy sẽ tạo nên nếu có thể. Tao muốn được sống trong thế giới do Theodore Finch tạo ra.” Tôi nghĩ: Đã có lúc, mình được sống trong thế giới đó.
Trước khi Brenda kịp trả lời, mẹ Finch đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi, đôi mắt đỏ hoe nhìn chăm chú vào khuôn mặt tôi. Cô ôm chầm lấy tôi và siết chặt như thể cô không có ý định buông tôi ra. “Ôi, Violet,” cô kêu lên. “Ôi, cháu gái. Cháu có ổn không?”
Tôi vỗ nhẹ cô như người ta vỗ về một đứa trẻ, và rồi chú Finch đến, và chú ôm tôi bằng cánh tay to lớn của mình, cằm chú đặt lên đầu tôi. Tôi không thở được, và rồi tôi cảm thấy có ai đó kéo tôi ra, và bố nói, “Tôi nghĩ chúng tôi sẽ đưa con bé về.” Giọng ông cộc lốc và lạnh lùng. Tôi để mặc cho mình bị dẫn đến xe ô tô.
Ở nhà, tôi nghịch thức ăn và lắng nghe bố mẹ nói về gia đình Finch bằng một giọng đều đều, đầy kiềm chế, được chọn lựa cẩn thận để không làm tôi buồn.
Bố: Anh ước hôm nay mình có thể nói huỵch toẹt với những người đó.
Mẹ: Cô ta không có quyền yêu cầu Violet làm việc ấy.
Mẹ liếc nhìn tôi và nói với một giọng vui vẻ quá mức, “Con có muốn lấy thêm rau không, con yêu?”
Tôi: Không ạ, cảm ơn mẹ.
Trước khi họ có thể bắt đầu nói về Finch, và sự ích kỷ của việc tự tử, và thực tế rằng anh đã kết thúc cuộc đời mình trong khi Eleanor bị tước đi cuộc sống, khi chị đã không có quyền lựa chọn - thật là một hành động phí hoài, ngu xuẩn và xấu xí - tôi xin phép bố mẹ thôi dùng bữa, mặc dù tôi đã hầu như không chạm vào thức ăn của mình. Tôi không phải giúp bố mẹ dọn bát đĩa, thế nên tôi đi lên gác và ngồi vào buồng thay đồ. Tờ lịch của tôi bị dồn vào một góc. Lúc này tôi mở nó ra, vuốt phẳng, và nhìn vào tất cả những ngày trống, nhiều đến mức không đếm nổi, những ngày tôi không gạch đi bởi vì đấy là những ngày tôi đã có với Finch.
Tôi nghĩ:
Em ghét anh.
Giá như em biết.
Giá như em đủ tốt.
Em đã làm anh thất vọng.
Em ước gì mình có thể làm gì đó.
Em nhẽ ra nên làm gì đó.
Lỗi của em phải không?
Tại sao em lại không đủ cho anh?
Quay lại đi.
Em yêu anh.
Em xin lỗi.