Ngày 23 tháng 5
Hôm nay, tôi đã bình phục hẳn. Tôi hớn hở cắp sách đến trường, vui sướng được gặp thầy gặp bạn, thì lại được tin má anh Tý vừa mất. Vắng anh, tôi ngơ ngẩn cả người. Mà anh buồn thì tôi vui sao được ?
Lúc vào lớp, thầy rầu rầu nét mặt bảo chúng tôi : « Không có gì đau đớn bằng cảnh người con mất mẹ, mà cuộc đời tàn nhẫn đã cướp lấy mang đi. Vậy ngày mai, khi anh Tý đi học, thầy mong rằng các con phải kính trọng sự đau đớn của anh, phải rất thân mật, dịu dàng với anh. Chớ có cười cợt bông đùa trước mặt anh. Có thế, anh mới đỡ tủi thân vì nỗi từ nay trơ trọi. Các con đã hiểu thầy nói gì chưa ? »
Nghe thầy nói, tôi buồn quá, tự trách mình rằng có mẹ mà không biết là sướng. Tôi cũng phàn nàn không được đi tiễn má anh ra đến tận mộ, như các anh em khác.
Hôm sau, khi chúng tôi vào lớp ngồi yên chỗ đâu cả đấy rồi, mới thấy anh vào. Trông thấy anh ủ rũ trong bộ áo đại tang mà tôi giật mình. Mới có mấy hôm mà trông anh sút đi chóng quá ! Hai con mắt ngơ ngác, quầng thâm như đã khóc nhiều. Mọi người yên lặng nhìn anh, riêng tôi cảm thấy trong lòng một niềm thương xót dâng lên rào rạt.
Trông thấy chúng tôi, bỗng anh tủi thân khóc nấc lên. Thầy giáo âu yếm cầm tay anh dắt vào chỗ ngồi : « Thầy biết con buồn lắm, nhưng phải can đảm lên mới được ! Từ nay con sống bơ vơ, thiếu tình mẫu tử, nhưng thầy đây, các bạn con đây, ai cũng xót xa thương mến con. Hãy cố gắng, tỏ ra xứng đáng với lòng mẹ con hằng thiết tha mong mỏi. Có thế, mẹ con ở dưới kia, hay có lẩn quất đâu đây, cũng được ngậm cười… »
Nước mắt anh ràn rụa trên má, coi bộ sầu thảm quá, khiến tôi không dám nhìn anh nữa. Anh thờ thẫn giở quyển sách Tập Đọc ra, và trước tấm tranh « GIA ĐÌNH » vẽ trên trang sách, anh lại gục đầu xuống cánh tay mà đầm đìa nước mắt.
Thầy ra hiệu cho chúng tôi mặc anh, rồi tiếp tục giảng bài. Tôi muốn vỗ về anh, muốn an ủi anh một đôi câu mà chẳng biết nói gì, đành cứ lấm lét nhìn anh. Sau tôi lấy mảnh giấy viết mấy chữ : « Đừng khóc nữa, Tý ơi ! » rồi đưa sang cho anh. Anh không nói gì, mà cũng chẳng ngẩng đầu lên, chỉ nắm tay tôi xiết chặt.
Lúc tan học, ai cũng nhìn anh bằng cặp mắt thương đau, nhưng không ai dám hỏi anh câu nào. Tôi còn đang phân vân không biết nói gì với anh, thì thấy mẹ tôi đến đón. Tôi chạy lại, nhưng mẹ tôi đã ra hiệu chỉ vào anh Tý, rồi quay ngoắt đi.
Tôi đã hiểu mẹ tôi chẳng muốn Tý tủi lòng vì cảnh côi cút của mình, nên để cho mẹ đi trước, tôi yên lặng lùi lũi theo sau…