Tháng Sáu năm 1989
Cô vẫy một chiếc taxi trên đường Gloucester. Những chiếc xe nối đuôi nhau, không theo một trật tự nào trên đường, giống như những suy nghĩ đang dồn dập trong đầu cô. Linh cảm đầu tiên của cô là hoàn toàn chính xác, mảnh giấy trong tay cô là bằng chứng cho những nghi ngờ cô tưởng là vô căn cứ. Chỉ có một người phụ nữ khác ở cùng họ vào đêm diễn ở Vauxhall, cô ta đã luôn ở đó, người Adam đã từng tìm đến tâm sự, dẫu có thể không xinh đẹp nhưng vẫn có thể chạm đến những phần riêng tư của anh, những phần kể cả Louisa cũng chưa thể tiếp cận. Cô không biết mình đang giận dữ với ai hơn: chính mình, vì đã bỏ qua tất cả những dấu hiệu và cảnh báo về Adam; hay anh, vì những lời nói dối anh dành cho cô, và vì anh đã khiến cô yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên; hay Angie, người đã lắng nghe cô kể về những vấn đề của cô, tỏ ra bình tĩnh và thờ ơ trong khi lúc nào cũng lén lút ngủ với anh sau lưng cô. Không chỉ mỗi Angie. Tất cả đều dính dáng đến chuyện này, cả bốn người bọn họ, chắc chắn là vậy. Tất cả những tiếng cười thầm, vẻ giả tạo mà họ từng thể hiện giờ đang hiện lên trong đầu cô, tất cả đều mang màu sắc phản bội. Họ sẽ cười một cách ngu ngốc khi cô không có ở đó. Không có gì làm Louisa tổn thương hơn ý nghĩ mình đang trở thành trò cười. Tại sao họ lại chọn cô để chơi ác đến thế?
Shepherd’s Bush Green đã đóng cửa; ở lối ra vào của các cửa hàng và khu tam giác tối om trong công viên đầy những người thất nghiệp. Chỉ còn một vài cửa hàng thịt nướng và mấy tiệm không giấy phép kinh doanh là còn mở cửa. Khi chiếc xe đến đường Uxbridge, đồng hồ cước báo rằng tiền xe đã vượt quá chỗ tiền mặt cô mang trong túi: cô còn cách nhà anh chừng nửa dặm. Cô chạy. Bàn chân cô nhẹ bẫng, nhưng hai bàn tay đang nắm lại đầy giận dữ. Cô cảm thấy mình có thể đấm vỡ cửa chỉ bằng tay không; cô cảm thấy mình hoàn toàn có thể thổi tung nó.
Tiếng nhạc điện tử vọng xuống từ cửa sổ trên tầng nhưng ánh sáng duy nhất trong căn nhà đến từ căn phòng ở tầng dưới, nơi Angie ngủ, ánh sáng hồng nhạt rọi qua khe rèm cửa. Louisa len lỏi qua đám cỏ dại cao đến đầu gối trước vườn, nheo mắt nhòm qua rèm cửa, biết rằng có thể cô sẽ nhìn thấy họ ở bên nhau và cảm thấy nỗi sợ hãi trong mình đang đặc lại khi nghĩ đến điều đó. Angie đang nằm một mình trên giường, một cuốn sách bìa mềm đặt úp trên gối. Cô ta đang đeo kính và mặc một chiếc áo choàng ngủ màu xanh nhạt. Nhìn cô ta giản dị lạ thường. Louisa bước đến cửa trước và gõ cửa với sự kiềm chế đáng ngạc nhiên, như thể đang tiết kiệm sức chuẩn bị cho trận quyết đấu bạo lực sau đó. Một mảng màu xanh biển hiện ra trước mắt cô khi Angie mở hé cửa. Trên mặt cô ta lộ vẻ bất ngờ giả tạo, rồi cô ta định thần lại và gần như hét lên:
“Louisa! Muộn rồi, tôi chuẩn bị đi ngủ”, và sau đó nói bằng giọng bình thường, “Thật ngạc nhiên.”
Hẳn cô ta còn ngạc nhiên hơn khi Louisa túm lấy vai và đẩy cô ta vào phòng khách. Angie mất thăng bằng, ngã ngửa xuống sàn nhà, lớp áo choàng lùng bùng bên ngoài bị tốc lên làm lộ ra chiếc áo thun màu xám quá khổ (của Adam?) và đôi chân săn chắc.
“Với ai?” Louisa gầm gừ.
Angie chỉnh lại chiếc áo choàng ngủ và thụt chân vào. “Louisa, cái quái gì thế?” Cô hỏi.
“Cô định lên giường với ai? Bạn trai của tôi?”
“Không.” Angie định đứng lên.
“Đừng có chối!” Louisa nói. Cô mở tờ áp phích ra. Hình ảnh đã nhòe nhưng dòng chữ bằng bút bi phía sau thì chưa. Khi Angie nhìn thấy dòng chữ, nét mặt cô ta hoàn toàn thay đổi, không phải biểu cảm bối rối khi bị bại lộ như Louisa nghĩ mà là một cái gì đó kiểu như thương hại.
“Nghe này, không phải như những gì cô đang nghĩ đâu...” Louisa đưa tay lên, cố ý quay mặt có hoa hồng của chiếc nhẫn bạc của cô đang đeo vào trong khi hạ tay xuống. Cô tát mạnh vào má Angie khiến cô ta lảo đảo lui lại. Rõ ràng cô ta bị chấn động mạnh nhưng giọng nói vân như vậy, giống hệt khi cô ta phân xử những tranh chấp trong ban nhạc. “Dừng lại đi, Louisa. Bình tĩnh!”
“Đừng bảo tao phải bình tĩnh, mày định giấu giếm cái gì... con điếm dối trá. Lúc nào mày cũng tỏ ra thân thiện trước mặt tao... Cái chó má gì thế, không kiếm được bạn trai nên phải đi gạ gẫm của người khác à?”
Angie vẫn im lặng. Bản chất của vết thương đang thay đổi từng giây. Có một dấu tay đỏ ửng trên má cô ta và một vùng da trắng quanh vết thương đỏ. “Mày là con bò béo phì, khốn nạn”, Louisa nói. “Mày không biết anh ta cười nhạo mày sau lưng à? Anh ta nghĩ rằng mày xấu xí tởm lợm, chính miệng anh ta nói với tao thế đấy.”
“Mày thì biết quái gì?” Angie phản ứng lại, vung tay lên trời. “Chuyện này liên quan quái gì đến tao? Tự đi mà nói với anh ta. Tao gặp cả tá những đứa như mày rồi. Ngay đầu cầu thang tầng một đấy, chỉ có một cánh cửa ở đó thôi.”
Những bậc cầu thang cảm giác như làm từ bọt biển. Cô cảm thấy đôi chút do dự khi đứng trước cánh cửa đang khép kín, sau đó đạp nó, theo đúng cái bản năng làm trước nghĩ sau đã lôi cô đến đây.
Về sau, khi nghĩ lại, cô phát hiện ra rằng mình đã nhìn thấy hai hình ảnh riêng biệt, nối tiếp nhau một cách nhanh chóng, và rằng cô đang sắp xếp chúng trong đầu ở hai nơi riêng biệt. Hình ảnh thứ hai mà cô nhớ được là phòng ngủ. Một cây đèn Anglepoise soi sáng bức tường màu be, mành sáo không đều, cả chồng sách vở và một tủ quần áo không có cửa, đầy những bộ đồ màu đen. Nhưng cô không nhớ nổi những chi tiết đó cho đến tận ngày hôm sau.
Thứ đã thu hút sự chú ý của cô ngay từ cái nhìn đầu tiên là cảnh trước mặt cô. Adam đang quỳ trên giường, cách xa cô một bước chân. Anh đang cởi trần, một chuỗi hạt cô chưa từng thấy trước đây rủ gần đến rốn, quần jean kéo trễ. Đôi mắt anh nhắm nghiền nhưng khuôn mặt anh là một biểu cảm hết sức quen thuộc với cô. Cô nhìn anh đang đắm chìm trong khoái cảm. Cô không cần phải sốt ruột đếm từng giây - một, hai, ba, bốn - cho đến khi mí mắt anh chớp chớp như thường lệ. Lần này, chúng mở to đầy sợ hãi; gương mặt anh méo mó như thể nỗi sợ hãi đã sắp xếp lại các chi tiết trên mặt anh theo một trật tự kỳ cục. “Hãy nhìn em đi”, cô nghĩ, “Điều tối thiểu anh có thể làm là nhìn em”, nhưng anh lại đưa mắt nhìn xuống. Quỳ trên sàn như thể đang cầu nguyện, hai tay đặt trên đùi của Adam và hoàn toàn không biết gì về sự hiện diện của cô là Ciaran.