Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 1814 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
547 Va chạm cảm hứng

❊ ❊ ❊

Là một nghệ sĩ âm nhạc, đối với album đầu tay luôn phải cẩn trọng lại càng cẩn trọng hơn, để hy vọng tác phẩm thử nghiệm đầu tay của mình có thể mang theo những suy nghĩ về âm nhạc của bản thân, đồng thời cũng mong nhận được sự công nhận của đại chúng. Sau album đầu tiên, album thứ hai thường sẽ là sự tiếp nối và bổ sung cho triết lý âm nhạc của họ. Cứ như vậy, phong cách của người nghệ sĩ dần dần được hình thành.

Thế nhưng, ở đây có một vấn đề: Nếu album đầu tay đã trở thành một kinh điển không thể thay thế trong ký ức mọi người, doanh số lại đạt được thành tích tốt đến kinh ngạc, vậy thì trong thị trường âm nhạc thế kỷ 21 tràn ngập văn hóa mỳ ăn liền này, khả năng hy vọng ra liên tiếp album thứ hai bán chạy là bao nhiêu?

Chính vì thế, những ca sĩ có album đầu tay bất ngờ đạt đượcột phá, khi sản xuất album thứ hai, chắc chắn sẽ phải đối mặt với ánh mắt kỳ vọng và soi mói của tất cả mọi người, áp lực tự vô hình trung ùa kéo đến.

Album đầu tay "Hybrid Theory" của Linkin Park với doanh số kinh ngạc bảy triệu bản đã giành ngôi vương doanh số chung cuộc năm 2001, đến nay doanh số toàn cầu đã vượt qua... là một album gây ấn tượng sâu sắc. Ngoài ra, Linkin Park còn dựa vào album này để giành giải Trình diễn Hard Rock xuất sắc nhất tại lễ trao giải Grammy. Ban nhạc này từ giữa những năm chín đấu đã liều mình phấn đấu tại quê nhà California, vào thời điểm giao chuyển thế kỷ, cuối cùng đã chinh phục được đôi tai của toàn thế giới.

Cho nên, khi Linkin Park kết thúc chuyến lưu diễn dài ngày, bước vào phòng thu để bắt đầu chuẩn bị cho album thứ hai, áp lực từ bên ngoài bắt đầu nảy sinh.

Trên thực tế, so với Linkin Park, áp lực mà Bell phải đối mặt hoàn toàn không hề kém cạnh. Doanh số sáu triệu mốt của album "One" cũng đã khiến toàn nước Mỹ kinh ngạc, mà màn thể hiện giành được bốn chiếc máy quay đĩa vàng tại lễ trao giải Grammy, càng khiến Bell một bước thành tiêu điểm thu hút muôn ngàn chú ý. Khi Bell đang chuẩn bị cho album "Two", áp lực từ truyền thông và người nghe tuyệt đối là có thừa.

Tuy nhiên, vào kỳ nghỉ hè năm ngoái, một sự kiện phỉ báng đã chuyển dời toàn bộ áp lực quan tâm của công chúng đối với "Two", điều này giúp Bell có thể toàn tâm toàn ý đầu tư vào quá trình sản xuất album này. Đến khi "Two" ra mắt vào tháng mười, Bell đã dùng âm nhạc xuất sắc nhất để giao ra một bảng điểm kinh ngạc, doanh số bảy triệu rưỡi, cùng bảy chiếc cúp Grammy, cũng đã thành công đưa Bell bước vào hàng ngũ ca sĩ đỉnh cấp, chưa kể đến "The Catalyst" đã được ghi vào sử sách.

Còn về Linkin Park, sự kỳ vọng của công chúng đối với album thứ hai của họ, thực chất đối với họ mà nói căn bản chẳng tính là gì. Những ban nhạc từng trải qua cuộc sống ban nhạc underground lâu năm, luôn có cá tính và ý chí kiên định thuộc về riêng mình: nếu không họ căn bản không có cách nào đợi được đến ngày ngẩng đầu tỏa sáng.

Chester Bennington, Mike Shinoda và những người khác, chưa từng quan tâm hay theo đuổi những kỳ vọng không đáng tin cậy từ thế giới bên ngoài dành cho họ. Thứ duy nhất họ tuân theo, chính là tiêu chuẩn của bản thân, và dựa vào tiêu chuẩn có thể khiến chính họ thỏa mãn này, một cách tỉ mỉ và đầy đặn để tiến hành chuẩn bị cho album. Điểm này, Linkin Park và Bell có sự tương đồng đến kinh ngạc.

Lần trước Bell trong lúc trò chuyện với Chester Bennington, đã đùa cợt nhắc đến sự quan tâm của truyền thông đối với Linkin Park, Chester Bennington ở đầu dây bên kia liền tuôn ra một tràng chửi thề: "Truyền thông ngốc nghếch, bọn họ chẳng qua không có đề tài nên mới xào nấu tiêu điểm nhạt nhẽo như thế. Album có thể bán được một triệu bản, đó là may mắn chó chết. Trong cái ngành này, không phải lúc nào cũng có chuyện tốt thế này, chẳng lẽ bọn họ không biết sao?"

Đối với sự u uất của Chester Bennington, Bell vừa cảm thấy đồng bệnh tương lân lại vừa có thêm một phần thảnh thơi, bởi vì anh từ sớm đã gầm lên với những phóng viên chê thiên hạ chưa đủ loạn rằng "Cút xuống địa ngục đi", cho nên sau khi album "Two" ra mắt, Bell trực tiếp lặn mất tăm sang đoàn làm phim "Cướp biển vùng Caribbean", khiến đám truyền thông đó u uất cực độ. "Bọn họ chỉ muốn tìm những đề tài ngốc nghếch này để lừa gạt khán giả. Ai cũng biết, nếu chất lượng album không đạt chuẩn, cho dù có là The Beatles, doanh số cũng chẳng khá khẩm hơn là bao."

Sản xuất một album mới, điều nên làm nhất chính là gạt bỏ thành tích của album trước, dù tốt hay xấu. Đứng trên góc độ hoàn toàn mới, chịu trách nhiệm với người hâm mộ, chịu trách nhiệm với âm nhạc, chịu trách nhiệm với bản thân, sản xuất ra âm nhạc khiến bản thân hài lòng, đây mới là trọng tâm cốt lõi nhất. Còn về doanh số gì gì đó, nói một câu thật lòng, quyền quyết định chưa từng nằm trong tay ca sĩ.

Linkin Park chính là như vậy, áp lực lớn nhất của họ đến từ nội bộ, mỗi một thành viên chính là thính giả khắt khe nhất, họ hy vọng sản xuất ra một album đủ để khiến ban nhạc tự hào, sản xuất ra những ca khúc xuất sắc nhất, mới là tiêu điểm tập trung tinh lực của Linkin Park. Đương nhiên, thính giả xuất sắc nhất được công nhận trong nội bộ Linkin Park còn có một người: Bell.

Tình giao hảo hiện tại giữa Linkin Park và Bell tuyệt đối không chỉ dừng lại ở bề nổi mà truyền thông bên ngoài được biết. Mỗi một lần trò chuyện giữa hai bên, đều có thể cảm nhận được thứ hạnh phúc đồng điệu chí hướng đó. Đặc biệt là sự hợp tác của họ trên phương diện âm nhạc, luôn có thể xảy ra sự va chạm của cảm hứng, bùng nổ ra hiệu quả không thể tưởng tượng nổi. "Not Alone" là vậy, "The Catalyst" vừa hoàn thành cách đây không lâu cũng là vậy. Chester Bennington và Mike Shinoda, hai nhân vật linh hồn trong sản xuất âm nhạc của Linkin Park, đều vô cùng yêu thích tài năng và cá tính của Bell, cho nên mỗi lần hai người xảy ra tranh chấp về triết lý âm nhạc, ngoài các thành viên khác của Linkin Park ra, Bell thường sẽ trở thành nhân ứng cử viên số một để đưa ra ý kiến.

Chester Bennington lúc này đang kéo Bell vừa mới bước chân vào cửa, trực tiếp ấn anh ngồi xuống ghế chủ tịch, sau đó sáu thành viên ban nhạc giống như vệ sĩ, vây kín Bell vào giữa. Bell cũng không hoảng hốt, đối với tình huống này từ sớm đã vô cùng quen thuộc. Nhìn các ca khúc trên màn hình máy tính, anh không khỏi nhíu mày: "Sao lại là 'My December' nữa rồi, bài hát này tôi đã nghe qua ba mươi hai phiên bản rồi phải không?"

“Đây là phiên bản thứ ba mươi tám.” Câu trả lời của Mike Shinoda đã xác nhận phỏng đoán của Bell.

Bell không hề cảm thấy thiếu kiên nhẫn chút nào, làm nhạc vốn dĩ là thế này, lặp đi lặp lại sửa đổi lặp đi lặp lại va chạm tia lửa, bài hát "Iridescent" trước sau sáng tác lâu như vậy, phiên bản sửa đổi sớm đã vượt quá con số năm mươi. Trước đó, Bell từng đưa ra không ít ý kiến cho bài hát "My December", nhưng Chester Bennington và Mike Shinoda luôn cảm thấy có thể làm tốt hơn thế, thế nên lại bắt đầu lại từ đầu một lần nữa, cứ lặp đi lặp lại như vậy. Mười lăm bản trước đều là sửa đổi lớn đối với toàn bộ tác phẩm, sau đó mười bảy bản khác mà Bell nghe, đều là sửa đổi nhắm vào phần điệp khúc.

“Đã hiểu.” Bell không nói nhảm thêm nữa, đeo tai nghe lên, trực tiếp mở nhạc lên. Sáu thành viên của Linkin Park đều đứng ở phía sau kiên nhẫn chờ đợi.

Nghe xong một lượt, Bell không lên tiếng ngay, mà lại nghe thêm một lần nữa. Trên thực tế, tất cả các phiên bản khác nhau của bài hát này cộng lại, Bell ít nhất đã nghe hơn một trăm năm mươi lần. Nhưng sản xuất âm nhạc vốn dĩ là thế này, cần phải liên tục đục đẽo trau chuốt. Phối khí khác nhau, mixing khác nhau, bao gồm cả cách hát khác nhau, nhạc cụ khác nhau, đều sẽ tạo ra hiệu quả khác nhau. Mức độ quyến rũ của âm nhạc, luôn là thứ đào mãi không hết. Mà sản xuất âm nhạc, lại càng cần sự kiên nhẫn cực lớn.

Sau khi nghe xong lần thứ ba, lúc này Bell mới tháo tai nghe xuống, anh không đi dò hỏi tiêu điểm tranh chấp vừa rồi giữa Chester Bennington và Mike Shinoda, bởi vì đó là quan điểm của bọn họ, thứ Bell cần làm, là đứng trên lập trường của mình để đưa ra quan điểm mới, sau đó mới gia nhập vào cuộc thảo luận.

“Phần điệp khúc, phần âm trầm của guitar có thể làm nổi bật hơn một chút, còn có tiếng gầm gừ của Chester vẫn chưa tới tầm, cảm xúc chưa được giải phóng, tôi cảm thấy...” Bell khựng lại, dường như đang suy nghĩ từ ngữ hình dung phù hợp với suy nghĩ của mình, những người khác ở bên cạnh đều yên lặng chờ đợi, “Nên có thêm một chút cảm giác hoang dã, bạn biết đấy... với lại sắc thái cảm xúc thất vọng nên nặng hơn một chút.” Nói xong, Bell vẫn giữ nguyên bộ dáng trầm tư, luôn cảm thấy vẫn còn một phần chưa nói hết, “Đúng rồi đúng rồi, cảm giác nặng nề của bass không đủ, tôi thấy nên hạ xuống một tông nữa.”

Lúc này, Bell mới xoay người lại, nhìn những người đồng đội phía sau. Mike Shinoda và Chester Bennington đều không nói gì, dường như đều đang nghiền ngẫm lời nói của Bell. Ngược lại là tay guitar Brad Delson mở lời trước: “Evan, ý cậu là phần âm trầm của guitar nên được làm nặng thêm sao?”

Bell đang định mở lời tiếp chuyện, Mike Shinoda liền gật đầu, thế nhưng không phải là sự đồng tình đơn thuần, mà giống như sự công nhận của anh đối với suy nghĩ của chính mình hơn: “Thử xem, Evan, chúng ta thử phối khí lại phần điệp khúc này xem sao, cậu dùng guitar chứ?”

Ánh mắt của mọi người lúc này đều tập trung lên người Mike Shinoda, lúc này, Chester Bennington cũng phản ứng lại: “Evan, ý cậu là, khiến cho tầng lớp phối khí của âm nhạc phong phú hơn một chút sao?”

“Đúng vậy, tôi cảm thấy điều này có thể khiến chất giọng của cậu và Mike càng thêm nổi bật rõ ràng.” Bell nhận lấy cây guitar mà Brad Delson đưa tới, nhạc cụ trong phòng thu này cũng không ít, riêng guitar thôi đã có tới bảy cây, “Cho nên tôi mới cảm thấy, nếu tiếng gầm gừ của cậu kiềm chế lại một chút, có thêm chút cảm giác hoang dã, sẽ càng xuất sắc hơn.”

“Vậy thì thử xem. Cậu và Mike thử bản phối khí mới này đi, chúng ta nghe thử xem sao.” Chester Bennington cũng không quá chắc chắn, sau khi phối khí lại theo lời của Bell, hiệu quả sẽ ra sao, anh cũng cần tìm kiếm cảm giác.

Bell không đáp lời nữa, mà quay đầu thảo luận cùng Mike Shinoda. Nhắc đến phối khí, nội dung chứa đựng bên trong vô cùng phong phú, nói một cách đơn giản, phối khí chính là tiến hành các thử nghiệm khác nhau về mặt tiết tấu, nhạc cụ đối với một giai điệu, có thể khai triển ra những bài hát mới với chủng loại vô cùng phong phú. Rất nhiều bản cover, đem nhạc dân gian chuyển biên thành nhạc rock, đem R&B chuyển biên thành jazz, đều là những màn diễn giải lại thông qua phối khí. Nhà phối khí thực sự xuất sắc, đối với sáng tác âm nhạc mà nói mang ý nghĩa quyết định.

Sau khi bàn bạc đơn giản qua, Bell cầm guitar, Mike Shinoda ở bên cạnh tiến hành electronic mixing, sau khi thu âm lại lần nữa, rồi mới tiến hành gộp track âm thanh. Bây giờ có thể thử nghe lại hiệu quả rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:524
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.