565. Lần đầu được khẳng định
Penn Lescher, nam diễn viên Broadway hai mươi tám tuổi này, cuối cùng nhờ vào màn thể hiện xuất sắc trong "Oklahoma!" được công diễn năm ngoái, đã tự mở ra một con đường riêng trong môi trường phức tạp như Broadway, nhận được vô số lời khen ngợi từ các nhà phê bình chuyên nghiệp. Sau khi "Oklahoma!" hạ màn, Penn Lescher lại tiếp tục lao vào luyện tập cho "Wicked". Vở kịch này được chuyển thể từ câu chuyện cổ tích kinh điển "Phù thủy xứ Oz", là tác phẩm mới rất được mong đợi vào mùa thu năm nay.
Đứng ở những vị trí khác nhau, sẽ có góc nhìn khác nhau.
Penn Lescher hiện tại sớm đã hiểu rõ đạo lý núi cao còn có núi cao hơn ở thế giới này. Thế nên, anh đã không còn sự nôn nóng như những năm đầu bươn chải ở tuyến hai nữa, bởi vì anh biết rằng, nếu bản thân không nỗ lực, đừng nói chi là đuổi kịp những người đi trước, những kẻ bám đuổi phía sau sẽ càng nhanh chóng vượt qua anh hơn. Hai năm, Penn Lescher đã dùng hai năm để đi đến vị trí hiện tại.
Nhưng dù là vậy, khi nhìn thấy Evan Bell ứng phó thành thạo, trò chuyện vui vẻ trên sân khấu, sự đố kỵ trong lòng vẫn không ngừng cuộn trào, trào lên từng đợt cay đắng. Đố kỵ là điều tất nhiên. Thế nhưng Penn Lescher đã không còn là kẻ của những năm đó, chỉ biết ghen tị mà không làm bất kỳ thay đổi nào nữa. Anh biết rằng, có lẽ trên thế giới này vẫn vô số người tài giỏi, nhưng mục tiêu của anh chính là Evan Bell. Anh muốn trở thành một người xuất sắc như Evan Bell, thậm chí vượt qua cậu ấy, không phải vì ngưỡng mộ, mà là bởi vì anh phải vượt qua Evan Bell, trở nên ưu tú hơn nữa. Đến lúc đó, anh sẽ trở thành người đứng trên sân khấu tận hưởng niềm vui thành công, trở thành sự tồn tại mà Evan Bell phải ngước nhìn.
Tuy nhiên, đây là một quá trình dài đằng đẵng, ít nhất không phải năm nay, cũng chẳng phải lúc này. Bởi vì giờ khắc này, mảnh sân khấu trước mắt chính là thuộc về Evan Bell. Cậu đứng trên sân khấu, thản nhiên, tung hoành trêu chọc tất cả các khách mời có mặt, sự thoải mái, dễ chịu khi đối mặt với máy quay phát sóng trực tiếp khiến tiếng cười của khán giả trước màn ảnh nhỏ vang lên không ngớt; tiếng hát của cậu, điệu nhảy của cậu, lời ăn tiếng nói của cậu, tất cả đều trở thành những khoảnh khắc khiến người ta kinh diễm, mang lại vô số tiếng vỗ tay và niềm vui.
Lễ trao giải Tony đã tiến hành được một nửa, màn thể hiện của Evan Bell khiến tất cả mọi người kinh ngạc, cậu giống như một MC kỳ cựu, thuần thục nắm bắt bầu không khí và tiết tấu tại hiện trường, từ đầu đến cuối vẫn giữ cho lễ trao giải vốn có chút trầm lắng duy trì được bầu không khí vui tươi. Mà khi Evan Bell thay trang phục biểu diễn, cùng các bạn diễn trình diễn một đoạn của "Nine" trên sân khấu, lại càng đẩy bầu không khí hiện trường lên một cao trào mới. Cho dù là "Hairspray" giành được vô số tiếng vỗ tay vào mùa hè năm ngoái bước lên sân khấu biểu diễn, cũng không thể cướp đi ánh hào quang chói lọi của Evan Bell, cậu chính là sinh ra để thuộc về sân khấu này, khiến người ta say đắm.
Màn biểu diễn của Evan Bell có thể coi là hoàn hảo, cho dù là diễn xuất hay dẫn chương trình, đều khiến người ta nhớ mãi không quên. Penn Lescher không khỏi hít sâu một hơi, sự tự tin mà anh chật vật lắm mới xây dựng được, lại sắp sụp đổ rồi. Bởi vì đứng trước sự xuất sắc của Evan Bell, Penn Lescher mới hiểu rõ, việc đuổi theo bước chân phi nước đại của cậu khó khăn đến nhường nào.
"Hô..." Penn Lescher hít mạnh một hơi, để những suy nghĩ rối ren trong đầu lắng xuống, tuy hiệu quả không rõ ràng lắm, nhưng ít nhất anh có thể dời sự chú ý trở lại sân khấu. Bởi vì khoảnh khắc này, chính là khoảnh khắc thuộc về anh.
Nam diễn viên chính xuất sắc nhất nhạc kịch, lúc này đang chuẩn bị công bố cái tên chủ nhân cuối cùng của giải thưởng này.
Năm nay, vì các đối thủ có thực lực rất sát sao, giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất nhạc kịch được gọi là "Giải thưởng có tính hồi hộp lớn nhất của lễ trao giải Tony lần thứ năm mươi bảy".
Harvey Fierstein có màn thể hiện xuất sắc trong "Hairspray", chủ nhân của bốn giải Tony này, tuyệt đối là đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ nhất cho giải thưởng này, cũng là ứng cử viên sáng giá nhất. Thế nhưng Evan Bell vươn lên mạnh mẽ nhờ danh tiếng tốt của "Nine" cũng chẳng hề kém cạnh, cậu cũng sẽ trở thành đối thủ lớn nhất trên con đường chinh phục giải Tony lần thứ năm của Harvey Fierstein. Penn Lescher nhờ vào màn thể hiện đặc sắc trong "Oklahoma!", cũng giành được một đề cử, anh được mệnh danh là ngôi sao mới chói sáng nhất Broadway năm 2002. Ngoài ra, Brian Stokes Mitchell trong "Don Quixote", Macon Gates trong "Amour", đều sở hữu thực lực đoạt giải.
Khi giới truyền thông dự đoán, nhìn chung đều cho rằng, mặc dù Harvey Fierstein và Evan Bell có phần mạnh mẽ hơn một chút, nhưng bất kể ai trong số năm đề cử đoạt giải thì cũng không thể xem là bất ngờ, bởi vì mọi người đều có ưu thế riêng.
Đây không phải là cuộc cạnh tranh đầu tiên giữa Penn Lescher và Evan Bell, trước đây trong vai diễn Alonso - thủ lĩnh thứ ba của "Cats", hai người đã cạnh tranh suốt một thời gian dài. Nhưng lần nào cũng kết thúc bằng chiến thắng thuộc về Evan Bell, đây cũng là nguồn cơn khiến Penn Lescher vẫn luôn bất mãn với Evan Bell. Lần này, sân khấu cạnh tranh của hai người lại tiếp tục kéo dài đến lễ trao giải Tony: Giải thưởng cao nhất của giới kịch nghệ Mỹ.
Penn Lescher hiện tại cũng đã trưởng thành, anh cũng sở hữu thực lực đầy đủ, nhận được sự công nhận từ những nhà phê bình khó tính. Đây là Broadway, không phải âm nhạc cũng chẳng phải phim ảnh hay lĩnh vực thiết kế kiến trúc hay tâm lý học, Penn Lescher tin rằng bản thân sở hữu thực lực có thể sánh ngang với Evan Bell.
Có lẽ, Evan Bell ở trên sân khấu tỏa sáng rực rỡ, cậu không chỉ có thể có màn trình diễn xuất sắc trong "Nine", đồng thời còn có thể khiến cả hội trường kinh ngạc ở vị trí MC. Thế nhưng, Penn Lescher cũng có đủ tự tin đối với màn thể hiện của chính mình trong "Oklahoma!". Hơn nữa, ai cũng biết rằng, thực lực đoạt giải tuy quan trọng, nhưng có thể nhận được đề cử, có nghĩa là năm ứng viên đều có tỷ lệ đoạt giải, lúc này, thứ cần thiết chính là một chút vận may đoạt giải mà thôi.
Penn Lescher biết rằng, đây là cơ hội tốt nhất từ trước đến nay để anh đánh bại Evan Bell, đồng thời cũng là cơ hội gần nhất trong thời gian gần đây.
Penn Lescher cố gắng dời sự chú ý lên khuôn mặt của các khách mời trao giải, cố gắng nhận thức rằng đối thủ không chỉ có mỗi Evan Bell, mà còn có ba đối thủ mạnh mẽ khác. Thế nhưng Penn Lescher lại không thể bình ổn tâm trí mình lại, bởi vì anh hy vọng bản thân đoạt giải, nhưng lại càng hy vọng Evan Bell đừng đoạt giải. Ở sâu thẳm trong nội tâm, anh cố chấp cho rằng, cho dù người đoạt giải không phải mình, chỉ cần Evan Bell cũng trượt giải, vậy thì anh có thể lần đầu tiên trong đời hòa một trận với Evan Bell.
Tiếng trống ở hiện trường ngày càng dồn dập, khuôn mặt của năm ứng viên hiện lên rõ ràng trên màn hình lớn. Cơ mặt của Penn Lescher vì quá căng thẳng mà trở nên có chút cứng ngắc. Trong khi đó Harvey Fierstein sớm đã quen thuộc với phân đoạn này, biểu cảm vô cùng bình thản, thậm chí còn mang theo nụ cười điềm tĩnh. Evan Bell lúc này đang đứng sau bục chủ trì, vẻ mặt bình thản, bởi vì cậu không thể đặt toàn bộ sự chú ý lên việc trao giải, cậu còn có thân phận MC cần phải bận tâm.
"Năm 2003, Lễ trao giải Tony lần thứ năm mươi bảy, người chiến thắng hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc nhất nhạc kịch là..." Bên tai Penn Lescher truyền đến từng hồi âm vang dội, âm thanh đó giống như đang hét lớn với mình ở phía bên kia thung lũng, không thể tiếp nhận ngay lập tức, sau khi chấn động tạo ra sóng âm, còn kéo theo cả tiếng vang vọng, qua một lúc đại não mới phản ứng lại. Ngón tay của Penn Lescher đều trở nên cứng ngắc, toàn bộ cơ bắp trên người cậu căng cứng lại với nhau. Vào khoảnh khắc này, ý nghĩ chiến thắng Evan Bell vô cùng mãnh liệt, đây là cơ hội tốt nhất trong đời kể từ khi hai người quen biết nhau từ Off-Broadway, Penn Lescher không thể giữ nổi bình tĩnh.
"Evan Bell, 'Nine'."
Tiếng vỗ tay "bốp bốp bốp", giống như tiếng sóng biển lớp lớp chồng lên nhau ngày càng lớn, bên trong còn đan xen tiếng hoét reo hò cao vút, tạo thành con sóng lớn cao trăm trượng, trong chớp mắt nuốt chửng toàn bộ hội trường. Hơi thở của Penn Lescher ngưng bặt trong chớp mắt. "Thua rồi." Trong đầu chỉ có duy nhất suy nghĩ này, cậu thậm chí ngay cả việc vỗ tay lấy lệ cũng không làm nổi, toàn bộ sắc mặt xám như tro tàn, chán nản ngồi tại chỗ. Cả thế giới đều muôn màu muôn vẻ, nhưng chỉ có trên người cậu là một màu đen trắng. Sau đó, Penn Lescher liền bị vô số tiếng vỗ tay và tiếng reo hò nhấn chìm. Đây là một đại dương ăn mừng cuồng nhiệt, còn Penn Lescher lại chẳng thể tìm nổi nguồn cung cấp oxy.
Evan Bell đang đứng phía sau bục chủ trì, đang dùng khóe mắt liếc nhìn tấm thẻ quy trình chốc nữa, bây giờ lễ trao giải đã sắp đi đến hồi kết, lát nữa cậu còn hai tiết mục biểu diễn nữa. Mặc dù Evan Bell biết giải thưởng đang được trao hiện tại, cậu là một trong những người được đề cử, nhưng lúc này cậu có nhiệm vụ quan trọng hơn cần phải làm, thế nên tâm tư của cậu không đặt lên sân khấu.
Tiếng gọi "Evan Bell", đã kích hoạt phản xạ đại não hai mươi mốt năm trong cơ thể Evan Bell, cậu ngẩng đầu lên, sau đó liền nhìn thấy chiếc máy quay gắn cần cẩu trước mặt đang nhắm thẳng vào cận cảnh khuôn mặt mình, tiếp theo, trong tầm mắt liền bị khán giả đứng dậy vỗ tay chiếm trọn.
Evan Bell mỉm cười nhìn sang phía tay phải, trên màn hình lớn, nụ cười của cậu chiếm trọn khung hình, pháo hoa bên cạnh không ngừng nở rộ, "Đoạt giải rồi sao?" Evan Bell nhanh chóng phản ứng lại. Thế nhưng cậu còn chưa kịp vui mừng, trước tiên đã ném ánh mắt xác nhận về phía nhân viên ở cánh gà.
Đáp lại cậu là hai ngón cái giơ lên cao, cùng với một nụ cười rạng rỡ.
Evan Bell bước nhanh về phía trung tâm sân khấu, nhận lấy hoa tươi và cúp. Nhìn chiếc cúp trong tay, bệ đỡ bằng thủy tinh màu đen, trên chiếc giá hình bán nguyệt đỡ lấy một đồng xu cấu tạo từ đồng thau và đồng thiếc, bên ngoài mạ một lớp niken, hoa văn tinh xảo và tỉ mỉ, dưới ánh đèn sân khấu không hề chói lọi, lại tỏa ra thứ ánh sáng khiến người ta vui mừng.
Mười ba năm. Kể từ năm tám tuổi bước chân vào Off-Broadway, bây giờ đã trôi qua mười ba năm, chiếm gần hai phần ba khoảng thời gian trong cuộc đời này của Evan Bell. Những năm tháng mài giũa kỹ năng cơ bản trên sân khấu Off-Broadway khi còn nhỏ, vẫn rành rành trước mắt. Mà chính mười ba năm này, đã mang lại cho Evan Bell thành tựu hiện tại. Thế nhưng, cho dù là âm nhạc hay phim ảnh, suy cho cùng thì cũng không phải Broadway.
Hôm nay, hôm nay Evan Bell cuối cùng đã giành được giải Tony đầu tiên trong đời, Nam diễn viên chính xuất sắc nhất nhạc kịch, chiếc cúp này đã viết nên một dấu ấn huy hoàng cho cuộc đời Broadway của cậu. Đây là sự khẳng định đầu tiên đối với cuộc đời Broadway của cậu, đồng thời cũng là sự khẳng định lớn nhất đối với sự lựa chọn và kiên trì ở kiếp này của Evan Bell.