Vai diễn chung quy vẫn là phải phục vụ cho bộ phim.
Evan Bell khi nhận quay "Cướp biển vùng Caribbean" đã từng nói như vậy. Lúc trước, "Tôi là robot" quá chú trọng vào sức hút cá nhân của Will Smith, từ đó lại lơ là việc nhào nặn nam chính, kìm hãm sự phát triển hơn nữa của bộ phim về mặt doanh thu. Lần này, Thuyền trưởng Jack Sparrow được khắc họa trong "Cướp biển vùng Caribbean" chỉ bằng sức hút của một mình anh đã cướp sạch spotlight của cả bộ phim. Nói một cách chính xác, tất cả mọi người chỉ nhớ đến duy nhất một Thuyền trưởng Jack Sparrow, còn lại đều là mây bay.
Nhưng "Cướp biển vùng Caribbean" lại thành công giành được tiếng vang tốt từ mọi người, tại sao?
Bởi vì bộ phim khắc họa Thuyền trưởng Jack Sparrow đủ tới bến, mà vai diễn lại nương vào bộ phim mà tồn tại. Dẫu sức hút cá nhân của nhân vật có cướp đi phong thái của cả bộ phim, nhưng nhân vật và bộ phim đã tạo nên một sự dung hợp hoàn hảo, thúc đẩy lẫn nhau, từ đó khiến sự thành công của nhân vật kéo theo tiếng vang của bộ phim. Vậy thì cũng là chuyện nước chảy thành sông. Nói một cách đơn giản, "Cướp biển vùng Caribbean" phát huy triệt để sức hút của nhân vật, còn "Tôi là robot" ở kiếp trước thì chỉ dựa vào sức hút của diễn viên.
Bài bình luận phim do tờ "The New Yorker" phát hành đã đề cập đến điểm này.
"Hiệu ứng đặc biệt của một bộ phim có hoành tráng đến đâu đi nữa cũng là công cốc, nhưng nếu bom tấn thương mại có thể có một cốt truyện tạm ổn, cộng thêm nhân vật độc nhất vô nhị, thì sự thành công của tác phẩm đã có thể đoán trước. "Cướp biển vùng Caribbean" có thể trở thành kinh điển hay không thì hiện tại vẫn chưa thể đưa ra kết luận, cần thời gian để kiểm chứng. Thế nhưng Thuyền trưởng Jack Sparrow - người mang thuộc tính Garfield này, rất có thể sẽ trở thành một dấu ấn độc đáo không thể xóa nhòa trong lịch sử điện ảnh, ít nhất là muốn vượt qua nhân vật cướp biển này thì gần như là chuyện bất khả thi."
Từ khi phim về cướp biển xuất hiện, dòng phim này từng có thị trường nhưng lại chưa từng đạt đến đỉnh cao huy hoàng. Thế nhưng hiện tại, Thuyền trưởng Jack Sparrow phá vỡ lối mòn không những phá vỡ hình tượng vốn có của mọi người về cướp biển, mà còn phá vỡ gông cùm xiềng xích của phim cướp biển, thành công dấy lên một làn sóng nhiệt trào chỉ thuộc về vị thuyền trưởng yêu nghiệt!
Sự thành công trong việc khắc họa Thuyền trưởng Jack Sparrow đã chứng minh rằng trong phim thương mại, diễn kỹ cũng là một sự tồn tại không thể bỏ qua. Chỉ có một nhân vật xuất sắc mới có thể khiến những đại cảnh của phim thương mại không còn trống rỗng. Khi trong phim thương mại xuất hiện một nhân vật khiến chúng ta đồng cảm sâu sắc như Thuyền trưởng Jack Sparrow - một nhân vật sống động, tựa như đang ở ngay trước mắt, chứ không phải là một tờ giấy lộn chỉ biết tung hứng pha trò cợt nhả, thì bộ phim thương mại này đã thoát khỏi cảnh giới "trống rỗng, nhạt nhẽo, xem xong quên ngay".
Rõ ràng "The New Yorker" cũng dành những lời khen ngợi hết lời cho "Cướp biển vùng Caribbean".
Thế nhưng vật cực tất phản, đây là điều đã được định sẵn.
Khi tất cả truyền thông đều dành những lời tán dương cho Thuyền trưởng Jack Sparrow - yêu nghiệt này, khi tất cả các nhà phê bình phim đều ca ngợi Evan Bell phá vỡ xiềng xích để tạo ra một nhân vật đủ sức lưu danh sử sách, thì "Premiere" lại đứng ra đi ngược dòng.
Elliot Carter đã viết bài bình luận này với tựa đề "Khi bề ngoài lớn hơn nội hàm".
"Cốt truyện khô khan nhàm chán, hiệu ứng đặc biệt chỉ chạm đến bề nổi, những đại cảnh chẳng ra thể thống gì cùng với nhân vật có bề ngoài lớn hơn nội hàm, khiến cho "Cướp biển vùng Caribbean" này trở nên tầm thường nhạt nhẽo.
Khi một bộ phim thương mại đánh mất cốt truyện, lại đánh mất cả hiệu ứng đặc biệt lẫn đại cảnh, lại còn đánh mất cả nội hàm nhân vật, thì không nghi ngờ gì nữa, đó chính là một thảm họa. Câu chuyện chính nghĩa chiến thắng tà ác dập khuôn sáo rỗng của "Cướp biển vùng Caribbean", cho dù có thêm thắt nhân vật cướp biển nửa chính nửa tà này, thì vẫn không thoát khỏi mô hình cố định của phim thương mại. Mà ngòi bút cốt truyện lại nghiêng về phía tên thuyền trưởng cướp biển, lại càng phá vỡ sự cân bằng của bộ ba nhân vật chính, từ đó khiến cho một bộ phim rơi rớt thành màn thể hiện cá nhân lố bịch.
Lại kéo đề tài quay trở lại với nhân vật Jack Sparrow: vẻ bề ngoài của ngôi sao nhạc rock, hành vi bê đê gây chú ý, lối diễn xuất cắt vào nhân vật bằng bề ngoài thế này quả thực là hạ trù. Khiến người ta không khỏi hoài nghi liệu Evan Bell đã cạn kiệt chiêu trò để dùng hay chưa, sau khi được ban thí cho một bức tượng vàng Oscar vào đầu năm nay vì hành vi khác người, "thiên tài diễn xuất" này đã bắt đầu đi xuống rồi chăng. Nhìn vị Thuyền trưởng Jack Sparrow điên rồ kia là có thể biết được: có lẽ Evan Bell thực sự không có khả năng đạt được sự bứt phá nữa rồi." Ở Mỹ, những âm thanh đi ngược dòng luôn có không ít người ủng hộ, lần này cũng vậy. Bài bình luận của Elliot Carter cho rằng Evan Bell làm màu câu khách, tài kiến cạn kiệt, số lượng bài được đăng lại tuyệt đối không nhỏ, trong đó "News of the World" đã hào phóng đăng lại bài bình luận của "đồng minh", hắt một gáo nước lạnh vào cơn sốt Jack Sparrow.
Đương nhiên, giữa những lời ca tụng cuồn cuộn, ngập trời ngập đất, chút âm thanh khác biệt này vẫn có thể xem như không đáng kể. Giữa những lời cảm thán không dứt của truyền thông, giới phê bình dành cho Jack Sparrow, những lời ca ngợi dành cho Evan Bell lại càng nhiều vô số kể.
Trước đó, nhân khí của Evan Bell trên phạm vi toàn nước Mỹ, thậm chí là toàn thế giới, phần lớn đều đến từ thân phận ca sĩ của anh. Dù sao thì tổng doanh số hai album cũng đã áp sát con số hai mươi triệu một cách mạnh mẽ, sự quan tâm nhận được không phải là chuyện đùa. Nhưng ngược lại, nhân khí mà Evan Bell có được với tư cách là một diễn viên quả thực là vô cùng nhỏ bé.
Nhìn lại các bộ phim hiện đang công chiếu của Evan Bell như "Donnie Darko", "Insomnia", "Adaptation", "Identity", tuy đều có doanh số phòng vé không tồi, hơn nữa còn mang về cho Evan Bell danh tiếng cao ngất ngưởng trong giới chuyên môn phái hàn lâm. Trong đó "Adaptation" còn giúp Evan Bell trở thành người chiến thắng giải thưởng diễn xuất dành cho nam giới trẻ tuổi nhất trong lịch sử Oscar.
Thế nhưng, đúng như truyền thông đã nói, đúng như David Greenblatt đã nói, và cũng đúng như nhận thức ban đầu khi Evan Bell nhận quay "Donnie Darko", phim độc lập quả thực có người ủng hộ, nhưng "độc lập" thì mãi mãi vẫn là độc lập, chung quy không thể khuếch đại sức ảnh hưởng. Dù fan hâm mộ thích "Donnie Darko" có đông đến đâu, cũng không thể mang lại danh hiệu "sức hút phòng vé" cho Evan Bell. Mặc dù bộ phận fan này vô cùng trung thành, nhưng đối với sự phát triển hơn nữa trong thân phận diễn viên của Evan Bell thì vẫn có sự kìm hãm rất lớn.
Mặc dù Evan Bell chưa bao giờ bận tâm đến cái gọi là sức hút phòng vé, lúc nhận kịch bản anh chưa từng kiêng dè điểm này, nhưng không thể phủ nhận rằng thành công vang dội về mặt doanh thu của "Ice Age" và "Phone Booth" vẫn đóng vai trò không thể xem nhẹ đối với sự phát triển của Evan Bell. Ngay cả việc "Identity" giúp Evan Bell giành được sự tôn trọng ở thân phận nhà sản xuất, ngoài chất lượng cao của bộ phim ra, doanh thu phòng vé cũng là một con số không thể không nhắc tới.
Thế nhưng, lần này thì khác rồi. Một bộ "Cướp biển vùng Caribbean", một Thuyền trưởng Jack Sparrow đã khiến nhân khí ở thân phận diễn viên của Evan Bell bay vút lên trời, thậm chí có xu hướng vượt qua cả thân phận ca sĩ. Nhìn đánh giá của truyền thông thì sẽ rõ.
Tạp chí "Variety" cho rằng "Evan Bell khiến cho sức hút của Thuyền trưởng Jack Sparrow không thể cản nổi!" "Los Angeles Times" thì bình luận rằng "Không có Evan Bell thì sẽ không có Thuyền trưởng Jack Sparrow, cũng sẽ không có "Cướp biển vùng Caribbean"."
Lời bình một câu của "Vanity Fair" thể hiện rằng "Evan Bell, người đàn ông khiến người ta vô cùng kính ngưỡng, vô cùng sùng bái."
Bình luận của "The Hollywood Reporter" lại mượn tên của một bộ phim truyền hình nổi tiếng "Everyone Loves Raymond" để biến tấu thành "Tất cả mọi người đều yêu Evan Bell!"
Bình luận của "The Boston Globe" càng trực tiếp hơn: "Evan Bell phong hoa tuyệt đại, sau khi lọtỏm vào sức hút của anh thì không thể nào thoát ra được."
Còn "Chicago Reader" thì dùng một phép ẩn dụ rất hình tượng để miêu tả Evan Bell: "Hoàng tử Paris của thành Troy vì Helen đẹp tuyệt trần của vua Sparta mà dẫn đến sự di vong cuối cùng của thành Troy: trong "Cướp biển vùng Caribbean", một nụ cười của Evan Bell làm nghiêng thành, cười thêm cái nữa làm nghiêng nước!" Đương nhiên, vô số lời bình cũng không địch lại nổi câu "Yêu nghiệt kinh điển" của tuần san "People". Câu tính từ này lại càng giành được những tiếng vỗ tay tán thưởng của vô số đồng nghiệp truyền thông, tổng kết một cách vô cùng xuất sắc sức hút phi thường của Evan Bell.
Hầu như chỉ sau một đêm, toàn nước Mỹ chỉ còn lại duy nhất một Evan Bell. Hiện tại, tất cả mọi người đều có một ấn tượng trực tiếp, đó chính là Evan Bell xuất hiện ở khắp mọi nơi, sức hút của anh lại càng càn quét toàn nước Mỹ với một thế chẻ tre. Không phải là trước đó nhân khí của Evan Bell chưa đủ cao, mà thực sự là Thuyền trưởng Jack Sparrow của "Cướp biển vùng Caribbean" quá mức yêu nghiệt, khiến cho Evan Bell cưỡi tên lửa vút thẳng lên tận chín tầng mây.
Có hơn sáu mươi cơ quan truyền thông bày tỏ tình yêu thích đối với "Cướp biển vùng Caribbean": từ con số này cũng có thể thấy quy mô tuyên truyền hùng hậu của Disney. Điểm số tổng hợp của truyền thông cũng đạt đến điểm số ngất ngưởng 7.7.
Trong điểm số của khán giả, độ tươi của trang Rotten Tomatoes đã đạt đến 86%, có thể nói khán giả đã áp đảo dành những lời khen ngợi cho bộ phim này.
Còn điểm số trên IMDb, trong một đêm đã vươn lên điểm số cao ngót nghét 8.1, hiên ngang xông vào top một trăm của bảng xếp hạng, có thể coi là một chiến thắng mang tính kinh điển của phim thương mại.
Quan trọng hơn là, sự ủng hộ dành cho Evan Bell trên IMDb đã chớp nhoáng chạm đến đỉnh cao. Trên bảng xếp hạng điểm số diễn viên, Evan Bell vọt thẳng lên vị trí quán quân. Đây là lần đầu tiên kể từ khi ra mắt đến nay, Evan Bell giành ngôi vương ở vị trí này, cũng chứng minh nhân khí tăng vọt của anh nhờ vào vai diễn Jack Sparrow. Evan Bell trụ vững ở vị trí quán quân trọn vẹn sáu tuần, mãi cho đến khi mùa hè sắp kết thúc mới tụt xuống vị trí á quân.
Evan Bell của hiện tại, thanh thế ở thân phận diễn viên hoàn toàn không hề kém cạnh thân phận ca sĩ. Một Evan Bell không chịu làm việc đàng hoàng, bằng sức hút cá nhân độc đáo của mình, đã thành công hạ gục toàn bộ fan phim và fan ca nhạc trên toàn thế giới.
Vào giờ phút này, còn có ai nhớ đến những nghi ngờ trước khi "Cướp biển vùng Caribbean" công chiếu nữa không? Chắc là không có rồi. Hầu như tất cả truyền thông đều quên mất rằng trước khi phim công chiếu, chính họ là những kẻ gào thét "bộ phim này nhất định sẽ thảm bại", thế mà bây giờ họ lại tỉnh bơ hô vang "Evan Bell tạo nên kỳ tích! Thuyền trưởng yêu nghiệt kinh điển giáng thế" để ca tụng bộ phim này. Thế nhưng, truyền thông chính là như vậy, xưa nay vẫn luôn thế.
Sau ngày hôm nay, lại có bao nhiêu người vì vị Thuyền trưởng Jack Sparrow mang vẻ đẹp yêu ma quỷ quái này mà yêu thích phim cướp biển, lại có bao nhiêu người vì Thuyền trưởng Jack Sparrow có thể gọi là yêu nghiệt này mà yêu mến Evan Bell, đáp án là: không thể tính xuể.