Danh Sách Của Schindler

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Mùa xuân ấy, Schindler rời nhà máy tại Cracow, lái chiếc BMW về phía Tây, băng qua biên giới và những cánh rừng xuân đang tỉnh giấc quay lại Zwittau. Ông phải về thăm Emilie, các bà dì và chị gái. Họ đã về phe ông chống lại cha mình; tất cả đã chăm nom ngọn lửa tử vì đạo của mẹ ông. Nếu như có sự tương đồng nào giữa nỗi thống khổ của bà và của Emilie thì Oskar Schindler - mặc áo khoác ve lông thú, vê vô lăng thửa riêng bằng đôi tay đi găng da dê non, vừa châm thêm một điếu thuốc thơm Thổ Nhĩ Kỳ trên con đường đang tan băng dài ngút mắt của vùng Jeseniks - cũng không nhận ra. Một đứa trẻ không có nghĩa vụ nhận ra những điều này. Cha ông là thánh và thước đo dành cho ông phải khắt khe hơn.

Ông thích đến thăm các dì - thích cách các bà giơ tay lên trời ngưỡng mộ đường may bộ vét của ông. Em gái ông cưới một viên chức hỏa xa và sống trong một căn hộ tiện nghi được ngành đường sắt cấp cho. Chồng cô là một nhân vật quan trọng ở Zwittau, vì thị trấn này là ga đầu mối, có nhiều kho hàng lớn. Oskar uống trà với vợ chồng em gái, rồi làm vài ly rượu hoa quả. Giữa họ mơ hồ không khí chúc tụng lẫn nhau: anh em nhà Schindler đã lớn lên không đến nỗi nào.

Tất nhiên, chính em gái Oskar là người săn sóc Frau Schindler trong những ngày tháng bệnh tật cuối đời và nay đang là người vẫn bí mật đến thăm nom cha họ. Cô chẳng biết làm gì hơn, ngoài việc gợi ý về chuyện cha con hòa giải. Cô làm điều đó khi họ uống trà và được đáp lại bằng những tiếng gầm gừ.

Sau đó, Oskar về nhà ăn tối với Emilie. Thấy ông về bà rất phấn khởi. Họ có thể cùng nhau dự lễ Phục sinh, như một cặp vợ chồng truyền thống. Nghi lễ diễn ra suôn sẻ, vì họ trang trọng khiêu vũ bên nhau cả tối, săn sóc nhau tại bàn ăn như hai người xa lạ lịch thiệp. Và trong tâm trí họ, cả Emilie lẫn Oskar đều kinh ngạc trước sự tàn phế kỳ lạ của cuộc hôn nhân - trước việc ông có thể hiến dâng cho những người xa lạ, những công nhân nhà máy của ông, nhiều hơn cho bà.

Câu hỏi án ngữ giữa họ là liệu Emilie có nên đến Cracow đoàn tụ với ông không. Nếu cho thuê căn hộ ở Zwittau, bà sẽ không tránh khỏi việc phải đến Cracow. Bà tin rằng mình có nghĩa vụ phải ở bên ông; trong ngôn ngữ đạo đức của thần học Thiên Chúa giáo, việc ông sống xa nhà là “căn nguyên sát sườn của tội lỗi”. Nhưng bà chỉ chịu đựng được việc chung sống với Oskar ở một thành phố lạ nếu ông cẩn trọng, cảnh giác và nhạy cảm trước cảm xúc của bà. Vấn đề của Oskar là bà không thể trông mong ông kiềm chế nết sa ngã của mình. Cẩu thả, nửa say sưa, nửa tươi cười, dường như đôi khi ông nghĩ rằng nếu mình thật sự thích một cô gái thì chắc chắn bà cũng vậy.

Câu hỏi không lời đáp về việc bà đến Cracow khiến không khí giữa họ ngột ngạt đến nỗi khi bữa tối kết thúc, ông cáo lui và tìm tới một quán café ở quảng trường trung tâm. Đây là nơi lui tới của đám kỹ sư mỏ, các tiểu thương và những anh bán hàng thời vụ chuyển nghề đi lính. May thay ông gặp vài người bạn chơi mô tô thời trẻ, phần lớn đều mặc quân phục Wehrmaeht. Ông bắt đầu uống cognac với họ. Có vài người tỏ vẻ ngạc nhiên khi một anh chàng cao to bụi phủi như Oskar lại không mặc quân phục.

“Ngành nghề thiết yếu,” ông gầm gừ. “Ngành nghề thiết yếu.”

Họ hồi tưởng lại thời chơi mô tô. Họ đùa cợt về chiếc xe ông tự ráp hồi trung học. Âm thanh khủng bố của nó. Âm thanh khủng bố của con Galloni 500cc. Không khí trong quán ngày càng sôi nổi, họ kêu thêm rượu. Từ phòng ăn chợt xuất hiện mấy người bạn thời đi học, vẻ mặt như thể vừa nhận ra một điệu cười bị lãng quên, và quả tình là vậy.

Rồi một người trở nên nghiêm trang. “Oskar, nghe này. Ông già mày đang ăn tối đằng kia, mỗi một mình.” Oskar Schindler cúi nhìn ly cognac. Mặt ông nóng bừng, nhưng ông chỉ nhún vai.

“Mày nên nói chuyện với ông già,” người khác nói. “Ông ấy giờ như cái bóng, lão già tội nghiệp.”

Oskar đáp tốt hơn mình nên về nhà. Ông toan đứng dậy, nhưng họ đặt tay lên vai ông, ép ông ngồi xuống. “Ông ấy biết mày ở đây,” họ nói. Hai người đã sang phòng ăn để thuyết phục ông lão Hans Schindler bên bữa tối ăn dở. Oskar, giữa cơn bàng hoàng, đã đứng dậy và đang sục tìm trong túi tấm thẻ gửi áo khoác, thì Herr Hans Schindler, gương mặt nhăn nhúm, từ phòng ăn bước ra, được hai thanh niên nhẹ nhàng điệu về phía trước. Cảnh tượng ấy làm Oskar sững lại. Dù rất giận cha, ông luôn hình dung nếu có một ngày khoảng cách giữa họ được thu hẹp, thì chính ông sẽ phải làm điều đó. Cha ông quá kiêu hãnh. Vậy mà cụ đang chịu cho họ kéo mình đến chỗ con trai.

Khi họ bị đẩy về phía nhau, cử chỉ đầu tiên của ông lão là một nụ cười nửa miệng vẻ hối lỗi và một kiểu nhướng mày. Nét quen thuộc trong cử chỉ này như một cơn bão ập xuống Oskar. Bố biết làm sao được, Hans như muốn nói. Cuộc hôn nhân và mọi chuyện, mẹ con và bố, đều vận động theo quy luật riêng của nó. Ý tứ đằng sau cử chỉ ấy có thể bình thường, nhưng tối ấy, Oskar đã bắt gặp một vẻ mặt giống hệt trước đó - của chính ông, khi ông tự nhướng mày với mình trước tấm gương trên hành lang căn hộ của Emilie. Cuộc hôn nhân và mọi chuyện, đều vận động theo quy luật riêng của nó. Ông đã chia sẻ cái nhìn ấy với chính mình, và tại đây - sau ba ly cognac - cha ông lại chia sẻ nó với ông.

“Con khỏe không, Oskar,” Hans Schindler hỏi. Một tiếng khò khè đáng sợ lởn vởn quanh từng lời của ông. Ông cụ đã yếu đi nhiều so với trong trí nhớ của Oskar.

Vậy là Oskar quyết định, Herr Hans Schindler cũng chỉ là con người - một mệnh đề mà ông chưa tiêu hóa được khi uống trà với em gái; và ông ôm lấy cha, hôn lên má ông cụ ba lần, cảm thấy râu ông cọ vào mặt mình, rồi nức nở, trong khi đội kỹ sư, sĩ quan và cựu tay đua mô tô vỗ tay tán thưởng cảnh tượng ấm lòng ấy.

DANH SÁCH CỦA SCHINDLER Schindler’s List ebook©MotSAch —★— TVE-4U©amylee Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thomas Keneally

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.