Trong mắt một số người, giờ đây Oskar tiêu pha như một con bạc khát nước. Tuy không biết gì nhiều về ông, các tù nhân của ông cũng cảm nhận được ông sẽ vì họ mà hủy hoại bản thân, nếu đó là cái giá phải trả. Sau này - không phải bây giờ, bây giờ họ tiếp nhận lòng từ bi của ông giống như trẻ con nhận quà Giáng sinh từ cha mẹ - họ sẽ bảo nhau, Ơn Chúa là ông ấy hết lòng với chúng ta hơn với vợ. Và như các tù nhân, một số viên chức cũng đánh hơi thấy niềm đam mê của Oskar.
Một trường hợp như vậy là bác sĩ Sopp của nhà tù SS tại Cracow và của Tòa án SS. (SS có hệ thống tư pháp riêng) tại Pomorska. Y bắn tin qua một người Ba Lan cho Herr Schindler rằng y sẵn lòng làm ăn. Tại nhà tù Montelupich có một phụ nữ tên là Helene Schindler. Bác sĩ Sopp biết bà ta không có họ hàng gì với Oskar, có điều chồng bà ta từng góp vốn vào Emalia. Giấy tờ Aryan của bà ta khá đáng ngờ. Điều này, chẳng cần nói cũng biết, báo hiệu một chuyến xe đến Chujowa Górka. Nhưng nếu Oskar chi ra một khoản, Sopp đánh tiếng, y sẵn sàng cấp giấy chứng nhận y tế rằng xét tình trạng sức khỏe, bà Schindler nên được cho đi chữa bệnh không thời hạn Marienbad, dưới mạn Bohemia.
Oskar đến văn phòng của Sopp, tại đây y đòi 50.000 zł cho tờ chứng nhận. Mặc cả cũng chẳng để làm gì. Sau ba năm hành nghề, một kẻ như Sopp có thể ra giá chính xác đến vài złoty. Trong một buổi chiều, Oskar tập hợp đủ tiền. Sopp biết việc này trong tầm tay ông, rằng Oskar là mẫu người có quỹ đen, khoản tiền không có dấu vết trên sổ sách.
Trước khi giao tiền, Oskar đưa ra điều kiện. Sopp sẽ đưa ông đến Montelupich để đón người phụ nữ trong xà lim. Sau đó, ông sẽ tận tay giao bà ta cho bạn bè trong thành phố. Sopp không phản đối. Dưới ánh đèn không chụp của Montelupich buốt giá, bà Schindler được trao tờ chứng nhận đắt giá của mình.
Một người cẩn trọng hơn, một người có đầu óc kế toán, hẳn đã bồi hoàn một cách công bằng cho bản thân bằng khoản tiền Sedlacek đưa từ Budapest tới. Tổng cộng Oskar sẽ nhận gần 150.000 Reichsmark, giấu trong va li hai đáy hoặc trong lớp lót của quần áo. Nhưng Oskar, một phần do ý thức hết sức đại khái về tiền bạc (dù là cho vay hay đi vay), phần khác vì lòng tự tôn, đã chuyển cho đầu mối Do Thái của mình toàn bộ số tiền ông nhận từ Sedlacek, trừ tiền mua cognac cho Amon.
Nhưng chuyện chẳng phải lúc nào cũng trót lọt. Mùa hè năm 43, khi Sedlacek đem đến Cracow 50.000 RM, nhóm Zionist trong Płaszów được Oskar đề nghị giao tiền lại sợ đây là bẫy.
Đầu tiên, Oskar tiếp cận Henry Mandel, làm thợ hàn ở xưởng cơ khí của Płaszów, thành viên của Hitach Dut, phong trào Zionist của thanh niên và lao động. Mandel từ chối. Nghe này, Schindler nói, kèm theo khoản tiền có một bức thư bằng tiếng Hebrew, gửi từ Palestine. Nhưng dĩ nhiên, nếu đây là bẫy, nếu Oskar đã bị SS mua, tất nhiên ông sẽ có một bức thư từ Palestine. Và khi anh không có đủ bánh mì cho bữa sáng, thì số tiền này thật kinh khủng: 50.000 RM - 100.000 złoty. Để anh tùy nghi sử dụng. Ai mà tin được.
Sau đó Schindler thử chuyển món tiền, khi ấy đang trong phạm vi của Płaszów, ngay trong cốp xe của ông, cho một thành viên khác thuộc Hitach Dut, một phụ nữ tên là Alta Rubner. Cô ta có liên hệ, qua một số tù nhân làm việc cho nhà máy cáp, rồi qua một số người Ba Lan ở nhà tù Ba Lan, với quân kháng chiến ở Sosnowiec. Có lẽ, cô ta bảo Mandel, tốt nhất là chuyển toàn bộ vụ này sang quân kháng chiến, để cho họ xác minh nguồn gốc khoản tiền của Herr Oskar Schindler.
Oskar vẫn cố thuyết phục cô, lợi dụng tiếng lạch xạch của dàn máy khâu ở xưởng của Madritsch để cao giọng. “Thề có quỷ thần hai vai, đây không phải là bẫy!” Thề có quỷ thần hai vai. Đích thực là kiểu nhiệt thành của một tên nội gián!
Thế nhưng sau khi Oskar ra về và Mandel nói chuyện với Stern, người khẳng định bức thư là thật, và hội ý với cô gái, họ quyết định nhận khoản tiền. Tuy nhiên, giờ thì họ biết Oskar sẽ không quay lại. Mandel đi tìm Marcel Goldberg ở Phòng Hành chính. Goldberg cũng là thành viên của Hitach Dut, nhưng từ khi được giao nhiệm vụ lên danh sách - danh sách lao động và bị thuyên chuyển, những bản danh sách định đoạt sống chết - y bắt đầu nhận hối lộ. Dù vậy, Mandel vẫn có thể gây sức ép với y. Một trong những danh sách Goldberg có quyền soạn thảo - hay ít ra là thêm bớt - là danh sách tới Emalia thu nhặt sắt vụn cho các xưởng của Płaszów. Là chỗ quen biết cũ, Mandel được đưa vào danh sách mà không cần phải tiết lộ lý do.
Nhưng khi đến được Zablocie và lẻn khỏi đoàn nhặt phế liệu để đi tìm Oskar, anh ta lại bị Bankier chặn lại trước ở phòng ngoài. Herr Schindler rất bận, Bankier nói.
Một tuần sau Mandel quay lại. Và Bankier lại không cho anh ta vào gặp Oskar. Lần thứ ba, Bankier thẳng thừng. Anh muốn món tiền Zionist ấy hả? Trước anh không lấy. Nay anh lại muốn. Giờ thì chịu thôi. Đời là vậy đấy, anh Mandel ạ!
Mandel gật đầu ra về. Anh ta ngờ oan rằng Bankier đã chấm mút ít nhất một phần trong khoản tiền ấy. Kỳ thực, Bankier chỉ tỏ ra thận trọng. Cuối cùng số tiền cũng đến tay các tù nhân Zionist ở Płaszów, vì giấy biên nhận của Alta Rubner đã được Sedlacek chuyển đến Springmann. Có lẽ khoản tiền đã được sử dụng để hỗ trợ tù nhân đến từ các thành phố khác, do đó không có nguồn tiếp tế ngoài trại như dân bản xứ.
Oskar không bao giờ quan tâm tìm hiểu xem số tiền mà ông làm trung gian được dùng để mua lương thực (như mong muốn của Stern), hay làm giấy tờ giả hoặc mua vũ khí cho quân kháng chiến là chính. Tuy nhiên, ông không lấy một xu nào từ món tiền này để chuộc bà Schindler ra khỏi nhà tù Montelupich hay để cứu mạng những người như anh em nhà Danziger. Và Oskar cũng không dùng tiền của Sedlacek để bù vào khoản hối lộ 30.000 kg đồ tráng men cho các sĩ quan SS các cấp trong năm 1943 để ngăn việc họ kiến nghị đóng cửa trại Emalia.
Ông cũng không tiêu tiền này vào số 16.000 zł mua dụng cụ phụ khoa từ chợ đen khi một nữ công nhân của Emalia có thai - điều đồng nghĩa với một vé tức thì đến Auschwitz. Và không một đồng nào được Oskar đem ra mua chiếc Mercedes cũ kỹ của Untersturmführer John. John chào bán chiếc Mercedes cho Oskar khi ông yêu cầu chuyển ba mươi tù nhân từ Płaszów tới Emalia. Chiếc xe Oskar vừa mua hôm trước với giá 12.000 zł hôm sau đã được bạn đồng ngũ của Leo John, Untersturmführer Scheidt, tái trưng dụng phục vụ việc xây dựng ở ngoại vi khu trại. Khéo bọn chúng sẽ lấy xe để chở đất, Oskar nổi khùng khi ăn tối cùng Ingrid.
Về sau, khi thuật lại vụ việc một cách không chính thức, Oskar bày tỏ sự vui mừng vì đã có dịp giúp đỡ hai ông bạn quý.