Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36

❊ ❊ ❊

“Có việc gì không ạ? Ai đấy?” - Tiếng Gwendolyn Eady nói trong máy nối ra ngoài cửa.

“Easy đây, Gwen. Tôi vào được chứ?”

Tôi ngồi dậy, xe chạy vô cổng, rút khẩu súng nòng 38 ra cầm sẵn trên tay.

“Có đây”, tôi vừa nói chìa súng ra. Bên túi kia còn một khẩu nòng 32, tầm sát hại ngắn.

Tôi nhìn thấy chiếc xe thể thao Thunderbird 57’ đang đậu trước nhà.

“Kìa!” vừa trông thấy hai vị khách ngoài cửa, Gwen cất tiếng.

“Bọn tôi cần bàn công chuyện, Gwen”.

“Sarah còn mệt lắm, ông Rawlins. Tôi e bà ấy không muốn gặp người lạ”. Nàng bước ra ngoài chặn bọn tôi lại.

“Chuyện hệ trọng lắm. Chuyện này liên quan tới em với Betty”.

Nàng chưa hiểu ý tôi. “Còn Betty đâu?”

“Bà vẫn khỏe”. Tôi cảm thấy vui mừng vì nàng đã tỉnh lại. “Maude và Odell đi tìm bà. Terry cũng bỏ đi rồi.

Trước đây, khi thấy Gwendolyn Eady đau khổ trước hoàn cảnh đứa em trai lạc loài. Ngay cả lúc nhìn thấy nàng gật đầu cố nén nỗi đau, tôi hình dung ra lúc nàng cùng với Feather đạp xe qua con đường đất đá gần bãi biển.

Nàng xích qua một bên để bọn tôi đi vô trong. Arthur và Sarah đang đứng bên ngoài hành lang, mắt thâm quầng.

“Sao lại thế này?”. Sarah Cain hỏi. “Elizabeth đâu?” “Nàng ở một nơi an toàn hơn là đây”, - tôi nói.

“Vậy nghĩa là sao?”

“Ý tôi muốn nói là bọn tôi tới đây lo giải quyết mọi việc đâu vào đấy”.

“Ông nói sao?” - Arthur muốn biết rõ hơn.

“Ý ông muốn nói là…” Saul chen vô “bọn tôi đã biết hết mọi chuyện và sẽ đi trình báo cho bọn cớm. Nhưng trước mắt, bọn tôi xin dành cho quý vị một cơ hội để biện minh”.

“Vậy ông là ai?”

Sarah căng đôi mắt vàng nhạt chớp chớp nhìn về phía Saul gợi lên trong trí tôi hình ảnh đôi cánh bướm tàn tạ trong cơn mưa.

“Thưa bà tôi là Saul Lynx đây. Chính bà đã nhờ luật sư Hodge đứng ra thuê mướn tôi, cho đến lúc tôi phát hiện ra mình được giao nhiệm vụ giết một mạng người”.

Sarah bước lùi ra sau níu lấy tay Arthur. Gwen bước vội qua tới chỗ mấy người kia. Những người cùng một nhà nàng biết chứ, vậy mà có họ hàng với nhau cả. Sarah và Gwen là hai chị em một cha khác mẹ.

“Mời quý vị vô trong phòng khách”, Sarah nói.

Bọn tôi bước theo qua dãy hành lang bày những chiếc áo giáp trang bị cho những người nhỏ con, nhìn lại Saul còn cao hơn những hình mẫu đó. Ở ngay một lối cửa ra vô hai bên dựng hai tượng đúc thép cao gần hai mét.

“Đây là tượng gì vậy?”, tôi hỏi. “Tượng người khổng lồ chăng”.

“Đó là hậu quả trận đại dịch”. Arthur nói vẻ thờ ơ.

“Nghĩa là sao?”, tôi hỏi lại.

“Thời kỳ đó dân Âu châu nhỏ con do phải ăn kiêng vì không đủ chất thịt, chất đạm. Sau trận đại dịch, số đàn bò phát triển. Số lượng thịt tiêu thụ nhiều, người to béo hơn, người nào lớn con nhất phải mặc thêm áo giáp”.

Tôi không biết là chuyện đó có thật không, dù sao được nghe kể lại một câu chuyện lý thú. Tôi muốn thử cùng với Jackson Blue xem hai đứa có sống được lâu hơn.

“Mời quý vị vô trong này”, Sarah khoác tay chỉ về hướng gian phòng rộng rãi, trần nhà thoáng mát treo bộ đèn chùm trang trí, những quả cầu pha lê lớn hết cỡ tưởng chừng như có thể nhìn thấu mốt thời cổ. Chung quanh quả cầu pha lê treo lủng lẳng mấy hạt kính xanh đỏ. Sàn nhà lót lớp thảm dày trắng mờ mờ, màu tường như đá hoa có đường kẻ chỉ. Phải nói một gian phòng trang trí đắt tiền cả đời chưa chắc gì tôi dám mơ. Ở cuối góc tương trưng bày chậu cây cọ cao đến gần năm mét đặt trên bánh xe khi cần đẩy ra ngoài phơi nắng.

Căn phòng trưng bày cây kiểng thấy mát mẻ và dễ gần gũi. Vậy mà tôi với Lynx không thân mật chút nào.

Bọn tôi ngồi trên chiếc ghế trường kỷ bọc loại da màu lam, người nhà ngồi dựa ngữa ra trên những chiếc ghế bọc da sói.

“Thế nào rồi?”, Sarah lo lắng vội nói lớn tiếng.

“Bọn tôi biết Terry Tyler bị bắn chết”, tôi nói.

“Terry Tyler là ai vậy?”, Sarah hỏi lại tôi.

“Em phải biết chứ?”, tôi nói lại ngay. Tôi có thể nhìn thấy tất cả sự thật đang lộ dần.

“Cái thằng nhóc, có phải nó thường hay đến chơi với con bé Gwen?”. Tôi nhìn thấy Sarah giật mình.

“Chuyện đó ăn nhập gì đến nhà tôi?”. Arthur nói.

“Này Arthur!”. Arthur hướng theo cái nhìn chòng chọc của mẹ về phía Gwendolyn đang nghiến răng cắn vô môi miệng.

“Xin lỗi mẹ”, anh chàng nói xong đứng dậy bước tới bên người mẹ luồn tay vòng ra sau lưng.

“Tôi có lỗi vì không dạy được bọn trẻ, tới giờ này chưa hiểu ông nói là chuyện đó liên can tới nhà tôi”. - Đôi mắt Sarah nhìn căng ra, tôi thấy khó chịu.

“Không chỉ riêng hắn thôi đâu”, tôi nói. “Marlon Eady biến đâu mất biệt còn Elizabeth thì mai danh ẩn tích nơm nớp lo cho số phận”.

Dù gì tôi cũng xóa bỏ được cái nét kiêu hãnh trên gương mặt nàng.

“Mọi chuyện xuất phát từ việc lập di chúc của cha bà”.

Tôi nói đến đó là hết chuyện.

Căn phòng yên lặng đến rợn người. Arthur buông tay Gwen ra. Sarah ngồi ngây người ra, phía sau ót giật giật, như hòa cùng một nhịp đập trái tim man dại.

“Chuyện là vậy đó, thưa ngài Hawkes”, Saul Lynx nói. “Chúng tôi biết rõ Elizabeth Eady và gia đình người thân là những người được quyền thừa kế tài sản của cha ngài để lại. Cha ngài đã bị giết chết, bọn sát nhân mới vỡ lẽ ra chuyện tờ di chúc. Vậy là chúng tôi thấy hết mọi chuyện”.

“Nếu mà…”. Nàng ấp úng một hồi rồi im luôn.

“Nếu mà… chuyện đã như vậy, ông có nghi cho tôi?”

“Bà đã giết Terry”. Tôi nói ra ngay “đứa con trai của nàng, tới bây giờ tính chuyện còn lại với đứa con gái…”.

“Không đâu”, Sarah nói, nắm chặt tay giơ lên ra dấu bảo tôi đừng nói nữa.

“… là Gwendolyn”.

“Ông nói sao?” - Gwen hỏi lại, vẻ mặt nàng không có vẻ gì bối rối chỉ hơi hoảng hốt.

“Bọn tôi báo cho sở cảnh sát, vì không có đủ bằng chứng, không có chứng cứ làm sao khởi kiện được. Nhưng mà…”. - Saul luống cuống không biết nói gì hơn nữa.

“Nhưng chúng tôi biết bà đã giết Terry rồi đến Marlon và hay thì đang tính sổ tới lượt Gwen và Betty trước giờ bà đền tội”. Tôi không thể dằn được muốn rút súng ra, nghĩ sao lại thôi. “Chúng tôi không thể chịu bó tay được”.

“Mẹ tôi à? Mẹ tôi là Betty?” - Gwen lắc đầu nói.

“Ờ”. Tôi đứng ngay dậy nhìn về phía nàng.

“Em đã chung sống với bọn người da trắng này tưởng là bọn chúng thương yêu em vậy mà bọn chúng là những tên đao phủ cắt cổ những người đồng loại như cắt cỏ héo”.

“Này, Easy” - Saul bước tới gần bên. “Bớt giận”.

“Thế này thật là buồn cười”. - Đến lượt Sarah đứng dậy. - “Các ông tin có chuyện Arthur với tôi ra tay sát hại mấy mạng người như vậy sao?”

“Tôi biết là cò Styles có thể làm được chuyện đó. Tôi biết là ngài Calvin Hodge có thể làm được chuyện đó”.

“Thật vậy sao? Ôi lạy Chúa tôi!”. - Gwen giơ hai tay úp vô mặt quay lưng lại.

“Đừng con”, Sarah khóc thét. Bà bước tới gần bên, ngay lập tức Gwen té đùng xuống sàn.

“Ờ, hơ”. Nàng vừa nhìn thấy tia sáng. Giờ nàng mới nhìn ra. Tôi nói một mình. Bao nhiêu mối hận thù sâu kín từ đáy lòng cứ thế mà tuôn trào, độc địa thật.

“Không!” - Sarah gào lên một tiếng. “Không phải vậy! Chúng tôi chỉ muốn cứu giúp Betty”.

“Vậy là đúng y như tờ di chúc có dặn, phải không? Có đúng Gwen là con gái nàng Betty mà bà ấy không tiết lộ cho nó biết”. - Nói ra vậy, tôi mong ấy Gwen hiểu được hết sự thật.

“Chúng tôi chỉ muốn có thời gian bàn tính với Betty”. - Sarah lại khóc thét, “nàng bỏ đi còn cha tôi thì chết…”

“Vậy bà cho là Betty giết chết người cha?”, Saul hỏi.

“Nàng, nàng bỏ đi. Rồi chúng tôi mới hay ông đã chết”. - Sarah quay qua nhìn Gwen. “Vậy nên Arthur gọi cho cò Styles. Trước kia cha tôi có làm ăn chung với cò Styles nên chúng tôi không muốn có chuyện rắc rối với Betty, muốn giữ kín mọi chuyện. Không có điều gì phiền đến mẹ em, tránh mọi chuyện rắc rối. Tôi không giấu giếm em chuyện gì hết. Đó là chuyện giữa Betty và cha tôi”.

“Betty giết Cain à?”. - Tôi cảm thấy ê mặt.

“Cha tôi là ai vậy?”, Gwen hỏi.

Không ai lên tiếng.

Ngay lúc đó có tiếng chuông reo. Dường như đó là tiếng chuông báo giờ tan lớp học.

“Tôi sẽ tìm hiểu” - Gwen nói, tự an ủi mình đang là người giúp việc. Nàng đứng dậy bước đi loạng quạng ra ngoài hành lang.

Chẳng thấy ai ngăn nàng lại.

“Vậy thì”. Saul chợt lớn tiếng nói. “Em nhờ ngài Hodge và ông cò Styles lo giùm hết mọi chuyện, ái chà gớm thật. Nhưng rồi họ biết em không có tiền, còn tay sát thủ nếu quả thật có vụ án đó thì ẳm trọn số tiền thừa kế”. Gã trề môi ra gật gật đầu, ra chiều đắc ý, vụ án này còn nhiều tình tiết gay cấn. “Nếu quả thật là nàng, người thừa kế duy nhất, thì bọn chúng phải đi báo cho mọi người biết. Nếu xét lại đó là gia tài chung cho cả nhà thì tòa sẽ phán nàng được chia phần”.

“Không được!” Sarah Cain lại muốn tranh cãi. “Không được! Không phải vậy! Không có chuyện đó đâu! Tôi không phiền gì đến Betty. Nàng cũng như mẹ tôi”.

“Nhưng mà chuyện đó còn sờ sờ đây” - Saul nói. “Phải vậy thôi. Ngài Hodge và ông cò Styles đều muốn có phần và cả hai đều chung một lòng là nhà Eady không còn ai. Không ai muốn nghe bà kể lể”.

“Mãi cho đến lúc cha tôi chết, chưa thấy Calvin về tới” - Sarah Cain kể. “Dù vậy ông đã tìm thấy tờ di chúc. Cha tôi đuổi ông đi thuê mướn một luật sư khác. Bertrand Fresco. Calvin dặn dò chúng tôi đi tìm và nói với Betty biết mọi chuyện. Tôi chỉ cần làm bấy nhiêu chuyện.

“Được, bà được quyền. Chúng tôi tin tưởng”. Saul khều nhẹ vô tay tôi về phe gã. “Vậy mà họ biết những người kia đang khiếu nại về tài sản hiện có của bà. Họ chịu mất phần được chia cộng thêm khoản tổng tiền sau này, ý tôi muốn nói nếu có thêm một vụ án và một tình huống chứng cứ ngoại phạm”.

Tôi khâm phục Lynx nói có lý có tình. Nhưng cũng còn một khuyết điểm, còn có chỗ chưa thuyết phục.

“Có phải Betty giết cha bà?”. Tôi hỏi ngay không úp mở.

“Có ạ”.

“Như thế nào?”

“Ông bị nghẹt thở, đau đớn lắm thì phải. Tôi nghĩ là nàng chạy tới giúp ông”.

Nhìn vẻ mặt nàng đau khổ, tôi liên tưởng tới một chân lý. Chợt tôi hiểu ra biết đâu tôi lại mang theo những gì hiểu biết được theo về dưới huyệt mộ.

Điều ray rứt đó hiện rõ trên gương mặt. Sarah lại hiểu nhầm cái quyết định sinh tử mà tôi định đối phó với nàng. Nàng nói ngay “Ông thấy chưa? Ông hiểu chứ, ông Rawlins”.

“Tôi có hiểu quái gì đâu. Điều tôi muốn biết là chuyện đang diễn ra trước mắt. Bởi nếu bà còn lo lắng cho số phận nhà Betty, vậy sao bà không kể cho nàng Gwen hay biết”. - Tôi nhìn quanh chưa thấy Gwen trở lại.

“Tôi sẽ kể. Phải thôi. Đó là một cú sốc. Thật là khủng khiếp. Rồi bà sẽ hiểu thôi, phải không? Ông ta bảo đảm Gwen không hề biết ông là ai”.

“Sao lại có chuyện đó, thưa bà Hawkes”, Saul hỏi.

Nàng nhìn theo như thể là gã đang vãi đái ra dưới sàn nhà.

“Nàng là một con bé Negro. Ông ta không thể tiết lộ cho ai biết chuyện đó, ngay cả lúc nàng không còn sống trong nhà này. Điều đó có nghĩa là ông đã nhìn nhận một chuyện đã rồi”.

“Quân vô lại”, Saul nghiến răng nói.

“Ông ta phải giữ nàng lại”, tôi nói. “Bởi nếu không thì Betty bỏ đi nếu ông muốn giữ đứa con gái nàng lại”.

“Vậy sao nó không bỏ đi luôn”. Saul hỏi.

“Chúng tôi là người một nhà cả”. Sarah nói.

“Nàng lo sợ. Ở đây ai cũng sự ông ta, bởi ông có toàn quyền. Betty không muốn bỏ tôi với Arthur để ra đi một mình. Mẹ tôi chết rồi, nàng đứng ra lo liệu cho mọi người”.

“Đứa con gái đâu rồi” Saul hỏi.

“Nó đang chạy ra mở cửa. Có mối giao hàng”, Arthur vừa nói. Tôi nhìn nét mặt hắn tái xanh.

“Gwen!”, Sarah quát. Nàng chạy ra cửa kêu gọi ra ngoài hành lang. - “Gwen!”.

“Có mối giao hàng, thưa mẹ” Arthur nói, hắn đang đứng bên trong quầy bar pha rượu gin hay Vodka gì đó.

“Ta ra xem”. Saul nói, tôi sực nhớ lại anh chàng này tính sao giống mình, có thiên tư trời cho. Thiên tư, đó chẳng qua là lối thoát cho những kẻ tuyệt vọng.

Cánh cửa nhà trước xịch mở nhìn quanh không thấy Gwen, cũng chẳng nghe thấy nàng trả lời. Nhìn ngoài lối xe ra vô, quanh thảm cỏ cũng không thấy.

“Ta tông vô đi”, tôi nói, rút khẩu súng ngắn nòng 32 trong túi áo ra. Saul cũng làm theo.

“Quý vị cầm súng để làm gì?” - Arthur hỏi. Rõ ràng là hắn nghĩ chuyện vô tư.

“Ta không hiểu cậu có nghe ta nói gì không?” - Tôi nói. “Mọi người muốn biết rõ mặt trái về cái chết của những người thân”.

Arthur bước theo Saul đi ngang mấy bức tượng cổ Hy Lạp, còn Sarah và tôi đi ngược lại lối đi bao bọc hàng cây táo bên hông nhà.

Lối đi này dẫn ra tới chỗ một dãy tam cấp xây dựng bằng đá hoa nhìn xuống một khu vườn cây rậm rạp ngăn cách bởi một đám bụi cây. Ngay giữa khu vườn rạm rạp nhô lên một bức tượng đồng thau khổng lồ như con trâu điên chồm tới trước. Phía đàng xa là một ngôi nhà xây dựng bằng đá trắng, hai hàng liễu rũ hai bên.

“Nhà Betty ở đó”, Sarah nói, giọng nghe rất khẽ như người tình nói bên tai.

“Làm sao qua tới đó?”

“Đi băng qua khu vườn rậm rạp. Cha tôi đã dặn dò, khu vườn rậm rạp còn chắc chắn hơn là ổ khóa, lạc vô lối này rồi đố có ai tìm được đường ra.

“Trừ khi người ta mở lối tắt băng ngang qua”. Tôi lại sa vô chuyện hoang đường.

“Nhưng, chỗ đó rào bít kẽm gai cả rồi”.

Khu vườn rậm rạp trông đẹp mắt. Những dây nho leo đầy giàn nở bông trắng thòng xuống che khuất hàng rào kẽm gai. Lối đi lát đá dẻo thành từng viên như gạch thẻ. Mỗi khúc cua lại nhìn thấy hình tượng một loài côn trùng đúc bằng chất liệu kim loại, như loài mối, ong, kiến cùng một cỡ như mấy con thú nhồi bông.

Nhìn thấy tới ba lần cũng là một con mối, bọn tôi biết đi lạc.

“Bà có nhớ đường ra không?”

“Tôi ít khi trở lại chỗ này”, Sarah nói. “Cha tôi cũng ít khi ra đây”.

Nghĩ tới chuyện Betty với cha nàng khiến cho Sarah đi lạc đường hoài. Đến đây bọn tôi quẹo trái, nhìn thấy hình tượng con mối, rồi lại qua phải nhìn thấy hình con bọ ngựa. Nó đang liếc nhìn trộm thân xác nàng Gwendolyn Eady đang nằm chàng hảng.

Nàng nằm ngửa, chiếc váy tung lên tới ngang lưng. Mấy vết đạn nhắm bắn ngay vô ngực và mắt. Loại súng nòng 22 ly bắn nhanh, bọn sát thủ chuyên nghiệp bọn lừa đảo, hoặc bọn cớm mới sử dụng loại súng này. Hai tay nàng chìa ra, móng tay dính đầy máu thịt tươi rói. Nàng chống cự dữ lắm với tay sát thủ. Đôi giày mòn cả gót một chiếc vừa sút ra. cổ và tay áo xé rách toạc.

Tôi quỳ xuống nhìn, khuôn mặt nạn nhân chết vô tư. Đôi mắt Gwen nhắm nghiền, như vừa được chợp mắt một giấc ngủ ngắn. Tôi kê mặt úp sát vô miệng nàng coi có còn hơi thở, áp sát vô nữa nhưng tâm trí tôi thì không thể gần được nàng, không còn nhận ra được nàng bởi nàng đã chết.

Một tiếng nói bỗng tự phát, trào ra ngoài miệng, có phải tiếng nức nở hay là tiếng kêu gào. Tôi chợt nhớ lại bởi ngay lúc đó tôi không còn cảm giác gì nữa, vừa nghe được cái thứ tiếng đó tôi nhận ra ngay nỗi buồn riêng tư.

Sarah đứng dựa lưng vô hàng rào. Nhìn thấy nàng bối rối, tôi chạy lại ngay, vòng tay ôm lấy nàng áp sát vào ngực mình. Cánh tay trước rướm máu vì dựa vô hàng rào kẽm gai, tôi chợt nhớ Gwen cũng vậy.

Không thể làm gì khác hơn được.

Tôi dìu Sarah trở vô nhà, miệng nói huyên thuyên “không sao mà” lại nói “cứ yên tâm”. Tôi đặt nàng ngồi xuống ghế bên ngoài hanh lang rồi bỏ đi tìm Saul với Arthur.

Nhìn quanh không thấy chiếc xe Thunderbird đâu, tôi mới chạy xuống dốc đồi. Nhìn thấy Saul khom người trước thềm nhà tay ôm đầu.

“Hắn đánh vô đầu” gã nói.

“Thằng nhóc hở?”

Saul gật, “Tôi vừa nhìn thấy hắn lái chiếc Tbird đi, tôi bỏ chạy ra”.

Saul buông tay cho nhẹ đầu.

“Gwendolyn chết rồi”.

Saul quên chuyện đau nhức đứng dậy ngay. “Chỗ nào?”.

“Đằng sau kia kìa. Chỗ đó rậm rạp không biết đường lối đâu mà ra”.

“Có chắc là chết chưa?”

Tôi không thèm trả lời gã, cũng không muốn hỏi nữa. Lúc tôi quay lại, Sarah còn ngồi đó.

“Ta liệu sao đây?”, nàng hỏi trong khi bọn tôi dìu nàng trở ra hàng hiên, ngoài nhà trước.

“Bà có chờ ai không?” - Saul hỏi.

“Không, chỉ có mấy ngày thứ Năm thứ Sáu thì Clementine tới lo công việc cho Elizabeth, và… Gwen… Chúng tôi phải báo cho cảnh sát”.

“Không được đâu”. - Tôi nói.

“Sao vậy?”

Hẳn nhiên là nếu tại đây vừa xảy ra một vụ giết người dã man, thì ta phải gọi báo cảnh sát. Nhưng không nên nếu bạn là thủ phạm. Còn nếu nàng thuê một tay sát thủ nàng dám chỉ hắn tới nhà không?

“Bà biết ai là thủ phạm không?”, tôi hỏi.

Nàng lắc đầu. Bàn tay nàng che mặt hãy còn rướm dấu máu va chạm vào hàng rào kẽm gai.

“Bà phải có ai đưa về nhà chứ?”, tôi hỏi.

“Mãi tới ngoài trang trại kia”.

“Bà lái xe được không?”

“Gwen thường lái xe chở tôi đi”, nghe bà nói tưởng đâu là hy vọng người con gái xấu số kia được sống lại.

“Có bạn bè hàng xóm gần đâu đây”.

“Chỉ có Bert và Louise Fresco thôi”.

“Ông ta là luật sư riêng của chồng bà, đúng không? Ông chủ thuê được sau khi sa thải luật sư Hodge. Mấy người đó quen biết nhà bà”.

“Từ lâu rồi”.

“Từ lâu rồi trước ngày ông chủ định làm theo ý mình và phân chia gia tài cho Betty, ý bà nói quen biết từ lâu là vậy phải không?”

Nàng không nói, lắc đầu nhìn bọn tôi.

“Thôi được rồi”, tôi nói. “Chúng tôi không thể để bà ở lại đây một mình. Chẳng có ai giết bà đâu, nhưng chúng tôi không yên tâm. Bà gọi cho người nhà biết chúng tôi chở bà ra tới đó. Ông chủ gửi cho bọn cớm hay sau?”. Tôi nói, lấy tay chỉ ra dấu “bà nhớ nhắc ông ta chuyện cò cảnh sát Styles. Bà nhớ nói giùm, được chứ?”

Nàng gật khẽ thôi.

Nàng bước tới nhác máy gọi Fresco, không có người nghe máy.

“Chả được ích gì đâu, Easy”, Saul nói. “Ta đưa bà tới đâu đó. Chỗ này coi bộ không an toàn”.

“Thôi ta đưa bà tới bót cảnh sát, hay là gọi chiếc taxi chở bà ra tới đó. Lúc này ta có thể về lại LA”. Tôi đang nghĩ tới lúc Thám tử Lewis ăn nói sao đây nếu gã hay tin tôi đang có mặt tại nơi vừa xảy ra một vụ án khác nữa.

“Tôi không tới bót cảnh sát đâu”, Sarah nói.

“Sao vậy?”. Tôi hỏi lại.

“Tôi không thể tới đó”.

“Vậy bà muốn về đâu?”

“Tôi cần gặp Betty”, nàng nói, như đứa trẻ thấm mệt muốn được nhìn thấy lại người mình thương yêu nhất trên đời này. Tôi hiểu ngay là nàng Sarah Cain không muốn giết Betty đâu.

“Thôi được, trước khi đi tôi thấy cần hỏi bà một câu thôi”.

“Sao?”. Chỉ nghe được có một tiếng đó thôi nhưng tôi lại nghĩ nếu hỏi thêm một câu hỏi khác, một tiếng nói khe khẽ thôi cũng đủ khiến cho nàng toi mạng.

“Còn đứa con trai bà thì sao?”

“Sao hắn lại hành hung tôi”. Saul hỏi tiếp. “Sao hắn lại bỏ chạy?”

“Tôi đâu biết”, Sarah nhìn xuống sàn nói. “Chắc là hắn sợ. Arthur có tật nhìn thấy vật lạ là hắn sợ, mà lúc đó trong tay ông có súng”.

“Này Saul”, tôi nói chen vô giữa chừng. Lần đầu tiên tôi gọi ngay tên cúng cơm gã ra thấy nó ngượng miệng làm sao. Có thể ngay thời điểm căng thẳng này, ta lại gặp gỡ như hai người bạn đồng nghiệp gắn bó với nhau.

“Chuyện giữa bà với Ron Hawkes ra sao?”. Saul hỏi.

“Anh chàng này có liên can gì mấy chuyện đó”, Sarah Cain cảm thấy mình bị xúc phạm, nhưng giận chồng thì cũng không có gì đáng nói.

“Tôi nghe ngài Hodge kể lại nàng Eady có một người anh là bạn của chồng bà, hai người cùng bỏ đi. Lúc ngài cho tôi biết tên Joneses còn dặn dò tôi phải tìm cho ra Hawkes”.

“Bà có biết gì về chuyện đó không?”. - Tôi hỏi bà ta “Nghe tôi nhắc tên người cha Arthur chán ngấy, không nói năng gì được”.

“Hơn chín năm nay tôi không gặp Ron Hawkes”, bà nói. “Arthur muốn biết mặt cha mình nhưng không biết có phải là ông ta không?”

“Ông ta người như thế nào, thưa bà”. - Saul hỏi.

Nàng không nói, chỉ đưa mắt nhìn về phía dãy hình tượng mấy bộ áo giáp sắt.

“Vậy Arthur bỏ đi đâu nhỉ?”. - Tôi hỏi.

“Tôi đâu biết”. - Sarah Cain nói dối như cuội.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.