Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22

❊ ❊ ❊

Ngày thứ tư.

“Mình đúng là một kẻ ích kỷ,” Emma lầm bầm lúc đẩy chiếc xe đẩy nặng trĩu quanh siêu thị. Sau khi David tỏ ra không tin rằng cô đã nghe thấy Natasha nói chuyện và khóc chiều hôm qua, Emma quyết định cô cần thoát khỏi cái không khí ngột ngạt ở nhà trong vài giờ. David đã đồng ý ở nhà hôm đó, và cô bảo anh trông cả hai đứa trẻ - cô sẽ đi mua sắm.

Có lẽ hơi trẻ con, nhưng sự bình yên đã không còn ở nhà cô nữa. Cho dù Natasha ở trong phòng ngủ của con bé thì Emma vẫn cảm thấy họ chỉ đang chờ đợi lần phát giác tiếp theo mà thôi, hoặc lời từ chối hợp tác tiếp theo. Như thể có một đám mây đen đang phủ bóng trên ngôi nhà, đợi lúc ụp xuống và bao phủ lấy họ. Ngay cả Ollie cũng bắt đầu nhìn cô với vẻ mặt trầm trọng hơn; buổi sáng hôm nay thằng bé đã vươn tay và đánh vào má cô, mồm nói “A” giống như cô vẫn làm với nó khi nó khóc.

Thế nhưng cô cảm thấy không ổn khi ra ngoài và mặc kệ David. Có lẽ cô nên gọi cho anh và hỏi xem anh muốn món gì vào bữa tối hôm đó. Cô cần cố gắng hơn để làm cho mọi việc bình thường trở lại.

Emma đẩy xe tới một góc yên tĩnh và thò tay vào túi lấy điện thoại. Trước tiên kiểm tra để biết tín hiệu tốt, cô ấn màn hình để gọi David. Không có gì xảy ra. Pin của cô vẫn thể hiện bảy mươi mốt phần trăm, và sóng rất khỏe. Nhưng cô không sao làm cho điện thoại của mình phản ứng lại bất kể cô bấm gì.

“Chết tiệt,” cô nói, khiến cho một ông già đội mũ ni mềm phải nhìn cô. Cô đút điện thoại vào túi và quyết định mua những nguyên liệu để làm món cà ri gà mà David thích.

Chất tất cả đồ mua được lên xe, Emma lái từ siêu thị về nhà với đầy quyết tâm phải cố gắng hơn nữa. Sự cân bằng trong mối quan hệ của cô với David đã thay đổi trong mấy ngày qua và Emma cảm thấy như thể cô đã ít nhiều để mất anh.

Trước đây cô chưa bao giờ ghen với Caroline - làm sao bạn lại có thể ghen với một phụ nữ đã mất kia chứ? Thế nhưng, giờ đây cô thấy mình đang rất băn khoăn không rõ David có yêu cô nhiều như anh đã từng yêu người vợ đầu không. Và Natasha gợi cho anh, qua từng ngày, nhớ về những gì anh đã mất.

Lúc cho xe chạy vào nhà cô quyết tâm cố gắng cảm thông với Tasha hơn, và cô cũng sẽ chơi với con trai mình nhiều hơn. Ollie đã chịu thiệt thòi kể từ khi Tasha đến, vì phải chú ý quá nhiều đến sự rối bời của mọi người khác.

Với tinh thần quyết tâm mới lên, Emma bưng chỗ đồ mới mua trong cốp xe và đi theo lối xe chạy vòng ra sau nhà, đẩy cửa sau mở ra để đi vào bếp.

“Chào anh,” cô lên tiếng chào David trơ trọi một mình, có vẻ đang chơi ô chữ, cặp kính hiếm khi đeo đến chênh vênh trên mũi anh.

Cô nghĩ kính thật hợp với anh, nhưng anh lại xem đó như một dấu hiệu của tuổi già đang đến và tháo bỏ chúng ngay khi cô nhắc đến. Cô hơi thất vọng cho David vì Natasha không ở cùng anh nhưng buồn là bản thân cô lại cảm thấy khá nhẹ nhõm.

“Chào em,” David đáp, mỉm cười với cô. “Trông em thư thái hơn một chút đấy. Anh biết đi chợ chán chết, nhưng anh vui vì em có chút thời gian cho riêng mình. Để anh lấy đồ uống cho em. Trà, hay một ly rượu vang nào?”

Emma định nói trà nhưng cô lại nghĩ, quỷ tha ma bắt - cứ thư thái một lần xem sao. “Rượu vang ổn đấy. Cảm ơn anh yêu. Ollie ngủ à? Ngủ trưa thế muộn rồi, phải không?”

David bước lại chỗ tủ lạnh và lấy một chai rượu vang lạnh. Anh với sang chạn cạnh tủ lạnh và lấy một chiếc ly.

“Không, nó không ngủ. Chiều nay đúng là có phép màu. Đừng nín thở thế - có khi chẳng kéo dài được lâu đâu.”

“Ý anh là sao?” Emma hỏi, cười cười trước sự vui vẻ thấy rõ của David.

“Tasha không chỉ ra khỏi phòng, nó còn đề nghị trông Ollie cho anh rảnh tay một lúc. Nó mang thằng bé đi dạo. Nhớ lại những gì em nói hôm qua về việc để cho con bé tự do một chút, anh quyết định là em đúng, và chúng đi rồi.”

Emma cứng đờ người. Cô cảm giác được những mũi châm li ti đau buốt từng thớ thịt lan theo một cơn rùng mình.

“Ý anh là sao? Con bé đưa con em đi đâu?” Cô nghe rõ giọng của chính mình, thận trọng và vừa phải. Nhưng chắc chắn trong đó có gì đó mà David nhận ra, bởi vì anh ngoảnh sang cô với vẻ bực bội vụt đến trên miệng anh.

“Ôi trời, Emma, nó đủ lớn để đưa Ollie đi dạo trên xe đẩy rồi phải không nào? Nó đi được khoảng nửa tiếng, cho nên nó sẽ về ngay thôi. Và em biết Ollie thích con bé thế nào rồi. Mối quan hệ giữa hai đứa là những gì chúng ta cần để kéo con bé về phía chúng ta.”

“Hai đứa đi đâu rồi, David?” Giọng Emma nghe vẫn bình tĩnh, nhưng bên trong cô có thể cảm nhận được một sức ép rất lạ đè lên ngực mình.

“Chỉ ngay dưới ngõ thôi. Anh bảo nó bám sát một bên lề và chỉ chơi ở ngõ có vỉa hè, không được đi vào những chỗ hẹp. Con bé hiểu mà.”

“Thế tại sao em lại không gặp nó? Em quay về theo đúng đường đó, và không hề thấy bóng dáng con bé. Hai đứa ở đâu?” Giọng cô cao lên và hai chân cô bắt đầu thấy nhũn ra, như thể chúng không còn đỡ được cô nữa.

“Thôi đi, Em. Có thể nó ra sân trại để cho Ollie xem mấy con vật. Nếu nó không quay lại sau mười phút nữa, anh sẽ đi và tìm nó. Được chưa?”

“Không, không ổn tí nào. Đi luôn đi. Tìm con bé đi, David. Chỉ tìm nó thôi.”

Miệng David hơi há ra và trán anh nhăn lại đầy nghi ngại trước giọng nói cao hẳn lên của Emma.

“Lạy Chúa, Em, em đang phản ứng thái quá hay gì vậy?” David bước một bước tới lưng chiếc ghế chỗ vắt chiếc áo chui đầu của anh, vớ lấy nó và lồng qua đầu. Nhưng sau đó anh ngoảnh sang Emma và mỉm cười.

“Nghe thấy chưa? Cổng bên. Ôi - và nhìn ra cửa sổ xem. Đấy là Tasha với cái xe đẩy đấy. Em thấy chưa? Đâu vào đấy cả thôi mà.”

Anh cười với Emma vẻ tự mãn, còn cô thấy các cơ căng cứng của mình bắt đầu lỏng ra khi David bước tới cửa và mở ra.

“Chào con, Tasha, ba định đi đón con. Để bảo đảm con tìm được đường về nhà.” Emma nhìn thấy David cau mày khi anh nhận ra có lẽ mấy lời ấy không thích hợp cho lắm. “Ollie ngủ à?” anh hỏi và rướn người nhìn vào xe đẩy.

Anh ngẩng đầu và ngoảnh về phía Natasha, trên mặt anh hiện vẻ Emma không sao diễn giải được.

Rồi đột nhiên cô hiểu.

Cô lao bổ về phía cửa, túm lấy chiếc xe đẩy và hạ mui xuống.

Emma cảm thấy một tiếng thét dâng đầy trong ngực cô, chỉ chực bung ra khỏi khung sườn của cô, hai lá phổi của cô.

“Thằng bé đâu? Natasha, Ollie đâu?” Emma thở dốc, nỗi sợ hãi khiến các cơ của cô nhũn ra. Cô bíu lấy phần sau chiếc xe đẩy để trụ vững trong lúc nhìn cái đầu cúi gục của Natasha, một nụ cười lấp lửng kỳ lạ hiện trên gương mặt nó. Cô muốn lắc nó, tát nó, bất kỳ việc gì khiến nó nói xem nó đã làm gì với Ollie.

David làm việc đó trước Emma. Anh đi tới chỗ con gái mình và túm lấy bắp tay nó.

“Được rồi, Tasha. Con chỉ cần nói cho ba với dì rồi chúng ta có thể đi đón em. Nào, con yêu. Nói cho chúng ta em ở đâu.”

Natasha ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Emma. Gương mặt nhợt nhạt của nó chẳng biểu lộ gì, và đôi mắt nó giống như hai hồ nước trống rỗng.

“Đi rồi,” nó nói.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.