"Bà Rutledge, đúng là điều bất ngờ."
Cô thư ký đứng lên để chào đón Avery khi cô bước vào phòng ngoài của văn phòng luật mà Tate chia sẻ với anh trai của anh. Để tìm ra nó ở đâu, cô đã phải dò tìm địa chỉ trong danh bạ điện thoại.
"Chào. Cô khỏe không?" Cô không nhắc đến tên người thư ký. Biển đề trên bàn viết là "Mary Crawford," nhưng cô nắm lấy cơ may.
"Tôi khoẻ, nhưng cô trông rất lộng lẫy."
"Cảm ơn cô."
"Tate bảo tôi là cô đẹp hơn hơn bao giờ, nhưng có thấy mới tin."
Tate đã bảo cô ta thế à ? Họ đã không nói chuyện riêng kể từ đêm anh hôn cô. Cô thấy khó tin rằng anh sẽ nói điều gì đó tôn vinh về cô với thư ký của anh.
"Anh ấy có ở đây không ?" Anh đang ở đây. Xe của anh đã đậu ở trước văn phòng.
"Anh ấy đang gặp thân chủ."
"Tôi đã không nghĩ anh ấy đang bận bịu."
"Anh ấy không có." Mary Crawford kéo váy dưới hông và ngồi xuống lại. "Anh ấy đang gặp Barney Bridges. Cô biết ông ấy có tính cách như thế nào rồi. Dù sao chăng nữa, ông ấy đã cam kết quyên góp lớn cho cuộc vận động của Tate, và vì ông ấy đích thân mang đến, Tate dành thời gian để gặp ông ấy."
"Tốt, tôi đã đến từ xa. Họ sẽ nói chuyện lâu không ? Tôi có nên chờ không ?"
"Vui lòng. Mời ngồi." Thư ký ra dấu về những cái ghế xô pha và ghế bọc trong màu sọc đỏ tía và xanh đậm trong phòng đợi. "Cô có muốn uống một ít cà phê không?"
"Không cám ơn. Không cần gì đâu."
Dạo này cô thường khước từ cà phê, không thích những thức uống quá ngọt mà Carole thích. Ngồi xuống một trong những cái ghế bành, cô nhặt lên tạp chí Field and Stream và bắt đầu vu vơ lật qua nó. Mary quay trở lại với công việc đánh máy, như cô đã và đang làm trước khi Avery đi vào.
Chuyến viếng thăm bốc đồng đến văn phòng luật của Tate là may rủi, nhưng đó là biện pháp tuyệt vọng mà cô cảm thấy phải làm nếu không sẽ phát điên lên. Carole Rutledge đã làm gì suốt cả ngày vậy ?
Avery đã sống trên nông trại hơn hai tuần, và cô còn chưa khám phá ra bất cứ hoạt động có tính chất xây dựng nào mà vợ Tate đã tham gia vào.
Avery mất vài ngày để định vị mọi thứ trong phòng ngủ của cô và những phòng khác trong nhà mà cô có thể đến. Cô luôn nhìn qua vai cô, không muốn bất kỳ ai cảnh giác với những gì cô đang làm. Cuối cùng, cô cảm thấy thoải mái với bố cục của ngôi nhà và nơi những món đồ thường ngày được cất giữ.
Dần dần, cô cũng bắt đầu học được cách đi loanh quanh bên ngoài. Cô mang Mandy theo cho nên chúng có vẻ chẳng qua chỉ là một cuộc đi dạo thơ thẩn.
Carole đã lái chiếc xe thể thao Mỹ. Để làm cho Avery kinh hoàng hơn, nó có số tay. Cô không biết cách lái xe số tay. Vài lần đầu lái xe ra ngoài, cô gần làm cho mình chấn thương cổ và gãy hết răng.
Nhưng một khi cô cảm thấy thích hợp, cô nghĩ những việc lặt vặt để ra khỏi nhà. Cách Carole sống quá chán ngán. Công việc hàng ngày đơn điệu và thiếu trách nhiệm. Sự buồn chán đang làm Avery Daniels phát điên.
Ngày cô đã khám phá ra cuốn lịch hẹn trong ngăn kéo bàn đầu giường, cô đã ôm chặt nó vào lòng như một thợ mỏ sẽ ôm cục vàng. Nhưng liếc mắt qua những trang giấy không tiết lộ gì nhiều ngoài những ngày Carole làm tóc và làm móng.
Avery chưa bao giờ gọi điện hẹn. Nó sẽ là sự xa xỉ để sử dụng vài giờ một tuần được thỏa mãn nhu cầu trong tiệm – điều mà Avery Daniels không bao giờ có thời gian để làm - với lại cô không thể liều để cho thợ làm tóc của Carole chạm vào tóc cô hoặc móng tay của cô. Họ có thể phát hiện những điểm mà người khác không thể.
Sổ hẹn đưa ra chút tia sáng nào và những gì Carole thường làm mỗi ngày. Rõ ràng, cô ta không phải là thành viên của bất kỳ câu lạc bộ nào. Cô có ít hoặc không có bạn bè vì không ai gọi cả. Điều đó làm Avery ngạc nhiên và nhẹ nhõm, vì cô e rằng một người bạn gái tâm tình sẽ mong đợi tiếp tục đề tài mà họ đã kết thúc trước tai nạn của Carole.
Rõ ràng là không có người bạn thân như thế tồn tại. Những bó hoa và thiệp mà cô đã nhận được trong lúc hồi phục chắc đã đến từ bạn bè của gia đình.
Carole không có việc làm, không có sở thích. Avery lập luận rằng cô nên lấy làm mừng vì điều đó. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Carole đã từng là chuyên gia điêu khắc, nghệ sĩ, chơi nhạc, hay là người viết thư pháp ? Nó đã rất khó khăn để tự luyện viết và ăn bằng tay phải.
Cô không phải làm việc vặt gì cả, ngay cả dọn dẹp giường của mình. Mona chăm sóc nhà cửa và lo trọn việc nấu nướng. Một người làm vườn đến hai lần một tuần để chăm sóc cây cảnh ngoài sân. Một người chăn bò nghỉ hưu, quá già để dồn gia súc hay cưỡi ngựa, quản lý chuồng ngựa. Không ai khuyến khích cô trở lại với hoạt động của cô hoặc quan tâm đến việc nó đã được tạm hoãn do việc bị chấn thương của cô.
Carole Rutledge đã từng là một kẻ ăn không ngồi rồi lười biếng. Avery Daniels thì không.
Cánh cửa văn phòng của Tate mở ra. Anh xuất hiện cùng với một người đàn ông trung niên với bộ ngực vạm vỡ. Họ đang cười với nhau.
Tim Avery đập nhanh khi nhìn thấy Tate, người đang nở nụ cười thân thiện thực sự. Mắt anh hằn nếp nhăn ở khóe mắt với vẻ dí dỏm mà anh chưa bao giờ chia sẻ với cô. Eddy thường xuyên trách mắng anh thay đổi quần jean, giày ủng, và áo sơ mi bình thường bằng áo choàng và cà vạt. Anh từ chối trừ ngoại trừ những khi anh phải xuất hiện trước công chúng.
"Tôi định gây ấn tượng cho ai đây chứ ?" anh đã hỏi người chỉ đạo chiến dịch tranh cử lo lắng trong lúc thảo luận liên quan đến tủ quần áo của anh.
"Vài triệu cử tri," Eddy đã trả lời.
"Nếu tôi không thể gây ấn tượng với họ bằng vào những gì tôi đang đại diện, họ chắc chắn sẽ không thấy có ấn tượng bởi những gì tôi đang mặc."
Nelson đã nhận xét một cách khôi hài, "trừ phi là nói chuyện phiếm."
Mọi người đã cười và kết thúc cuộc thảo luận.
Avery vui mừng là Tate đã mặc như vậy. Anh trông có vẻ gây ra sự tác động mạnh. Cô nhận ra đầu anh đang nghiêng xuống và thấy thích thú. Một mớ tóc rũ xuống trán anh. Miệng anh đang nở nụ cười rộng, khoe hàm răng chắc, và trắng.
Anh chưa nhìn thấy cô. Ở những phút không đề phòng như thế này, cô say sưa nhìn anh trước khi sự coi thường đối với vợ anh chuyển nụ cười xinh đẹp của anh thành cái gì đó xấu xí.
"Này, đây là sự tiếp đãi thú vị đấy !"
Một giọng trầm to vang lên kéo Avery ra khỏi tình trạng mê mụ. Người khách của Tate vội vã đi về phía cô trong đôi chân chắc nịch và ngắn, gợi nhớ đến Irish. Cô bị nhấc lên trong vòng tay ôm chặt và lưng cô bị nện thình thịch với tình cảm cởi mở. "Chúa ơi, cô trông khá hơn lúc trước đấy, và tôi đã không nghĩ là có thể."
"Chào, ông Bridges."
"'Ông Briges à ?' im đi. Nó đến từ đâu thế ? Tôi bảo Mẹ khi chúng tôi thấy cô trên TV là bây giờ cô đẹp hơn trước. Bà cũng đã nghĩ vậy."
"Tôi vui mừng là có được sự tán thành của anh."
Ông vẩy hai ngón tay múp míp giữ điếu xì gà, ở gần đầu mũi của cô. "Giờ thì hãy nghe Barney nói, cô gái yêu dấu, những cuộc thăm dò dư luận đó không có ý nghĩa chết tiệt gì hết, cô có nghe tôi nói không ? Không phải là thứ chết tiệt gì hết. Tôi bảo Mẹ chỉ mới đây những cuộc thăm dò dư luận đó những thứ vô nghĩa. Cô nghĩ tôi sẽ đặt tiền vào chàng trai trẻ này," anh nói, vỗ mạnh bả vai Tate, "nếu tôi không nghĩ cậu ta sẽ đóng đinh tên khốn Dekker vào ngày bầu cử hả ? Hả ?"
"Không thưa anh, không phải anh, Barney," cô trả lời, phì cười.
"Cô đúng chết tiệt là tôi sẽ không." Đút điếu xì gà vào khóe miệng, ông với lấy cô và ôm chặt cô một lần nữa. "Tôi rất muốn đưa các người đi ăn trưa, nhưng tôi có một cuộc họp nữa ở nhà thờ."
"Đừng để chúng tôi giữ chân anh," Tate nói, cố giữ vẻ điềm tĩnh. "Một lần nữa cám ơn vì sự đóng góp."
Barney vẫy đi lời cám ơn. "Mẹ sẽ gởi phần của bà trong hôm nay."
Tate nuốt nước bọt một cách khó khăn. "Tôi. . tôi cứ nghĩ tấm chi phiếu đó từ cả hai người chứ."
"Không bao giờ, chàng trai trẻ ạ. Đó chỉ là một nửa kia của tôi. Phải đi rồi. Nhà thờ ở cách xa nơi này, và Mẹ sẽ giận nếu tôi lái chiếc Vette hơn bảy mươi dặm trong thành phố, vì thế tôi đã hứa là sẽ không làm thế. Có quá nhiều những gã điên chế tiệt trên đường. Các người bảo trọng nhé, có nghe không ?"
Ông lạch bạch rời khỏi. Sau khi cánh cửa đóng lại sau lưng ông ta, thư ký nhìn Tate và thở khò khè, "Ông ta vừa nói một nửa à ?"
"Đó là điều ông ta vừa nói." Tate lắc đầu hoài nghi. "Rõ ràng ông ta thật sự tin những cuộc thăm dò dư luận là thứ vô nghĩa."
Mary cười. Cả Avery cũng vậy. Nhưng nụ cười của Tate biến mất vào lúc anh đưa cô vào văn phòng anh và đóng cửa lại. "Em đang làm gì ở đây vậy ? Cần thêm tiền à ?"
Khi anh nhắm đến cô trong giọng nói cộc lốc, khinh miệt đó, điều mà anh chỉ làm cho những lúc chỉ có hai người họ, mỗi từ giống như một miếng thủy tinh nhọn đục thủng vào mạch sống của cô. Nó làm cô đau. Cũng làm cô giận điên lên.
"Không, em không cần tiền " giọng cô sít lại khi cô ngồi xuống ghế đối diện bàn anh. "Như anh đã đề nghị, em đã đến ngân hàng và ký một tấm thẻ mới. Em đã giải thích về việc thay đổi nét chữ của em," cô nói, gập tay phải của cô. "Do đó em có thể viết chi phiếu từ tài khoản bất cứ khi nào em cần tiền."
"Vậy thì tại sao em lại đến đây?"
"Em cần thứ khác."
"Gì hả ?"
"Một chuyện gì đó để làm."
Lời tuyên bố bất ngờ của cô phục vụ được mục đích của nó. Nó giành được cho cô sự tập trung hoàn toàn từ anh. Một cách hoài nghi anh nhìn cô, ngả người trên ghế và gác đôi ủng trên góc bàn. "Chuyện gì đó để làm gì à ?"
"Đúng."
Anh luồn những ngón tay lại với nhau trên cái khoá nịt. "Tôi đang nghe."
"Em thấy chán, Tate." Sự bực bội của cô bùng lên. Một cách bồn chồn, cô rời khỏi ghế. "Em bị kẹt ở ngoài đó trên nông trại suốt cả ngày mà không có gì để làm. Em phát ốm vì không hoạt động. Đầu óc em đang bị nhão như bùn. Em thực sự bắt đầu thảo luận kịch trong nhà ngoài phố với Mona đấy."
Khi cô lang thang không mục đích trong văn phòng của anh, cô chú ý vài thứ - chủ yếu những khung hình của Mandy ở khắp nơi, nhưng không có cái nào của Carole cả.
Những khung bằng và những tấm ảnh đều được trang trí một các hấp dẫn trên bức tường phía sau tủ giấy. Tìm kiếm manh mối trong quá khứ của anh, cô ngừng lại ở phía trước một tấm ảnh 8x10 được chụp ở Việt Nam.
Tate và Eddy đang đứng ở phía trước một chiếc máy bay ném bom, cánh tay của họ choàng qua vai nhau trong kiểu thân thiết. Nụ cười toét miệng của người này cũng tự phụ như của người kia. Avery đã vô tình biết được họ từng là bạn học chung phòng ở đại học cho đến khi Tate hoãn việc học của anh để đăng ký vào không quân. Cho đến bây giờ, cô vẫn không biết Eddy đã đi với anh để tham gia cuộc chiến.
"Từ khi nào em lo lắng với tâm trí của mình vậy ?" anh hỏi cô, làm cô xoay lại.
"Em cần hoạt động."
"Gia nhập lớp thể dục nhịp điệu đi."
"Em đã làm - cùng ngày bác sĩ kiểm tra xương ống chân và cho phép em làm. Nhưng lớp học chỉ kéo dài một giờ mỗi tuần ba lần."
"Thì gia nhập lớp khác."
"Tate !"
"Cái gì ? Chuyện này là cái quái gì đây ?"
" Em đang cố nói với anh. Anh đang cứng đầu không chịu nghe."
Anh nhìn lướt qua cánh cửa, ghi nhớ là thư ký đang ngồi ngay ngoài cửa. Hạ thấp giọng, anh nói, "Em thích cưỡi ngựa mà, nhưng em đã không cài yên ngựa lần nào kể từ em về đến nhà."
Không, cô đã không làm. Avery cũng thích cưỡi ngựa, nhưng cô không biết Carole cưỡi ngựa giỏi đến nào và không muốn để lộ tẩy vì quá thông thạo hoặc quá thiếu kinh nghiệm.
"Em không còn hứng thú nữa," cô nói một cách khập khiễng.
"Tôi nghĩ em sẽ thế mà," anh nói mỉa mai, "chỉ ngay sau khi em cắt nhãn giá ra khỏi những món đồ đắt tiền."
Avery đã từng nhìn thấy quần áo mặc để cưỡi ngựa trong tủ của Carole và tự hỏi liệu cô ta có từng thực sự mặc quần đi ngựa và áo khoác ngắn. "Từ từ rồi em cũng sẽ quay lại." Lấy cho mình thời gian để tập trung tư tưởng, cô nhìn chằm chằm vào tấm ảnh Nelson chụp với Lyndon B. Johnson trong khi ông vẫn còn là hạ nghị sĩ. Thật ấn tượng.
Có vài tấm hình của Nelson mặc đồng phục, giúp cô có thông tin về sự nghiệp nhà binh của ông. Một bức hình đặc biệt khiến cô chú ý vì nó gợi nhớ đến tấm ảnh của Tate và Eddy.
Trong tấm hình, cánh tay của Nelson đang khoác một cách thân thiện qua vai một quân nhân khác trong Lực Lượng Không Quân - một chàng trai đẹp trai nổi bật và ung dung như lúc Nelson còn trẻ. Hiện ra lờ mờ ở phíaa sau, như một con hà mã, là một chiếc máy bay ném bom ghê gớm. Một dòng chữ được đánh máy gọn gàng ở dưới đáy của tấm ảnh "Thiếu Tá Không Quân Nelson Rutledge và Bryan Tate, Nam Triều Tiên, 1951."
Bryan Tate. Thân nhân của Nelson à ? Một người bạn ư ? Có lẽ là vậy, vì Nelson đã lấy tên ông đặt cho con trai.
Avery quay lại để đối mặt với anh, cố gắng không thể hiện vẻ quan tâm với những tấm ảnh hơn chúng nên có đối với một người đã biết rõ nó. "Hãy để em đến làm việc ở trụ sở chính của cuộc vận động."
"Không được."
"Tại sao ? Fancy đang làm việc ở đó đấy."
"Chừng đó đã đủ lý do để không cho em đến đó. Có thể có đổ máu."
"Em sẽ lờ cô ta."
Anh lắc đầu. "Chúng ta mới có nhiều người tình nguyện mới. Họ đang giẫm chân lên nhau. Eddy phải phát minh ra việc làm cho tất cả bọn họ."
"Em phải tham gia vào cái gì đó, Tate."
"Tại sao, vì Chúa à ?"
Bởi vì Avery Daniels hoạt động tốt dưới áp lực, cô quen với những hoạt động ở tốc độ điên cuồng. và không thể chịu đựng nỗi khi không hoạt động. Cuộc sống tĩnh tại mà Carole Rudedge từng sống đang làm cho cô phát điên.
Cô không có thể cứu anh khỏi vụ ám sát hay viết được câu chuyện nếu anh cứ tiếp tục giữ cô ở khoảng cách an toàn. Tương lai của cô, cũng như của anh, phụ thuộc hoàn toàn vào việc cô trở nên chủ động dính líu đến cuộc vận động của anh như tất cả những kẻ tình nghi.
"Em cảm thấy như em nên giúp anh trong cách nào đó."
Anh bật tràng cười ngắn. "Em nghĩ tôi tin sao ?"
"Em là vợ của anh đấy !"
"Chỉ trong thời gian hiện tại !"
Anh buông lời sĩ nhục để buộc cô im lặng. Tate, nhìn thấy cách vẻ mặt đau đớn trên mặt cô, chửi thề dưới hơi thở của anh. "Được, nếu em muốn làm điều gì đó cho anh thì hãy tiếp tục làm một người mẹ đàng hoàng đối với Mandy đi. Con bé đang cởi mở hơn một tí, anh nghĩ."
"Nó đang cởi mở rất nhiều. Và em định khiến nó cải thiện thêm mỗi ngày."
Cô chống tay trên bàn làm việc của anh và nghiêng người qua nó, như cô thường làm khi cô khẩn khoản kêu gọi Irish cho phép theo đuổi một câu chuyện khi gặp sự không đồng ý của ông. "Thậm chí Mandy và vấn đề của nó không tiêu phí đủ thời gian. Em không thể ở bên nó thường xuyên. Nó đến trường mầm non ba buổi sáng mỗi tuần."
"Em đã đồng ý với bác sĩ tâm lý là nó nên đến trường mà."
"Em vẫn đồng ý. Giao tiếp với trẻ em khác cực kỳ tốt đối với nó. Nó cần phát triển kỹ năng xã hội. Nhưng trong khi nó ở trường, em đi lang thang trong nhà, giết thời gian cho đến lúc phải đón nó. Mỗi buổi chiều nó nằm chợp mắt một khoảng thời gian dài." Cô chồm người hơn về phía trước. "Làm ơn, Tate. Em đang bị bỏ mặc không ai đoái hoài."
Anh nhìn cô một hồi lâu. Cuối cùng, mắt anh nhìn xuống chỗ cổ áo hé rộng của cái áo sơ mi lụa của cô, nhưng anh nhanh chóng nâng chúng lên và nhìn bực bội với mình vì đã đánh mất chút ít sự kiểm soát của anh.
Anh đằng hắng và hỏi một cách bực bội, "Được, em đề nghị chuyện gì ?"
Sự căng thẳng của cô dịu xuống ít nhiều. Ít ra là anh đang chịu thảo luận nó. Cô đứng thẳng lên. "Hãy để em làm việc ở trụ sở chính."
"Không được."
"Vậy thì hãy để cho em đi với anh trong chuyến đi cho cuộc vận động vào tuần tới."
"Không được," anh nói với vẻ dứt khoát.
"Làm ơn đi."
"Tôi đã nói không được." Một cách giận dữ anh vung chân xuống sàn, đứng lên, và đi quanh qua bàn.
"Tại sao lại không chứ ?"
"Vì em không phải là người đáng tin cậy, Carole, và tôi sẽ không tha thứ cho những chuyện chướng tai gai mắt mà em tạo ra."
"Như là chuyện gì chứ ?"
"Như là chuyện gì à ?" anh hỏi, không thể tin là cô không nhớ. "Khi em đi theo trước đây, em than phiền về căn phòng, thức ăn của bữa tiệc, mọi thứ. Em luôn trễ khi biết rõ là Eddy muốn giữ kế hoạch. Em nói những lời khiếm nhã với đám phóng viên, điều mà em cho là dễ thương còn mọi người khác nghĩ nó khiếm nhã và không thích hợp. Và đó chỉ là chuyến đi ba ngày thử nghiệm trước khi tôi đã đưa ra quyết định cuối cùng là ra tranh cử."
"Lần này nó sẽ không giống như thế nữa."
"Tôi sẽ không có thời gian để chơi đùa với em. Khi tôi không đọc một bài diễn văn, thì tôi sẽ viết một bài. Vài giờ trong chuyến đi, em sẽ rên rỉ là tôi đang lờ em và em không có việc gì để làm."
"Em sẽ tìm chuyện để làm. Em có thể pha cà phê, đặt mua bánh mì xăng - uých, chuốt bút chì, nhận cuộc gọi, trả cuộc gọi, chạy việc vặt."
"Lao động tầm thường ư. Chúng ta đã có những người làm chuyện vặt và những kẻ a dua làm tất cả những chuyện đó."
"Em có thể làm chuyện gì đó." Cô đi theo sát anh nãy giờ khi anh đi quanh văn phòng. Khi anh đột ngột dừng lại, cô đụng phải anh từ phía sau.
Anh quay lại. "Sự mới lạ sẽ giảm dần sau ngày đầu tiên, và em sẽ chán nó, than phiền, muốn về nhà."
"Không, em sẽ không như thế."
"Sao em lại muốn can dự vào đột ngột thế này chứ ?"
"Vì," cô nói với sự nổi giận đang dâng cao, "anh đang tranh cử cho cái ghế Thượng nghị sĩ, và trách nhiệm như một người vợ của anh là giúp anh thắng."
"Nhảm nhí !"
Có đúng ba tiếng gõ cửa. Vài giây sau nó mở ra để cho Eddy và Jack vào. "Xin lỗi, nhưng chúng tôi nghe những tiếng la hét khi chúng tôi đến và nghĩ các người có thể cần chúng tôi phân xử."
"Chuyện gi đang xảy ra vậy?" Jack đóng cửa lại sau lưng họ. "Thím đang làm gì ở đây vậy ?"
"Tôi đến để gặp chồng tôi," Avery phản kích. "Nếu điều đó OK với anh, Jack." Cô hất tóc ra khỏi trán, một cử chỉ tham chiến thách đố Jack dám làm cái gì đó về nó.
"Bình tĩnh lại đi vì Chúa. Tôi chỉ là hỏi cho có lệ thôi." Jack ngồi xuống ghế cái xôpha ngắn gần vách tường.
Eddy thọc tay vào túi quần của anh và nhìn chằm chằm vào tấm thảm phương đông giữa đôi giày bóng loáng của anh. Tate đã quay lại bàn và ngồi xuống. Avery quá căng thẳng để ngồi, vì thế cô đi đến tủ giấy và tựa người vào nó.
"Carole muốn đi theo chúng ta trên chuyến đi vận động vào tuần tới," Tate nói.
Jack nói, "Chúa ơi, không nữa chứ."
Avery rên lên, "Sao lại không chứ ?"
Eddy nói, "Chúng ta hãy thảo luận chuyện đó."
Tate bắt lấy lượt của mình. "Anh không thích ý tưởng đó hả Jack ?"
Jack nhìn cô trừng trừng, sau đó nhún vai và chửi thề dưới hơi thở của ông. "Thím ấy là vợ chú."
Sự chú ý của Tate di chuyển đến Avery. "Em đã biết sự phản đối của anh rồi."
"Một số chúng rất chính đáng," cô nói trong giọng hoà giải, khâm phục anh về việc không phê phán vợ mình trước mặt người khác. "Em sẽ làm tốt hơn lần này, vì em biết nên mong đợi điều gì và những điều gì kỳ vọng ở em."
"Eddy, anh thấy sao ?"
Sự suy tư của Eddy với tấm thảm kết thúc khi Tate gọi tên anh. Anh ngước đầu lên. "Chắc chắn là một cặp vợ chồng đẹp là một gói hàng dễ bán hơn chỉ có một người đàn ông đẹp."
"Tại sao ?"
"Chủ yếu là vì quan niệm. Một cặp vợ chồng đại diện cho tất cả những thứ mà Hoa Kỳ đại diện - lò sưởi và ngôi nhà, giấc mơ của người Mỹ. Hôn nhân có nghĩa là một khi anh đến Washington anh sẽ không phung phí tiền của người đóng thuế vào những cô thư ký rỗng tếch không biết đánh máy."
"It ra là về mặt lý thuyết," Jack nói với tràng cười ha hả.
Eddy mỉm cười méo mó và thừa nhận, "Ít ra là về mặt lý thuyết. Cử tri nữ sẽ tôn trọng anh là một người chồng trung thành và một người cha tận tâm. Đàn ông sẽ thích thế vì anh không phải là đồng tính hay sẽ trở thành đồng tính.
"Với mọi sự phức tạp trong thế giới hiện đại của chúng ta, cử tri có thể cảm thấy không thoải mái về việc biểu quyết cho một người đồng tính vào ngồi trong văn phòng. Một ứng cử viên đẹp trai vốn đã bị ghét bởi cử tri nam. Có một người vợ bên cạnh biến anh thành một người trong bọn họ."
"Nói cách khác, đồng bệnh tương thân," Avery nói cạnh khóe.
Eddy nhún vai một cách bất lực và một cách hối tiếc trả lời, "Tôi không tạo nên luật lệ, Carole."
Cô chia sẽ cái nhìn phẫn nộ giữa ba người. "Vậy thì, quyết định là gì?"
"Tôi có một đề nghị."
"Anh cứ nói, Eddy." Như lúc nãy, chân của Tate đang gác trên góc bàn của anh, và anh đang dựa trong cái ghế da. Avery không cưỡng được việc hất đôi ủng của anh xuống bàn chỉ để làm anh mất thăng bằng và cho sự vô tâm của anh.
Eddy nói, "Thay mặt Carole, tôi đã từ chối lời mời đến tham dự bữa tiệc sẽ diễn ra vào tối thứ Sáu tuần này."
"Của những thống đốc miền nam ở Austin hả ?"
"Đúng. Tôi đã cáo lỗi cho cô ấy bằng cách nói là mặc dù với mọi tiến triển của cô ấy, cô ấy không hoàn toàn thích hợp cho một buổi tiệc sang trọng."
Anh quay lại phía cô. "Tôi có thể gọi họ lại và chấp nhận. Nó là nhóm lưỡng đảng, cho nên sẽ không có vận động tranh cử, chỉ là cơ hội để bắt tay xã giao, gặp gỡ, và được gặp gỡ. Chúng ta sẽ xem chuyện tối hôm đó diễn ra thế nào và quyết định về chuyến đi dựa vào đó."
"Nói cách khác là thử ống kính hả," Avery nói.
"Nếu đó là cách cô muốn nhìn nhận vấn đề " Eddy đáp trả một cách bình tĩnh. Anh nhìn về phía Jack và Tate. "Cô ấy đã làm rất khá ở cuộc họp báo khi cô ấy rời khỏi bệnh viện."
Ý kiến của Eddy rất quan trọng với Tate, nhưng quyết định cuối cùng luôn là của anh. Anh nhìn lướt qua anh trai, người vẫn tiếp tục im lặng một cách bực bội. "Anh nghĩ sao, Jack ?"
"Tôi nghĩ nó sẽ OK," ông nói, nhìn lướt qua cô một cách phẫn uất. "Tôi biết Mẹ và Cha thích hai người xuất hiện một cách hợp nhất."
"Cảm ơn vì lời khuyên của hai người."
Họ hiểu lời gợi ý tinh tế. Jack rời khỏi văn phòng mà không nói thêm một lời nào nữa. Eddy gật đầu tạm biệt Avery và đóng cửa lại phía sau mình.
Tate nhìn cô trong một lát. "Được rồi," anh nói một cách miễn cưỡng. "Em đã thắng cơ hội thuyết phục tôi rằng em sẽ là một tài sản hơn là gánh nặng khi chúng ta bắt đầu chiến dịch vận động."
"Anh sẽ không bị thất vọng đâu, Tate. Em hứa đấy."
Anh cau mày nghi ngờ. "Tối thứ sáu. Chúng ta sẽ rời khỏi nhà lúc 7 giờ đúng. Hãy sẵn sàng."
༺༒༻