Trái tim Cao Dương như bị một bàn tay bóp chặt.
"Phù Thủy và Thân Vương đều chết rồi? Tin tức chính xác không?"
"Nai Đặc đích thân thông báo cho Á Khắc, anh ta vốn muốn thông báo cho cậu, Á Khắc giấu tin tức với Thỏ chỉ báo cho tôi, tôi biết cậu đang trên máy bay lại còn biết phương thức liên lạc của máy bay, nên mới lập tức báo cho cậu."
Tiểu Donnie chỉ với mấy câu ngắn ngủi đã giải thích tại sao lại gọi điện thoại lên máy bay, nhưng điều Cao Dương khó hiểu là, tại sao Nai Đặc lại gọi điện cho Á Khắc.
"Nguyên văn lời Nai Đặc nói như thế nào?"
"Anh ta nói, Thiên Sứ bị tập kích, Lilia tử trận trong giao tranh, anh ta không thể hoàn thành lời hứa, xin lỗi, rồi thôi."
"Chỉ vậy thôi? Vậy tình hình tổn thất của Thiên Sứ có được bằng cách nào?"
"Á Khắc đã liên hệ với sĩ quan tình báo của Thiên Sứ, lấy được con số thương vong chính xác và tình hình hiện tại, hiện vẫn đang trong giao tranh, dân quân ở Donetsk bắt đầu nội chiến, Thiên Sứ triển khai phản kích, hiện hai bên đang triển khai pháo chiến và đấu súng quy mô lớn để trả đũa, chiến sự vô cùng ác liệt."
Cao Dương hít sâu một hơi, nói: "Sao đột nhiên lại đánh nhau rồi? Sĩ quan tình báo của Thiên Sứ có giải thích gì không?"
"Không giải thích chi tiết, dựa theo suy đoán là do Thiên Sứ phát triển quá nhanh, khiến Nga cảm thấy bị đe dọa, để đảm bảo Donetsk thậm chí là cả Đông Ukraine đều nằm trong tay người Nga, nên đã phát động tấn công hòng tiêu diệt Thiên Sứ."
Cao Dương siết chặt nắm đấm, anh vốn muốn tung nắm đấm ra, nhưng khi vung tay lên phát hiện thứ mình có thể đấm chỉ là các loại bảng điều khiển trên máy bay, anh đành kịp thời thu tay lại.
"Thiên Sứ là bị tôi hại rồi..."
Cao Dương thở dài thườn thượt, anh rất đau khổ.
Nếu Thiên Sứ vẫn là một đội ngũ phát triển theo mô hình cũ, tuy vẫn là cái gai trong mắt Nga, nhưng cũng sẽ không nhanh chóng bị tấn công đến vậy, bởi vì Thiên Sứ suy cho cùng chỉ là một tổ chức dân quân vài ngàn người mà thôi, đối với Nga mà nói vẫn còn lâu mới gọi là mối đe dọa lớn.
Thế nhưng thuộc hạ của Cao Dương có một đội ngũ chuyên nghiệp, cung cấp cho Thiên Sứ rất nhiều ý kiến chuyên môn, cho nên Thiên Sứ bây giờ mới tiến vào làn đường cao tốc của sự phát triển.
Không phải Thiên Sứ có thể xây dựng Đông Ukraine tốt đến mức nào, mà là Thiên Sứ sẽ phát triển nhanh chóng, bành trướng thực lực bản thân, thế là Nga không nhìn nổi nữa, ngang nhiên ra tay cắt đứt con đường phát triển của Thiên Sứ.
Thiên Sứ tiêu rồi, bởi vì Thiên Sứ có mạnh đến đâu cũng không thể là đối thủ của Nga, cho nên Thiên Sứ chắc chắn sẽ xong đời.
Cao Dương dùng tay đỡ lấy trán, vẻ mặt đau khổ nói: "Tiểu Donnie, tạm thời phong tỏa tin tức, đừng nói cho Thỏ biết, tôi nói với cậu ấy là được, chuyện này giao cho tôi xử lý."
"Được, rất phiền phức sao?"
Cao Dương thở dài: "Rất phiền phức, cho nên tôi phải đi Ukraine ngay lập tức, nói với Morgan một tiếng là tôi phải về muộn rồi, lát nữa tôi sẽ giải thích chi tiết với ông ấy sau, cứ vậy đi."
Cao Dương đưa tai nghe cho cơ phó, ra hiệu cho anh ta có thể cúp điện thoại, sau đó trầm giọng nói: "Trên máy bay hiện tại có thể sử dụng điện thoại vệ tinh không?"
Cơ trưởng nói: "Không vấn đề gì, chỉ cần điện thoại vệ tinh của ông có tín hiệu là cứ tự nhiên sử dụng."
Cao Dương thở hắt ra, nói: "Chúng ta hiện đang ở vị trí nào?"
"Đang trên bầu trời Đại Tây Dương, cách lục địa châu Âu cũng không xa lắm."
"Nhiên liệu đủ để đến Kiev không?"
"Đủ."
"Rất tốt, chuyển hướng đến Kiev."
"Được, thưa ông."
Cao Dương bước ra khỏi buồng lái, tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn Joseph với vẻ mặt tiêu điều nói: "Chúng ta gặp rắc rối rồi."
Joseph thấp giọng nói: "Phải đi Kiev ngay lập tức sao? Chẳng lẽ cậu còn muốn đến Donetsk? Nguy hiểm quá rồi đấy."
Cao Dương xua tay, bất lực nói: "Nguy hiểm cũng phải đi, nếu không Thiên Sứ sẽ hoàn toàn tiêu đời. Nai Đặc là người thế nào tôi hiểu, anh ta tuyệt đối không phải loại người chủ động bỏ cuộc, cũng tuyệt đối không phải loại người chết người rồi mà cứ thế cho qua, anh ta sẽ đưa Thiên Sứ và tổ chức của mình đi đến chỗ diệt vong."
Joseph khó hiểu nói: "Nai Đặc nên là một người sáng suốt chứ, ai cũng biết đối đầu với Nga chỉ có con đường chết, những nơi khác còn có cơ hội, nhưng đó là Đông Ukraine, Nai Đặc hoàn toàn không có cơ hội, anh ta không hiểu sao?"
"Anh ta hiểu, tất nhiên anh ta hiểu, nhưng anh ta không thể quay đầu được nữa rồi..."
Một tiếng thở dài, Cao Dương vô cùng bất lực nói: "Ước mơ của tất cả mọi người, đi đến bước này ngày hôm nay, đã nhìn thấy hy vọng thành công, dù biết rõ không địch lại, Nai Đặc làm sao có thể buông tay, anh ta làm sao nỡ buông tay, cho nên Nai Đặc không cách nào quay đầu. Đánh tiếp thế này, Thiên Sứ sẽ sớm tiêu đời thôi, cho nên chúng ta phải nhanh, bắt buộc phải nhanh chóng đến Donetsk!"
Joseph bất lực hỏi: "Còn có tác dụng sao?"
Cao Dương thấp giọng nói: "Không biết, để xem tôi có thể khiến con sói điên Nai Đặc này quay đầu lại không, tôi buộc phải thử."
Nói đoạn, Cao Dương bật điện thoại lên, rồi anh gọi cho Ulyanko.
"Ulyanko! Thiên Sứ và Nga đánh nhau rồi, thương vong nặng nề, ông nhận được tin chưa?"
Ulyanko còn sốt ruột hơn cả Cao Dương, ông vội vàng nói: "Tất nhiên tôi nhận được tin rồi, hiện tại chiến sự rất ác liệt, F*ck! Tôi vừa cung cấp cho Thiên Sứ một lô vũ khí, tên khốn Nai Đặc đó còn chưa trả tiền kìa!"
Cao Dương mất kiên nhẫn nói: "Có thể ngăn cản không? Có thể khiến giao tranh tạm dừng lại không?"
"Ngăn cản? Ngăn cản thế nào? Nai Đặc là kẻ điên!"
Cao Dương vội nói: "F*ck! Hòa giải đi! Mặt mũi ông lớn thế mà, tìm người hòa giải đi, trước tiên cứ cho chiến sự dừng lại đã rồi tính sau, đánh tiếp thế này thì muốn dừng tay cũng không có cơ hội nữa."
Ulyanko cười khổ: "Hòa giải? Đừng đùa nữa, tôi là quân buôn vũ khí đấy, tôi đi hòa giải chiến sự ư? Được rồi không đùa nữa, tôi thực sự không biết làm sao để hòa giải trận chiến bây giờ, tôi không có kinh nghiệm này, hơn nữa, cậu thấy cục diện này còn có thể hòa giải sao? Đừng nghĩ nữa, nghĩ cách vãn hồi tổn thất và chuẩn bị thu xác cho đám khốn Thiên Sứ đó đi!"
Cao Dương bất lực than thở một tiếng.
Đáng lẽ ra, nếu muốn Thiên Sứ bình tĩnh lại, đừng vội vã khai chiến với Nga, thì Cao Dương nên gọi điện cho Nai Đặc mới đúng, nhưng Cao Dương thậm chí còn lười làm vậy, bởi vì anh biết làm thế cũng hoàn toàn vô ích.
Phù Thủy chết rồi, đừng nói Nai Đặc vốn dĩ đã điên, dù Nai Đặc không điên thì bây giờ cũng đã phát điên rồi. Một Nai Đặc đã hoàn toàn đỏ mắt, viễn cảnh đó "tươi đẹp" đến mức Cao Dương không cần phải nghĩ tới.
"Được rồi, vậy ông có biết trận chiến bắt đầu như thế nào không? Hiện tại đã tiến triển đến bước nào rồi?"
"Có một đơn vị dân quân đột nhiên khai pháo về phía trận địa của Thiên Sứ, ném bom trực tiếp vào sở chỉ huy, người bên trong cơ bản là xong đời hết rồi, sau đó Thiên Sứ nhanh chóng phản kích, giao chiến với tổ chức dân quân phát động tấn công. Đến bây giờ, địa bàn giáp ranh của hai phe đã đánh nhau loạn xạ, đây là đòn đánh lén từ quân bạn, cho nên cậu hiểu rồi đấy, trong đợt tập kích đầu tiên Thiên Sứ thương vong nặng nề. Phiền phức nhất là Nga đã ra tay rồi thì đây chắc chắn chỉ là bắt đầu, các phe phái khác đã bắt đầu điều động binh lực, không nghi ngờ gì nữa, Thiên Sứ sẽ sớm bị tiêu diệt toàn bộ."
Cao Dương bắt đầu cảm thấy đau đầu, anh run giọng nói: "Xong rồi, đòn đánh lén vô sỉ từ quân bạn, không cần phải suy nghĩ chuyện Nai Đặc sẽ thỏa hiệp nữa."
Ulyanko cũng bất lực nói: "Không sai, chuẩn bị thu xác cho người của Thiên Sứ đi, nếu cậu thấy cần thiết."