Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2676
Chuyện Này Chẳng Là Gì Cả

❊ ❊ ❊

Yalipin nhìn ra ngoài cửa sổ, Cao Dương đứng phía sau lưng ông, cả hai người đều lặng im không nói.

Yalipin chắc chắn đang nghĩ về rất nhiều chuyện, những hồi ức tốt đẹp, những hồi ức đau thương, nhưng dù là gì đi nữa, Cao Dương cảm thấy lúc này tốt nhất không nên quấy rầy Yalipin, có vài chuyện, chỉ có thể một mình gánh chịu.

Cao Dương lặng lẽ lui ra sau, cuối cùng nhẹ nhàng mở cửa, lại nhẹ nhàng khép cửa lại từ bên ngoài, thở dài một hơi rồi xoay người bước xuống dưới.

Đúng lúc sắp xuống cầu thang, Cao Dương nhìn thấy Joseph đang đi lên, thế là anh dừng bước chờ một chút.

Joseph lên đến nơi, nói nhỏ bên cạnh Cao Dương: "Người thuê ở hai phòng còn lại đã đuổi đi rồi, ngoài ra tôi đi nghe ngóng một chút, giá của căn nhà này đáng lẽ chỉ khoảng mười vạn đô la Mỹ, cách đây rất gần, ngay phía chéo đối diện bên kia đường, một căn nhà tương tự vừa mới sang tay, giá giao dịch khoảng tám vạn đô la."

Cao Dương gật đầu, nói nhỏ: "Giá nhà ở đây không đắt lắm nhỉ."

"Cũng không còn rẻ nữa rồi, đây là điểm du lịch nổi tiếng, hơn nữa sau khi tổ chức Thế vận hội Mùa đông xong giá nhà cũng tăng lên đôi chút, nhưng nhìn chung mà nói, mười vạn đô la Mỹ tuyệt đối là giá cao hơn thị trường."

Cao Dương gật đầu: "Được, chúng ta xuống dưới thôi."

Cao Dương sải bước xuống cầu thang, đi vào phòng khách lớn ở tầng một.

Nữ chủ nhà đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, vì cách hành xử của nhóm người Cao Dương, nữ chủ nhà tỏ ra hơi bất an, thấy Cao Dương đi xuống liền lập tức đứng bật dậy từ ghế sô pha, có chút căng thẳng, hai tay nắm chặt nhìn chằm chằm Cao Dương.

Cao Dương đứng đối diện nữ chủ nhà, làm động tác mời ngồi với cô ấy rồi tùy ý ngồi xuống.

Đợi nữ chủ nhà ngồi xuống, Cao Dương rất thản nhiên nói: "Chào cô, cô có thể gọi tôi là Peter, xin hỏi tôi nên xưng hô với cô thế nào?"

"Vera Safronova."

"Tôi muốn mua nhà của cô, mua ngay bây giờ, cô cứ ra giá đi."

"Được, được, à, cái gì?"

"Tôi muốn mua lại căn nhà này, xin cô hãy ra giá."

Nữ chủ nhà kinh ngạc đứng dậy lần nữa, sau đó cô ấy nhìn Cao Dương đầy hoảng hốt: "Không, không, nhà của chúng tôi không bán!"

Cao Dương mỉm cười, nói: "Cô Safronova, tôi cần căn nhà này, tôi nhất định phải mua lại căn nhà này, có lẽ cô có thể gọi chồng mình về một chuyến, càng nhanh càng tốt."

Safronova có chút căng thẳng nói: "Tôi đã gọi điện cho anh ấy rồi, anh ấy sẽ về ngay thôi!"

Cao Dương nhìn đồng hồ, vẻ mặt tùy ý nói: "Cô có thể gọi thêm một cuộc nữa, bảo anh ấy về trong vòng mười phút được không? Tôi hơi gấp, không đợi lâu được."

Safronova nuốt nước bọt, sau đó nhỏ giọng nói: "Chúng tôi không bán, không bán đâu..."

Cao Dương giơ tay ra hiệu mời nữ chủ nhà ngồi xuống, sau đó thản nhiên nói: "Chồng cô làm nghề gì, có thể kể một chút không?"

"Anh ấy làm việc ở bến tàu, chúng tôi có một chiếc thuyền buồm, mùa hè anh ấy có thể chở du khách đi dạo trên biển."

"Làm trong ngành du lịch, rất tốt, chiếc thuyền buồm đó lớn bao nhiêu?"

Safronova đang định trả lời thì cửa đột nhiên mở ra, một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi vẻ mặt đầy cảnh giác bước vào.

Cao Dương đang ngồi trên một chiếc ghế sô pha đơn, Joseph đứng nghiêm phía sau anh, tư thế của hai người nhìn qua đúng là không giống người tốt, ít nhất cũng không giống người bình thường, nên người nam chủ nhà khi về đến nơi nhìn qua hai người thì vô cùng cảnh giác.

Chỗ dựa tinh thần đã về, nữ chủ nhà nhanh chóng bước tới đón, rồi nói nhanh một tràng nhỏ giọng bên tai người nam chủ nhà.

Người nam chủ nhà nhìn Joseph, sau đó cũng không ngồi xuống, trầm giọng nói với Cao Dương: "Các người đã đuổi người thuê của chúng tôi đi, xin hỏi các người định làm gì?"

Cao Dương nhìn thẳng vào người nam chủ nhà, mỉm cười: "Anh có thể gọi tôi là Peter, hiện tại tôi muốn mua lại nhà của anh, anh cứ ra giá đi."

Người nam chủ nhà vẻ mặt đầy cảnh giác nói: "Chúng tôi không bán nhà của mình, xin các người rời đi cho, tôi không làm ăn với các người đâu, xin các người lập tức rời khỏi đây, nếu không đi tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"

Cao Dương thở ra một hơi, bất lực xua tay nói: "Ngồi xuống nói chuyện đi, thực ra tôi thấy anh ít nhất nên thử đưa cho tôi một cái giá, biết đâu cái giá anh đưa ra dù cao đến mấy, tôi cũng đồng ý luôn thì sao."

Người nam chủ nhà bắt đầu nổi giận, anh ta lớn tiếng: "Chúng tôi không bán! Các người lập tức rời đi ngay!"

Người nam chủ nhà sải bước tiến sát về phía Cao Dương, Joseph lạnh lùng giơ tay trái ra, ra hiệu cho người nam chủ nhà không được lại gần nữa.

Cao Dương xòe tay: "Căn nhà này rất quan trọng với tôi, mà tôi lại rất muốn dùng tiền để giải quyết vấn đề, đã không muốn ra giá, vậy đành để tôi tự ra giá thôi. Hai mươi vạn, đô la Mỹ. Mười vạn đô la là giá trị của căn nhà này, mười vạn đô la còn lại là chi phí mời anh chị dọn nhà ngay lập tức, anh đồng ý chứ?"

Người nam chủ nhà hơi ngạc nhiên, anh ta nhìn Cao Dương, sau đó nhíu mày suy nghĩ một lát rồi đột ngột nói: "Hai mươi vạn đô la là bao nhiêu rúp?"

Cao Dương trầm giọng nói: "Theo tỷ giá hiện tại, khoảng một đô la đổi năm mươi rúp."

Người nam chủ nhà trầm giọng nói: "Tôi biết tỷ giá, cái tôi hỏi là hai mươi vạn đô la trị giá bao nhiêu."

Cao Dương bật cười, trầm giọng nói: "Mười triệu rúp. Tôi nhắc nhở anh một câu, tỷ giá rúp so với đô la đang lao dốc, mà đây mới chỉ là bắt đầu, tỷ giá rúp so với đô la còn giảm tiếp nữa, còn thứ tôi trả là đô la Mỹ, điều này cực kỳ có lợi cho anh. Tôi nhắc anh thêm lần nữa, hàng xóm của anh vừa mới bán căn nhà của họ, bán được ba triệu rúp, lúc đó rúp còn chưa mất giá ghê gớm thế này."

Người nam chủ nhà sững người, sau đó anh ta xua tay: "Tôi không biết chuyện này liên quan gì, cả nhà chúng tôi rất có tình cảm với nơi này, nên tôi không bán nhà, không bán!"

Cao Dương thở hắt ra, nói: "Được thôi, tôi đổi cách nói khác. Tôi mua nhà của anh với giá gấp đôi giá thị trường bình thường, nếu tính cả ảnh hưởng của tỷ giá, tôi đang mua nhà của anh với giá gấp ba. Bây giờ chúng ta thẳng thắn luôn, không tính toán tỷ giá hay thị trường gì cả, tôi ra giá ba mươi vạn đô la mua lại căn nhà của anh."

Người nam chủ nhà nhìn sang nữ chủ nhà, nữ chủ nhà có chút dao động, nhưng vẫn tỏ ra hơi mơ hồ.

Cao Dương trầm giọng nói: "Nếu anh chị đủ thông minh thì nên biết đây là một cái giá trên trời, anh chị có thể cầm số tiền này mua vài căn nhà trên cùng một con phố đấy. Xin hỏi, anh chị đồng ý không?"

Người nam chủ nhà chậm rãi lắc đầu, sau đó anh ta nhìn Cao Dương, con ngươi đảo qua đảo lại mấy vòng, rồi đột ngột nói: "Anh đưa tiền cho tôi bằng cách nào?"

"Cách nào cũng được, anh quyết định. Tiền mặt, chuyển khoản, hay trả cho anh bằng rúp theo tỷ giá hôm nay, anh tự chọn."

"Tôi muốn rúp, tính theo tỷ giá hôm nay, nhưng tôi muốn năm mươi vạn đô la! Anh đồng ý là chúng ta ký hợp đồng ngay lập tức."

Cao Dương cười cười, nói với người nam chủ nhà: "Ba mươi vạn đô la đã là cái giá rất cao rồi, tôi không ngại chi nhiều tiền để tiết kiệm thời gian, nhưng kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, cho nên anh cảm thấy nếu ăn chắc được tôi, vậy thì có lẽ tôi sẽ chọn cách khác để đạt được mục đích. Thưa anh, tham lam không phải là thói quen tốt đâu."

Cao Dương có tiền, nhưng không có nghĩa là anh ngu, hơn nữa anh cũng không bao giờ nuông chiều ai, anh sẵn lòng chi thêm tiền không có nghĩa là anh sẵn lòng làm kẻ bị chém đẹp.

Người nam chủ nhà hít một hơi, sau đó gật đầu nói: "Được! Bán cho anh! Anh đưa tiền cho tôi, rồi chúng ta đi làm thủ tục, ngay bây giờ!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2660
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.