Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2601
Hòa Giải

❊ ❊ ❊

Cắt không đứt, gỡ lại rối, là nỗi sầu ly biệt, dâng lên một dư vị lạ trong lòng. Dùng câu này để hình dung tâm trạng hiện tại của Cao Dương thì thật sự rất thích hợp.

Dùng câu này để hình dung mối quan hệ giữa Satan và Thiên Sứ, hình như cũng khá thích hợp.

Không phải đối thủ, cũng chẳng phải bạn bè, nhưng hai đoàn lính đánh thuê này vào lúc nguy nan đều từng nhận được sự giúp đỡ của đối phương, hơn nữa còn là sự giúp đỡ giải cứu vào lúc cận kề diệt vong.

Dù sao đi nữa, để Cao Dương trơ mắt nhìn Thiên Sứ cứ thế mà tiêu tùng, anh không làm được.

Việc hòa giải hiện tại xem ra không khả thi, nhưng lại không thể không làm gì cả, cuối cùng Cao Dương vẫn thở dài thườn thượt gọi điện cho Nai Đặc.

Không nghi ngờ gì nữa, tắt máy.

Nai Đặc đã chủ động cắt đứt liên lạc với bên ngoài, Cao Dương đành phải gọi điện cho sĩ quan tình báo của Thiên Sứ.

Vẫn không có gì bất ngờ, điện thoại không gọi được.

“Một lũ khốn kiếp đáng chết hết đi cho ông! Chết hết đi!”

Cao Dương giận dữ không thể kiềm chế, anh tức giận muốn ném điện thoại, nhưng may thay, anh đã kiểm soát được cảm xúc của mình, lý trí giành lại thế thượng phong.

Joseph vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tôi cực lực phản đối quyết định đi đến Donetsk của cậu. Trong điều kiện không thể thiết lập liên lạc với một trong hai bên, cậu tiến vào Donetsk rất có khả năng sẽ bị tấn công, khả năng máy bay của cậu bị bắn hạ là rất lớn.”

Cao Dương cáu kỉnh nói: “Tôi có nói là sẽ ngồi máy bay đi thẳng đến đó à? Tôi ngu ngốc thế sao?”

Joseph không chút do dự nói: “Với sự hiểu biết của tôi về cậu, cậu chắc chắn sẽ để máy bay hạ cánh xuống Donetsk, vì chỉ có như vậy mới đủ nhanh, mà cậu thì tuyệt đối không muốn lãng phí dù chỉ một giây.”

Bị Joseph nói trúng tim đen, Cao Dương ủ rũ nói: “Tôi không định ngồi chiếc máy bay này qua đó, sân bay Donetsk đã bị phá hủy không ra hình thù gì rồi, nên tôi sẽ hạ cánh xuống Kiev, sau đó đi trực thăng tới.”

Joseph hạ giọng nói: “Sếp, tôi biết anh không muốn thừa nhận, nhưng đã không thể dừng lại được rồi, anh đi cũng vô ích thôi, chi bằng từ từ tính toán rồi hãy đi, đừng nóng vội.”

Ngực Cao Dương phập phồng dữ dội vài cái, anh hung hăng nói: “Ai bảo tôi không ngăn cản được? Ai bảo chiến đấu không thể dừng lại? Nói cho cậu biết, tôi nhất định phải hòa giải cuộc chiến của bọn họ.”

Joseph gần như dùng giọng điệu cầu xin nói: “Sếp, có ý nghĩa gì chứ? Chúng ta đều biết điều này không thể ngăn cản được, anh đừng vì giận dữ mà mất đi lý trí, làm ơn, hãy nghĩ đến Satan, đừng vì Thiên Sứ mà chôn vùi bản thân ở Donetsk, ít nhất chúng ta lái xe qua đó được không?”

Cao Dương giơ tay lên, đập mạnh vào ghế bên cạnh, sau đó anh sầm mặt nói: “Có ý nghĩa gì? Tôi nói cho cậu biết, nếu bây giờ không để Nai Đặc dừng chiến đấu ngay lập tức, chờ chúng ta đến Donetsk, thì Thiên Sứ cũng chẳng còn sống được mấy người đâu. Người chết hết rồi, còn từ từ nghĩ cách cái gì? Nghĩ cách gì chứ? Có ý nghĩa gì?”

“Thế lực của Thiên Sứ rất lớn, cho dù có đánh nhau, cũng không thể nào nhanh chóng bị tiêu diệt toàn quân được.”

Cao Dương sắp khóc đến nơi, anh mếu máo nói: “Phải, cậu nói không sai, theo lý mà nói Nai Đặc sẽ không chết nhanh như vậy, nhưng vấn đề là cậu không hiểu Nai Đặc. Nai Đặc không biết bọn họ không còn hy vọng sao? Hắn biết chứ...”

Cao Dương nhắm mắt nằm trên ghế, ỉu xìu nói: “Nai Đặc vẫn luôn biết, chỉ là hắn không chịu thừa nhận. Hắn đặt hy vọng vào thực lực của bản thân đủ mạnh để khiến Nga không muốn tiếp tục khai chiến với hắn, nhưng giờ Nga đã ra tay rồi, Nai Đặc không còn hy vọng nữa. Cho nên Nai Đặc sẽ tự sát, là kiểu tấn công tự sát, oanh oanh liệt liệt, nhanh chóng, kéo theo toàn bộ Thiên Sứ chết cùng, hiểu chưa?”

Joseph há hốc mồm, ngây ngô nói: “Không thể nào? Hắn không muốn báo thù sao? Nếu muốn báo thù, hắn không thể khai chiến kiểu tự sát được.”

Cao Dương cười khổ: “Báo thù? Nai Đặc sẽ không báo thù đâu. Hắn là lính đánh thuê, hắn cho rằng báo thù căn bản là vô nghĩa. Là vì muốn báo thù nên phải bảo lưu mạng sống và thực lực, hay là vì hy vọng tan thành mây khói khiến hắn đùng một cái tự nổ tung bản thân tan xương nát thịt? Tôi thấy khả năng là cái sau cao hơn.”

“Vậy còn có thể làm gì?”

“Làm gì à, trước tiên phải để chiến đấu dừng lại. Chỉ cần chiến đấu dừng lại, tình thế không còn quá cấp bách, Nai Đặc sẽ không cần phải đưa ra quyết định trong thời gian cực ngắn. Hắn sẽ có thời gian suy nghĩ, suy nghĩ làm sao để báo thù tốt hơn, làm sao để đả kích kẻ địch tốt hơn.”

“Sếp, anh vừa mới nói Nai Đặc cho rằng báo thù là vô nghĩa...”

Cao Dương lườm Joseph một cái, nói: “Cậu đã tuyệt vọng, muốn tự sát, vậy là cậu chọn tự bắn một phát kết thúc tại chỗ, hay là kéo kẻ địch chết cùng?”

Joseph không chút do dự đáp: “Đương nhiên là phải kéo kẻ địch chết cùng rồi, cái này còn phải hỏi sao.”

“Đúng vậy, cho nên Nai Đặc dù có muốn tự sát, chắc chắn cũng sẽ suy nghĩ kỹ làm thế nào để giết chết kẻ đâm sau lưng hắn trước. Cho nên, bây giờ chính là phải nghĩ cách làm thế nào để tình thế hơi dịu xuống một chút. Không cầu giải quyết được vấn đề, chỉ cầu tranh thủ thời gian, nhưng, làm thế nào để chiến đấu dừng lại đây...”

Cao Dương đứng dậy, đi đi lại lại trong khoang máy bay vài bước, đột nhiên mắt anh sáng lên, lớn tiếng nói: “Có cách rồi!”

Joseph vội hỏi: “Cách gì?”

“Dù Nai Đặc có muốn dừng hay không, trước tiên phải để kẻ địch của Thiên Sứ dừng lại! Cho hai bên một thời gian để điều binh khiển tướng, chúng ta chỉ cần khoảng thời gian đó là đủ.”

“Để kẻ địch dừng lại? Làm thế nào? Anh có mặt mũi lớn đến thế sao? Tôi thấy anh tìm cách để phe Thiên Sứ dừng lại thì còn khả thi hơn.”

Cao Dương lạnh lùng cười, nói: “Thiên Sứ không dừng được nữa, nhưng đối thủ của Thiên Sứ chắc chắn sẽ dừng. Bọn họ không muốn dừng, tôi sẽ ép bọn họ phải đình chiến!”

Joseph nhìn Cao Dương như nhìn kẻ điên, hạ giọng nói: “Sếp, tôi biết anh rất gấp, nhưng anh đừng, đừng làm vậy...”

Cao Dương không để ý đến Joseph, anh cầm điện thoại vệ tinh lên, chờ đầu dây bên kia bắt máy, Cao Dương hạ giọng nói: “Là tôi đây, ngài Poroshenko.”

Joseph lập tức mở to mắt, sau đó cậu thấy Cao Dương chậm rãi nói: “Ngài Poroshenko, lực lượng dân quân ở Donetsk xảy ra nội chiến rồi, ngài có biết không?”

Joseph trợn tròn mắt, sau đó cậu không dám phát ra tiếng, chỉ dùng khẩu hình nói: “Tổng thống?”

Cao Dương gật đầu, sau đó anh tiếp tục thì thầm vào ống nghe: “Không sai, dân quân ở Donetsk đúng là đang xảy ra nội chiến, tôi cảm thấy đây là một cơ hội tốt, tôi sẵn lòng giúp ngài một tay, ai bảo chúng ta là bạn bè cơ chứ. Tôi kiến nghị ngài nên làm thế này, lập tức phái binh tấn công lực lượng dân quân đang nội chiến kia, đây là cơ hội tốt để giành lại Donetsk. Chờ bọn họ đánh xong rồi mới phái binh sao? Không, không, ngài Poroshenko, cho dù hiện tại không phát động tấn công cũng nhất định phải phái binh ngay lập tức.”

Đầu óc Joseph có chút choáng váng, vì cậu không hiểu nổi tại sao sếp của mình lại có giao tình với ngài Tổng thống Ukraine, hơn nữa nghe giọng điệu thì mối quan hệ của họ còn khá tốt.

Cao Dương tiếp tục thản nhiên nói: “Sở dĩ phải khẩn cấp phái binh uy hiếp chứ không phải chờ bọn họ đánh xong rồi mới xuất binh là có lý do. Ngài Poroshenko, tôi có nắm chắc khiến Trung đoàn pháo binh độc lập số 15 của dân quân đã đầu hàng quay trở lại. Đúng vậy, sự đầu hàng của Trung đoàn pháo binh số 15 có ảnh hưởng rất lớn và rất xấu, vậy nếu khiến bọn họ quay trở lại thì sao? Tôi nắm chắc điều này, chỉ cần ngài lập tức phái binh, tôi có thể khiến Trung đoàn pháo binh số 15 quay lại quy phục quân chính phủ với đội hình nguyên vẹn, hơn nữa là quay lại sau khi đã tác chiến với lực lượng dân quân, gây ra tổn thất nặng nề cho dân quân. Tối đa 48 tiếng, ngài nghĩ xem, ảnh hưởng này sẽ lớn đến mức nào.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2524
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.