Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2623
Tiếng Giấc Mộng Tan Vỡ

❊ ❊ ❊

Cao Dương cảm thấy chuyện này có chút gì đó không đúng. Cũng chẳng có căn cứ gì, chỉ là anh thấy là lạ.

Cao Dương, Fry, Joseph, cùng với Yalipin và Cách Liệt Ngõa Thác Phu, ánh mắt năm người dán chặt vào cô y tá béo, sau đó đồng loạt quay sang nhìn Lương Đống, rồi lại đồng loạt nhìn cô y tá, cuối cùng lại đồng loạt nhìn quay về phía Lương Đống.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Có gì hay mà nhìn? Không thấy người ta đỏ mặt rồi sao?"

Lương Đống nằm viện một thời gian, tính khí cũng lên theo. Sau khi gắt gỏng quát tháo một hồi, cậu ta vẫy vẫy tay với cô gái béo kia: "Qua đây, qua đây, đừng để ý đến bọn họ, đám người này chẳng có đứa nào tốt lành cả. Tránh ra chút nào, chắn đường rồi!"

Cô y tá béo đẩy xe đến cạnh giường bệnh, nhanh nhẹn bắt đầu thay băng, đo thân nhiệt các thứ. Lương Đống lúc này mất kiên nhẫn nói: "Sáng sớm đã không sao rồi, ngày nào cũng đo thân nhiệt phiền không cơ chứ? Này, tôi hỏi cô, thịt kho tàu có ngon không?"

Cô y tá gật nhẹ đầu, nhỏ giọng: "Ngon lắm, cả nhà tôi đều rất thích. Mẹ tôi bảo sau này sẽ dùng nó làm món chính để đãi khách, bà ấy còn dặn tôi phải cảm ơn anh."

Lương Đống tỏ vẻ bất bình: "Ngon thế mà không lén mang cho tôi một ít, dù chỉ hai miếng thôi cũng được mà."

Cô y tá cẩn trọng nói: "Cô Godet không cho phép. Lần trước cô ấy đã rất tức giận rồi, nếu tôi còn đưa loại thức ăn không được phép cho anh, tôi sẽ không thể chăm sóc anh nữa, hơn nữa tôi còn bị đuổi việc, vì làm vậy vi phạm nghiêm trọng quy định của bệnh viện."

Thái độ Lương Đống lập tức dịu xuống, nhỏ giọng: "Nghiêm trọng vậy sao? Xin lỗi nhé, tôi không biết hậu quả lại nghiêm trọng đến thế. Chiều nay lúc cô đến đẩy tôi ra ngoài hóng gió, tôi sẽ chỉ cô cách làm món giò heo đường phèn, người Đức các cô chắc chắn sẽ thích mê."

Cô y tá gật nhẹ đầu, liếc nhìn nhóm người Cao Dương một cái, thu dọn đồ đạc rồi như chạy trốn, rảo bước nhanh qua đám người rời khỏi phòng bệnh.

Đợi cô y tá đi rồi, Cao Dương lập tức kêu quái dị: "Được đấy!"

"Tình yêu chốn phòng bệnh nha."

"Chuột, dưỡng thương mà tán tỉnh y tá, đây đúng là đặc ân của người lính đấy!"

"Làm tốt lắm."

Cao Dương ngồi xuống giường bệnh của Lương Đống, đưa tay vỗ mạnh lên người cậu ta. Khi Lương Đống kêu "á" vì đau, Cao Dương lớn tiếng: "Mở mang tầm mắt thật, dùng mỹ thực tán gái thì tôi từng thấy, chứ kiểu tán gái bằng cách gián tiếp dạy nấu ăn thì đây là lần đầu tiên tôi thấy. Chuột à, cậu được đấy, nhìn vóc dáng cô nàng kia thì chạy không thoát đâu."

Trong khi Cao Dương và mọi người kẻ tung người hứng khen ngợi Lương Đống, cậu ta khá ngượng ngùng nói: "Nói bậy gì thế! Cô ấy béo như vậy..."

Cách Liệt Ngõa Thác Phu lập tức nói: "Câu này có ý gì? Béo thì không tốt à?"

Lương Đống vội vàng nói: "Không phải, không phải, không phải nói béo không tốt, cái này, cái này... mọi người hiểu lầm rồi..."

Cao Dương cười quái dị hai tiếng, sau đó nghiêm chỉnh nói: "Tôi thấy cô gái này khá tốt đấy. Nói xinh đẹp tuyệt trần thì là nói dối, nhưng thực sự rất được, tính tình tốt, phục tùng cậu răm rắp, hơn nữa trông cũng không xấu. Ngoài việc hơi béo ra thì chẳng có khuyết điểm gì."

Lương Đống ngập ngừng lúng túng một lúc, đột nhiên hỏi: "Sếp, anh còn kiếm đồ ăn cho em không? Mấy giờ rồi?"

Cao Dương lập tức nói: "Tôi đi ngay đây, cậu chờ nhé."

Cao Dương vừa đứng dậy tới cửa, liền thấy ở cửa xuất hiện một khuôn mặt khiến anh lạnh sống lưng.

Trị bệnh trị thương là chuyện của bác sĩ, nhưng để thương bệnh binh hồi phục lại là chuyện của chuyên gia dinh dưỡng. Ít nhất là ở đây, công việc chịu trách nhiệm chăm sóc hồi phục cho thương binh là do chuyên gia dinh dưỡng quản lý.

Chính là cái vị chuyên gia dinh dưỡng từng khiến cả Satan lẫn Thiên Sứ ở Ukraine sống dở chết dở ấy.

Chuyên gia dinh dưỡng mặt lạnh tanh, vô cảm bước vào cửa, chẳng thèm để ý đến Cao Dương và đám người đang đứng trong phòng bệnh. Cô ta bưng một cái khay, trên khay là thứ hồ nhão xanh lè nhìn như nước mũi, đặt phịch xuống trước mặt Lương Đống, rồi lạnh lùng nói: "Ăn đi! Tôi nhìn cậu ăn, không được phép để thừa dù chỉ một chút!"

Lương Đống nhận lấy khay, lập tức đưa ánh mắt cầu cứu về phía Cao Dương.

Cao Dương hắng giọng một cái, rồi trầm giọng: "Thưa cô, tôi muốn hỏi một chút, liệu cậu ấy có thể ăn thứ gì khác không? Đặc biệt là thịt, chắc không ảnh hưởng gì chứ?"

Liếc nhìn Cao Dương một cái đầy lạnh lẽo, chuyên gia dinh dưỡng lạnh lùng nói: "Bụng cậu ta bị thương, dạ dày và đường ruột đều bị tổn thương nghiêm trọng. Bây giờ ăn bất kỳ loại thực phẩm nào ngoài thực đơn chỉ định, đều có thể gây ra hậu quả xấu nghiêm trọng. Muốn ăn thịt, ít nhất đợi thêm một tháng nữa đi. Tất nhiên, các người có thể sa thải tôi, khi đó cậu ta muốn ăn gì thì ăn, ăn đến chết cũng không liên quan đến tôi."

Yalipin dậm cây gậy xuống đất, giận dữ: "Cô là thái độ gì thế hả!"

Chuyên gia dinh dưỡng vẫn bộ dạng lạnh như băng, nói: "Đây là trung tâm phục hồi chức năng y tế tốt nhất thế giới, nghe cho kỹ, là tốt nhất! Mà tôi là chuyên gia dinh dưỡng trưởng ở đây. Tôi xây dựng từng bữa ăn cho bệnh nhân theo đúng tình trạng hồi phục của họ. Tiện thể nói cho các người biết, mỗi lần lên thực đơn của tôi trị giá một ngàn Euro. Các vị, tôi rất bận, nếu các người định thay đổi chuyên gia dinh dưỡng phục hồi, tôi rất sẵn lòng."

Cao Dương vội vàng nói: "Không, không, không, không sao, cứ để cậu ấy ăn những thứ này, ngoài ra không được ăn gì cả. Chuột à, cậu ráng chịu chút nhé."

Chuyên gia dinh dưỡng tiếp tục lạnh lùng nói: "Nếu các người định thăm bệnh nhân phòng bên cạnh, tốt nhất nên đi ngay bây giờ, vì ông ta chỉ có hai mươi phút thời gian thăm nom."

Cao Dương lập tức cúi người sát bên tai Lương Đống, hạ giọng: "Anh em à, xin lỗi nhé, vì tốt cho cậu thôi, cậu chịu khó nhịn thêm chút. Báo cho cậu một tin, Thiên Sứ lần này tổn thất nặng nề, bọn họ có mấy thương binh chỉ cần qua giai đoạn nguy hiểm là có thể chuyển viện, chắc chắn sẽ đến đây làm bạn với cậu đấy, không sao đâu."

Lương Đống giận dữ: "Bọn họ đến thì liên quan quái gì đến tôi? Bọn họ đến chịu đói thì liên quan gì đến tôi? Liên quan cái gì chứ?"

"Ấy da, nhìn thấy bọn họ còn thảm hơn cậu thì trong lòng cậu cũng thấy dễ chịu hơn chút đúng không? Có người còn thảm hơn mình, so ra thì cậu cũng đâu đến nỗi thảm như vậy nữa, ráng nhịn chút đi."

Nói đoạn, Cao Dương vội vàng đứng dậy, lớn tiếng: "Đi thăm Thiết Chùy, đi thăm Thiết Chùy thôi."

Nhóm Cao Dương phớt lờ tiếng gầm thét từ Lương Đống, nhanh chóng lao ra khỏi phòng bệnh, ngay cả Yalipin cũng bước đi thoăn thoắt.

Lúc sắp ra khỏi cửa, Cao Dương nghe thấy Lương Đống đánh một cái rắm. Tuy âm thanh đánh rắm rất khó nghe, nhưng Cao Dương cảm thấy nó giống như tiếng giấc mộng của Lương Đống tan vỡ hơn.

Thiết Chùy thì lại khác với Lương Đống. Nhìn thấy Cao Dương và mọi người lần lượt bước vào phòng bệnh, Thiết Chùy vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ không lâu, mắt rũ xuống, nhỏ giọng: "Đội trưởng, xin lỗi anh."

Yalipin chống gậy đi đến trước giường bệnh của Thiết Chùy, hai tay chống gậy nhìn chằm chằm Thiết Chùy một lát, đột nhiên cũng cúi đầu xuống, nói: "Xin lỗi, Thiết Chùy."

Thiết Chùy kinh ngạc ngẩng đầu lên một chút, Yalipin thản nhiên nói: "Ta đã quyết định từ bỏ cậu, là Cao Dương, cậu ấy kiên trì muốn cứu cậu về, nên ta phải nói xin lỗi cậu."

Thiết Chùy xúc động nói: "Nhưng mà, là lỗi của tôi, từ bỏ là lựa chọn chính xác mà."

Yalipin thở dài: "Dù là lựa chọn đúng đắn hay sai lầm, sự kiên trì của Cao Dương đã cứu mạng cậu, cho nên đừng nói xin lỗi nữa, nói cảm ơn là được rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2615
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.