Mát-xcơ-va.
Thực ra khi lần nữa đặt chân đến Mát-xcơ-va, trong lòng Cao Dương vẫn cảm thấy khá bất an, bởi vì lần trước đến đây, cậu đã gây ra không ít phiền phức.
Hơn nữa lần này khi tới Mát-xcơ-va, Yalipin đã bảo Cao Dương sử dụng máy bay riêng của ông.
Thực ra Cao Dương không định dùng máy bay riêng để tới Mát-xcơ-va, tuy rằng nếu bay theo đường hàng không Bắc Cực thì máy bay của cậu hoàn toàn đủ sức bay thẳng tới đây, nhưng làm vậy rất dễ bị lộ thân phận.
Sau khi Yalipin nói muốn đi Mát-xcơ-va, ông đã sốt sắng yêu cầu khởi hành sớm nhất có thể. Mà máy bay tư nhân đâu phải muốn hạ cánh ở đâu là được, cần phải điều phối trước với sân bay, Cao Dương và phía Nga làm gì có quan hệ thuận lợi để có thể hạ cánh tùy tiện như vậy.
Nhưng Yalipin đã nói muốn bay thì cứ bay thôi, Cao Dương tin rằng Yalipin đã bảo cậu tới thì chắc chắn sẽ không có chuyện gì.
Thế là Cao Dương bay tới Mát-xcơ-va khi mà trước lúc cất cánh, cậu còn chẳng biết mình sẽ hạ cánh ở đâu. Cuối cùng, cậu làm theo chỉ dẫn của Yalipin và hạ cánh xuống sân bay quốc tế Sheremetyevo.
Máy bay hạ cánh thuận lợi, sau khi đáp xuống, có người kéo máy bay đi tiếp nhiên liệu và bảo dưỡng, không ai hỏi han, không ai nói gì cả. Tóm lại, mọi thứ khác xa hoàn toàn với những gì Cao Dương hình dung, cứ như thể những người trên chiếc máy bay này là người vô hình vậy.
Xuống máy bay mới chỉ là khởi đầu của sự kinh ngạc, tiếp đó, nhóm bốn người Cao Dương cứ thế bình thản đi ra khỏi sân bay, mấy thứ như thị thực, kiểm soát biên giới, hải quan... tất cả cứ như không hề tồn tại, đi đến đâu cũng được thông hành dễ dàng, chẳng cần phải dừng lại chút nào.
Nhóm Cao Dương không chuẩn bị xe, ra khỏi sân bay bắt một chiếc taxi rồi đi thẳng tới Quảng trường Đỏ.
Về cơ bản, cho tới tận khi đến Quảng trường Đỏ, đầu óc Cao Dương vẫn còn đôi chút mơ hồ.
Bước xuống xe taxi, Yalipin đứng rất lâu, ông nhìn chằm chằm vào Điện Kremlin một lúc lâu, cuối cùng, ông cũng cúi đầu xuống.
"Đi mua cho ta một bó hoa tươi lại đây."
Yalipin cuối cùng đã lên tiếng, Cao Dương lập tức cắm đầu chạy, lát sau cậu đã ôm tới một bó hoa tươi lớn.
Yalipin chậm rãi bước về phía Đài tưởng niệm Chiến sĩ Vô danh. Cao Dương ôm hoa đi bên trái Yalipin, Grelevatov đi bên phải Yalipin, còn Joseph thì lùi lại hai bước theo sau Cao Dương.
Quảng trường Đỏ rất rộng, Cao Dương thấy Yalipin đi bộ qua đó sẽ quá mệt, bèn đưa tay đỡ ông, nhưng Yalipin lập tức hất tay Cao Dương ra đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Yalipin đi rất chậm, nhưng vô cùng kiên định, ông đã tới trước phần mộ Chiến sĩ Vô danh.
Khách du lịch rất đông, nhưng họ chỉ có thể đứng xem và chụp ảnh từ xa chứ không được lại gần.
Hai bên phần mộ Chiến sĩ Vô danh có lính gác, nhưng họ chỉ làm nhiệm vụ canh giữ mộ cho các liệt sĩ an nghỉ, tất cả đều nghiêm nghị nhìn thẳng về phía trước, họ không ngăn cản những ai có ý định lại gần. Người thực sự duy trì trật tự là đám cảnh sát đứng chắn trước khách du lịch.
Yalipin đưa tay lấy bó hoa từ chỗ Cao Dương, tay trái ôm hoa, tay phải chống gậy, bước ra khỏi đám đông vốn không quá dày đặc, tiến về phía ngọn lửa vĩnh cửu nổi tiếng trước phần mộ Chiến sĩ Vô danh.
Một cảnh sát bước lại gần, lớn tiếng nói với Yalipin: "Cấm lại gần, thưa ông, vui lòng lùi lại phía sau."
Cao Dương bước lên một bước, nhưng cậu còn chưa kịp nói gì thì một người đàn ông trung niên mặc vest ở bên cạnh bất ngờ tiến lại gần tên cảnh sát kia, kéo hắn sang một bên rồi bắt đầu thì thầm điều gì đó.
Yalipin tiếp tục tiến về phía trước mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Khách du lịch xung quanh tưởng mình cũng có thể đi theo, nhưng cảnh sát đã không chút do dự chặn họ lại.
Yalipin đi trước nhất, ông tiếp tục tiến lại gần ngọn lửa vĩnh cửu của đài tưởng niệm.
Lúc này, lại một người mặc vest khác bước ra, hắn bước nhanh lại gần lính gác, dường như đã đưa ra thứ gì đó, rồi nói vài câu với tên lính gác kia, sau đó liếc nhìn Yalipin một cái rồi vội vã rời đi.
Cao Dương cảm thấy mọi thứ đều toát lên vẻ kỳ quái.
Theo sát bên cạnh Yalipin, Cao Dương đi tới trước ngọn lửa.
Trên nền đá cẩm thạch xanh phía trước ngọn lửa hình ngôi sao năm cánh, khắc một dòng minh văn mà Cao Dương rất quen thuộc, cậu không kìm được bèn lẩm nhẩm đọc dòng chữ đó lên.
"Tên tuổi của ngươi không ai hay biết, công lao của ngươi trường tồn cùng thế gian."
Đây là lần đầu tiên Cao Dương được nhìn gần như thế dòng minh văn này, dòng minh văn đã khái quát cả cuộc đời của Hắc Ma Quỷ.
Yalipin đứng trước ngọn lửa, cúi đầu nhìn dòng chữ khắc trên mặt đất, lặng im rất lâu, sau đó ông cúi người đặt bó hoa xuống đất.
Đúng lúc này, hai tên lính gác bỗng hét lên một tiếng.
"Chào!"
Hai lính gác nâng súng nghi lễ lên, giữ thẳng bằng cả hai tay trước ngực, họ đang chào Yalipin.
Không đội danh dự, không ban nhạc quân đội, chỉ đơn giản là hai lính gác canh mộ cho chiến sĩ vô danh đang thực hiện nghi thức chào bằng súng cho một ông lão tới dâng hoa.
Hai người lính trẻ chào một ông lão xế chiều, người tuy ít nhưng lễ nghi lại vô cùng cao quý.
Yalipin đứng thẳng người, ông chuyển gậy sang tay trái, ngẩng cao đầu, tay phải giơ lên chào một kiểu quân lễ dứt khoát.
Yalipin hạ tay xuống, người lính gác lớn tiếng hô: "Lễ xong!"
Vẫn nhìn thẳng không chớp mắt, lính gác đã hoàn thành nhiệm vụ của họ. Bây giờ, Cao Dương đã hiểu người mặc vest nói gì với lính gác rồi.
Yalipin cúi đầu đứng đó năm phút, sau đó ông chậm rãi xoay người, bước về phía Bức tường Đỏ.
Cao Dương đoán ra Yalipin định đi đâu rồi, chắc chắn ông ấy muốn tới nghĩa trang Bức tường Đỏ.
Cao Dương cắm đầu chạy đi mua một bó hoa tươi, rồi lại cắm đầu chạy quay về bên cạnh Yalipin, chuyện này cậu không định để Joseph làm thay.
Dọc đường thông suốt, Cao Dương theo chân Yalipin đi tới nghĩa trang Bức tường Đỏ, nơi còn có tên gọi khác là nghĩa trang 12 danh nhân Liên Xô.
Nghĩa trang Bức tường Đỏ nằm quanh bức tường đỏ của Điện Kremlin, nơi chôn cất những người như Zhukov, Stalin, Dzerzhinsky, Frunze, Andropov.
Ở đây còn chôn cất cả Brezhnev.
Quả nhiên, Yalipin không tới trước mộ của những người khác để dâng hoa, ông đi thẳng tới trước tượng của Brezhnev.
Đặt bó hoa dưới chân bức tượng Brezhnev, Yalipin lặng người nhìn bức tượng Brezhnev rất lâu không nói câu nào.
Rất lâu, rất lâu sau, Yalipin mới thấp giọng nói: "Ta tới thăm ngươi đây, chỉ là tới xem ngươi một chút. Chẳng bao lâu nữa ta cũng sẽ chôn vùi dưới lòng đất, nên ta muốn tranh thủ lúc còn đi lại được mà tới đây thăm ngươi. Không có gì nhiều để nói, tạm biệt, Số Một."
Yalipin xoay người, thấp giọng nói: "Đi nghĩa trang Novodevichy."
Cao Dương cảm thấy có chút không ổn, một ông lão tuổi xế chiều, tới nghĩa trang dâng hoa và trò chuyện với cấp trên cũ, điều này khiến cậu cảm thấy mọi thứ đều tràn ngập điềm chẳng lành.
Joseph bắt một chiếc taxi, bốn người chen chúc trên xe. Cao Dương không biết sự sắp xếp này có ý nghĩa gì, đã có thể khiến Yalipin đi lại thông suốt ở Mát-xcơ-va thì người sắp xếp mọi chuyện ít nhất cũng nên chuẩn bị cho Yalipin một chiếc xe chứ.
Nhưng lại không có, Cao Dương nghĩ, có lẽ trong chuyện này ẩn chứa một hàm ý đặc biệt nào đó chăng...