Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2665
Truyền Thừa

❊ ❊ ❊

Nghĩa trang Novodevichy là một thắng cảnh rất nổi tiếng ở Moscow, đúng vậy, đây là một thắng cảnh.

Nghĩa trang Novodevichy không phải là nghĩa trang quốc gia, nhưng là nơi an nghỉ của rất nhiều danh nhân trong lịch sử nước Nga, ví dụ như Pushkin, Chekhov, Ulanova, Gogol cùng nhiều nhân vật vô cùng nổi tiếng khác. Những nhân vật chính trị được chôn cất ở đây cũng không ít, chẳng hạn như Khrushchev và Yeltsin.

Quan trọng nhất là, người của Hắc Ma Quỷ sau khi chết sẽ yên nghỉ tại nơi này.

Chiếc taxi dừng lại trước cổng nghĩa trang, sau khi Yalipin bước xuống xe, ông chậm rãi bước vào trong.

Khắp nơi đều là hoa tươi và cây xanh, cùng những tấm bia mộ và tượng điêu khắc với thiết kế đặc trưng riêng biệt. Du khách rất đông, nhiều người đến đây để tưởng niệm những nhân vật lừng lẫy trong lịch sử nước Nga.

Yalipin không dừng lại, dọc đường đi ngang qua những bức tượng đầy nét đặc sắc đó, ông hoàn toàn không có ý định dừng chân, bởi vì ông vốn dĩ không phải tới đây để tham quan.

Rời khỏi con đường lớn trong nghĩa trang, Yalipin rẽ trái rẽ phải giữa những tấm bia mộ của các bậc danh nhân, cho thấy mức độ quen thuộc của ông đối với nơi này.

Dần dần, Yalipin đi đến một góc hẻo lánh trong nghĩa trang, nơi đây không còn du khách nữa, xung quanh cũng chẳng có tượng đài hay bia mộ lớn của những người đã khuất.

Rẽ thêm một lần nữa, sau khi vòng qua một hàng cây bụi cao lớn, Cao Dương nhìn thấy mấy tấm bia mộ.

Chỉ có vài tấm bia mộ nhỏ màu đen ẩn mình trong đám cỏ cao, không có tượng điêu khắc, thậm chí trên bia mộ còn chẳng có lấy một dòng chữ.

Đây là vài tấm bia mộ không có bia ký, một màu đen tuyền, giấu mình trong đám cỏ, giống hệt như cuộc đời của những người đang nằm dưới mộ kia, mọi thứ đều không thể để người đời biết tới.

Lúc sống trầm mặc, sau khi chết cũng trầm mặc như thế.

Yalipin đứng trước những tấm bia mộ, ông nhìn qua nhìn lại mấy tấm bia một chút, rồi thì thầm khe khẽ: "Anh em, tôi đến gặp các cậu đây."

Cao Dương nhìn thấy có một người đứng cách họ không xa, khoảng chừng hơn mười mét, sau một lùm cây bụi nở đầy hoa, bóng người mờ ảo không nhìn rõ, nhưng chắc chắn là có thể nhìn thấy.

Chỉ là Yalipin và Glevatov như thể hoàn toàn không nhìn thấy người nào ở gần đó vậy.

Glevatov cuối cùng cũng lên tiếng, anh đưa tay chào một kiểu chào quân đội, trầm giọng nói: "Tôi là Glevatov, tôi đi theo Đội trưởng đến thăm các anh."

Yalipin ngồi xổm xuống, ông vuốt ve một tảng đá đen bóng, thấp giọng nói: "Các cậu có thấy cô đơn không? Chắc là không đâu, các cậu đều được chôn cất cùng nhau mà."

Yalipin lần lượt sờ qua mấy tấm bia mộ màu đen không chữ, lần lượt đặt một bông hoa tươi lên trước mỗi bia mộ. Cuối cùng, ông đứng thẳng người, chỉ vào Cao Dương, cười nói: "Học trò của tôi, Đội trưởng mới của Hắc Ma Quỷ. Không liên quan gì đến các cậu cả, tôi chỉ muốn thông báo với các cậu một tiếng thôi."

Thở dài một hơi thật dài, Yalipin đột nhiên nâng cao âm lượng, lớn tiếng nói: "Qua đây đi."

Người đứng sau lùm cây bụi kia chậm rãi bước tới.

Năm mươi mấy tuổi, cơ thể hơi thô kệch, trên mặt để lại chút râu quai nón ngắn, khuôn mặt tròn trịa, trông là một người Nga rất bình thường và phổ biến, nhưng Cao Dương biết rõ thân phận của ông ta.

Baskov, từng là một thành viên của Hắc Ma Quỷ, hiện tại là một trong ba người đứng đầu giới tình báo nước Nga.

Cao Dương chỉ là đoán, nhưng đợi đến khi người đó lên tiếng, Cao Dương liền xác định mình không hề đoán sai.

"Đội trưởng, ngài khỏe không."

Yalipin chậm rãi xoay người lại, trầm giọng nói: "Baskov, chào anh, đã lâu không gặp."

Biểu cảm trên mặt Baskov rất kỳ lạ, ông thấp giọng nói: "Ngài đã tới Quảng trường Đỏ rồi."

"Ta đã tới rồi."

Baskov gật gật đầu, thấp giọng nói: "Tôi biết ngài sẽ tới Quảng trường Đỏ, cũng biết sau khi ngài tới đó nhất định sẽ tới đây. Tôi không tiện tới Quảng trường Đỏ, nên đành chờ ngài ở đây."

Yalipin gật đầu, nói: "Ta cũng biết anh nhất định sẽ tới."

Hai người lặng lẽ nhìn nhau một lúc, Baskov vừa ngẩng đầu lên lại cúi thấp xuống, nói: "Xin lỗi, Đội trưởng."

Yalipin lắc đầu, nói: "Không có gì phải xin lỗi, tất cả đều qua rồi. Ta không thể nói anh đã làm sai điều gì, thực tế đã chứng minh lựa chọn của chúng ta mới là sai lầm."

Glevatov quay đầu sang một bên, anh không chịu nhìn Baskov. Lúc này, Baskov thấp giọng nói: "Ngài chịu gặp tôi, tôi rất cảm kích, cảm ơn ngài."

Yalipin thở dài: "Không cần cảm ơn ta, thực sự không cần, tất cả đều đã qua rồi."

Baskov lộ vẻ hổ thẹn, cúi đầu không nói. Lúc này Glevatov lại thấp giọng, căm hận nói: "Đồ phản bội!"

Baskov thấp giọng nói: "Xin lỗi, Glevatov, xin lỗi!"

Glevatov đột nhiên túm lấy cổ áo Baskov, vẻ mặt dữ tợn nói: "Mày đã phản bội Hắc Ma Quỷ! Nếu không phải tại mày thì Hắc Ma Quỷ đã không giải tán! Mày còn mặt mũi sao, mày còn mặt mũi đến đây ư? Mày còn mặt mũi đến đây để phô trương sao? Đồ phản bội! Phì!"

Baskov lộ vẻ hổ thẹn, nhưng ông lại kiên định nói: "Sự tan rã của Liên Xô, ai trong chúng ta cũng không thể ngăn cản! Tôi không thể để Hắc Ma Quỷ tiếp tục tồn tại, bởi vì cậu và tôi đều biết Hắc Ma Quỷ mang ý nghĩa gì. Nếu Hắc Ma Quỷ đã quyết tâm không trung thành với nước Nga, thì bắt buộc phải giải tán. Cái tôi trung thành là đất nước, mà đất nước này không cho phép Hắc Ma Quỷ tiếp tục tồn tại!"

Mắt Glevatov đỏ ngầu, anh trừng mắt nhìn Baskov, run giọng nói: "Mày! Đồ phản bội!"

Yalipin vẫy vẫy tay, hướng về phía Glevatov nói: "Buông nó ra, Glevatov, buông nó ra đi. Thực ra Baskov nói không sai, nước Nga mới sinh không thể dung thứ cho sự tồn tại của Hắc Ma Quỷ. Dù cho Baskov đã nói những gì, đã làm những gì, thì sự giải tán của Hắc Ma Quỷ cũng là không thể tránh khỏi."

Glevatov hất mạnh tay ra. Baskov chỉnh lại cổ áo của mình, vẻ mặt thản nhiên nói: "Tôi không hối hận. Tôi rất xin lỗi về những việc đã làm, nhưng tôi thực sự không hối hận. Glevatov, tôi không cầu xin sự tha thứ của cậu, tôi chỉ hy vọng cậu có thể thấu hiểu cho tôi."

Cao Dương đã hiểu, tại sao mấy người của Hắc Ma Quỷ lại kiêng dè Baskov như vậy. Rõ ràng Baskov đã giúp anh và Hắc Ma Quỷ rất nhiều, nhưng Tartar mỗi khi nhắc đến Baskov đều tỏ vẻ nghiến răng nghiến lợi. Anh từng nghĩ là do Baskov đã gia nhập Cục An ninh Liên bang Nga sau khi Hắc Ma Quỷ giải thể, bây giờ xem ra, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

Yalipin lại thở dài một hơi, ông thấp giọng nói: "Baskov, hôm nay ta tới gặp anh là muốn giới thiệu một người cho anh."

Baskov nhìn Cao Dương, mỉm cười nói: "Vì cậu ta đúng không? Công Dương."

Cao Dương gật đầu, anh chỉ có thể mỉm cười lịch sự với Baskov.

Yalipin mỉm cười nói: "Đúng vậy, chính là cậu ấy, Công Dương, học trò của ta, cũng là người kế vị của ta. Bây giờ cậu ấy là Đội trưởng của Hắc Ma Quỷ."

Baskov nhìn Cao Dương, sắc mặt ông rất kỳ quặc, sau đó ông đột nhiên chào theo kiểu quân đội với Cao Dương, trầm giọng nói: "Đội trưởng."

Cao Dương có chút hoảng hốt, anh không biết nên làm thế nào cho phải. Lúc này Yalipin mỉm cười nói: "Đáp lễ là được rồi. Dù sao anh ta cũng là một thành viên của Hắc Ma Quỷ, gặp Đội trưởng mới sao có thể không chào chứ."

Baskov trầm giọng nói: "Một ngày là Hắc Ma Quỷ, cả đời là Hắc Ma Quỷ. Đúng vậy, tôi là một thành viên của Hắc Ma Quỷ, dù cho rất nhiều người không thừa nhận, nhưng tôi kiên trì khẳng định bản thân mình là một thành viên của Hắc Ma Quỷ."

Cao Dương nhìn Glevatov, rồi lại nhìn Yalipin, cuối cùng vẫn đáp lễ, trầm giọng nói: "Chào anh, Baskov."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2660
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.