Mang theo tâm trạng phấn khích, vui sướng và đầy mong đợi, ba người Cao Dương rời khỏi studio của Karl Lagerfeld.
Người lái xe là Bob, cậu ta có lẽ là người vui vẻ nhất, lái xe mà rõ ràng tâm trí để đâu đâu, Cao Dương không nhịn được mà trêu chọc: "Hai người đã nói gì khi chia tay vậy?"
"Chúng tôi hẹn có thời gian sẽ cùng đi uống một ly."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Vâng, chỉ có vậy thôi."
Cao Dương có chút nóng nảy, cậu lớn tiếng nói: "Bob, có thời gian thì uống một ly, vậy nếu không có thời gian thì sao?"
Bob vui vẻ đáp: "Chúng tôi đã trao đổi thông tin liên lạc, bất cứ lúc nào cũng có thể trao đổi mà, có thời gian là có thể thông báo cho đối phương ngay."
Cao Dương hắng giọng một tiếng, nói: "Joseph là vệ sĩ riêng của tôi, cũng là vệ sĩ thân cận của tôi, tôi muốn hỏi cậu, cậu cảm thấy cậu ta có thời gian để yêu đương sao?"
"Không có sao?"
"Cậu chắc là biết tình trạng cuộc sống của Simon chứ?"
Bob trông vô cùng kinh ngạc, sau đó cậu ta hét lên: "Tiêu rồi! Nếu giống như Simon, vậy tôi làm sao có cơ hội hẹn hò với Jody, e rằng cô ấy căn bản sẽ không bắt máy của tôi, Katie là một ngôi sao lớn, cô ấy rất bận!"
Cao Dương vỗ tay nói: "Tốt lắm, cuối cùng cậu cũng nhận ra vấn đề nằm ở đâu rồi."
Bob quay đầu lại, vội vàng nói: "Vậy phải làm sao đây?"
"Nhìn đường đi! Lái xe của cậu cho tốt! Tôi làm sao biết cậu nên làm gì? Còn lại là vấn đề của cậu."
Bob vội vàng nói: "Anh phải giúp tôi, Cao, anh không thể không giúp tôi được."
Cao Dương bực mình nói: "Tôi đã giúp hết mức có thể rồi đấy chứ? Chẳng lẽ cậu còn muốn tôi đi hẹn hò thay cậu sao? Anh em tôi bận lắm, trạng thái này mà cậu còn không giải quyết được, vậy thì cậu cứ cô đơn đến già đi cho xong."
Bob giận dữ nói: "Anh không có nghĩa khí!"
Cao Dương cười khổ nói: "Bob, tự soi gương đi, đối diện với chính mình trong gương, cậu là tỷ phú mạng đấy, cậu có gia sản mấy tỷ đô la, trên thế giới này không có mấy người phụ nữ mà cậu không chinh phục được đâu, hiểu không? Còn nữa, đừng quên cậu sẽ có được tất cả thông tin về Jody, trong tình huống này cậu không thể nào không làm được."
"Còn cần thông tin sao? Có thể không cần thông tin nữa được không, không mua nữa."
"Cậu đấy, kẻ bán tin và lính đánh thuê giống nhau cả, đã nói là gì thì phải là cái đó, đã nói là muốn mua, vậy thì phải thanh toán, ngay cả khi cậu không cần những thông tin đó nữa."
Bob buồn phiền nói: "Nhưng mà, không biết nên xuống tay thế nào đây, Jody nếu cứ đi theo Katie, vậy thời gian cô ấy ở New York rất ngắn, đương nhiên thời gian tôi ở New York cũng sẽ không nhiều, tôi chủ yếu ở Portland, cái này phải làm sao? Yêu xa? Hay là tình cảm vừa mới chớm nở đã kết thúc thế này? Cao, anh giúp tôi với."
Cao Dương uể oải nói: "Cho cậu một lời khuyên, bảo Jody đừng làm vệ sĩ cho Katie nữa, nếu không cậu không có cơ hội đâu."
"Làm sao làm được?"
"Fuck! Hay là tôi lên giường thay cậu luôn đi!"
Cao Dương vì nóng giận mà buột miệng, lúc này Yelena nhìn về phía Cao Dương, khẽ nói: "Ừm?"
Cao Dương lập tức nói: "Xin lỗi, nhưng Bob à, đây là cậu đang theo đuổi người trong mộng của cậu mà, đúng không? Cậu luôn phải tự mình làm cái gì đó chứ? Cậu không thể ném nhiệm vụ quan trọng như tìm vợ cho tôi được, tôi gánh không nổi đâu anh bạn à! Đừng nói là tôi không giúp cậu, cậu cứ thử trước đi, thực sự không giải quyết được thì tôi mới ra tay."
Bob do dự hồi lâu, cuối cùng gật đầu nói: "Được rồi, quyết định vậy đi."
Cao Dương lấy điện thoại vệ tinh ra, nói: "Cậu lái xe đi đón Joseph trước đi, tôi gọi cho Donny bảo hắn sắp xếp máy bay ngay."
Bob lớn tiếng nói: "Anh là sếp, làm gì có sếp nào đi đón vệ sĩ của mình?"
"Sao mà lắm lời thế, lái xe của cậu cho tốt đi."
Khi Cao Dương đang quay số, Yelena lại khẽ nói: "Donny đi rồi."
Cao Dương vỗ vào đầu mình, vô cùng não (phiền muộn) nói: "Fuck! Lại quên mất chuyện này."
Vốn dĩ những chuyện vặt vãnh như đặt máy bay này Cao Dương đều trực tiếp ném cho Donny, bây giờ Donny đã được Á Khắc hộ tống bỏ trốn rồi, gặp phải chuyện thế này, Cao Dương lại có cảm giác tay chân luống cuống.
Ngẩn người suy nghĩ một chút, phát hiện mình đúng là không biết nên đi đâu tìm một chiếc máy bay thích hợp để đến Yemen, Cao Dương vội vàng nói: "Tôi phải đi đâu tìm một chiếc máy bay đây, bảo máy bay riêng của tôi đến Djibouti, đón Erin rồi quay về, thời gian đó quá dài rồi."
Bob rất tùy ý nói: "Tìm bố tôi."
"Chuyện thế này mà tìm cha cậu cũng không thích hợp lắm nhỉ?"
"Vậy anh tính làm sao? Tìm Simon, Simon cũng có thể sắp xếp những chuyện này, không cần tìm bố tôi và trợ lý của ông ấy, tìm Simon cũng làm được."
Cao Dương nghĩ một chút, gật đầu nói: "Không thể cất cánh trực tiếp từ Aden, bảo Erin bây giờ đi đến Sana'a, dùng máy bay của Yemen đưa cô ấy đến Djibouti, rồi từ Djibouti bay thẳng đến New York, chuyện này cần một chiếc máy bay lớn."
"Người đi theo anh thật sự hạnh phúc, ai ai cũng có cơ hội được ngồi máy bay riêng, quá xa xỉ."
Vừa cười vừa nói xong, Bob bảo: "Anh gọi cho Simon hay tôi gọi? Nếu anh định để Erin quay lại trong vòng 36 tiếng, vậy anh phải nhanh lên đấy."
Cao Dương cầm điện thoại vệ tinh, do dự một lát sau, đột nhiên nói: "Hay là bảo cả đội Satan quay về hết đi."
Yelena lập tức mở to mắt, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Cao Dương.
Yelena đương nhiên phải vui mừng, triệu tập tất cả đội Satan quay về, có nghĩa là Cao Dương đã thực sự quyết định muốn nghỉ hưu rồi, đương nhiên còn có cả cha của cô ấy nữa.
Cao Dương cầm điện thoại nhưng không gọi, mà lẩm bẩm nói: "Erin muốn quay về, hay là tất cả quay về hết đi, đằng nào bên đó cũng đã giao cho người Nga tiếp quản rồi, tiếp theo tôi phải xem xem Erin có thể làm người mẫu được không, phải bồi Yalipin đến trang trại của tôi ở hai ngày, phải xử lý chuyện của Donny, phải xử lý... chuyện nhiều lắm à, đã lo lắng rồi, không bằng cứ rút về thế này đi, dù cho sau khi Satan rút đi tình hình không ổn định, đó cũng là chuyện khiến người Nga phải đau đầu."
Kế hoạch nghỉ hưu toàn bộ lại một lần nữa được đẩy sớm lên, khi Cao Dương quay số gọi, cậu cảm thấy đầu ngón tay đặc biệt vô lực, nhưng cuối cùng cậu vẫn gọi đi.
"Đại Cẩu, các người rút hết đi?"
"Rút hết? Bây giờ? Không phải chỉ cần mình Erin quay về là được sao?"
"Là Erin tự mình quay về thì tốt, nhưng ở lại Yemen cũng không có ý nghĩa gì cả, nên rút thì rút đi, sớm vài ngày hay muộn vài ngày đối với cục diện căn bản không có ảnh hưởng gì, mà bản thân tôi ở đây ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, cho nên quay về đi."
Gromilyov im lặng một lát, sau đó hắn hơi ấp úng nói: "Nhưng tôi vẫn chưa chuẩn bị tốt, chuyện này cần chuẩn bị một chút, vẫn là để Erin tự đi trước đi, chúng tôi chuẩn bị một chút rồi rút."
Cao Dương hạ giọng nói: "Không có gì phải chuẩn bị cả, thứ gì không thể vứt bỏ thì đóng gói mang theo là đi thôi, những thứ khác có thể vứt thì vứt đi."
"Không, đám pháo binh đó tổng thể phải an bài tốt, còn có trận địa của chúng ta, không thể nói đi là đi được, được rồi, là tôi vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lý, tôi cần vài ngày thời gian để đệm một chút, khoảng cách rút lui vốn dĩ còn hơn hai mươi ngày nữa, anh đột nhiên bảo tôi đi, tôi có chút khó tiếp nhận..."
Cao Dương thở hắt ra, nói: "Được rồi, để Erin lập tức xuất phát, các người chuẩn bị một chút, cố gắng quay về sớm."