Yalipin đã về nhà, ông ấy không đi nữa.
Cao Dương do dự một chút, cậu cảm thấy để Yalipin có chút việc làm có lẽ sẽ tốt hơn, bởi vì nếu Yalipin không có việc gì làm mà chỉ dưỡng già, cơ thể ngược lại có thể sẽ suy sụp nhanh hơn.
Thế nhưng nhìn người già trước mặt, Cao Dương chợt cảm thấy, đối với một Yalipin đã phiêu bạt cả đời mà nói, có lẽ đây chính là bến đỗ tốt nhất của ông.
Có chút không nỡ, cũng có chút nhẹ nhõm, Cao Dương cuối cùng gật đầu nói: "Người nên nghỉ ngơi thôi, vậy thì hãy ở lại đây đi, nơi này quả thật rất tốt."
Yalipin cười khẽ: "Cậu còn rất nhiều việc phải làm, không thể cứ mãi ở bên cạnh lão già này được, đi sớm đi."
Cao Dương hạ giọng: "Thầy, hiện tại con thực ra cũng chẳng có việc gì để làm cả."
Yalipin xua tay, cười nói: "Bây giờ ta không có gì phải lo lắng về cậu nữa, cậu rất tốt. Sau này nếu gặp phải vấn đề gì, cậu có thể nghe thêm ý kiến của Baskov. Nếu cậu muốn lập kế hoạch tác chiến gì đó thì có thể hỏi Tarta, nhưng về trinh sát thì người giỏi hơn là Glevatov, tâm tư cậu ta tỉ mỉ hơn. Muốn đánh cắp thứ gì thì có thể hỏi Rostovsky, còn những thứ khác thì không còn gì nữa, thật sự không còn gì nữa, bọn họ đều gần như nhau, chỉ là mỗi người có sở trường riêng mà thôi."
Cao Dương cười: "Con nhớ rồi, con sẽ nghe theo ý kiến của họ, con không có ngốc đâu."
Yalipin lắc đầu: "Với tư cách là thủ lĩnh, cậu không được kiêu ngạo đến mức không nghe lọt tai ý kiến người khác, nhưng cậu cũng không thể để người khác điều khiển mình. Hãy nhớ cậu mới là thủ lĩnh, có đôi khi cậu phải kiên trì với chủ ý của bản thân, dù cho có phạm sai lầm thì cũng phải là cậu dẫn dắt người khác chứ không phải người khác dẫn dắt cậu đi. Nói ra thì có chút mâu thuẫn, cậu phải tự nắm bắt cái độ ở trong đó, ta không dạy cậu được, cái này chỉ có thể do chính cậu từ từ tìm tòi thôi."
Cao Dương trầm giọng: "Con nhớ rồi, thưa thầy."
Yalipin bật cười, nói: "Ta không còn gì để dạy cậu nữa, cậu đã bước lên con đường của riêng mình rồi. Cậu là Công Dương, cậu có phong cách của riêng mình, có lẽ cậu vẫn còn chút non nớt, nhưng cậu đã là một thủ lĩnh đạt chuẩn rồi. Được rồi..."
Vỗ vỗ vai Cao Dương, Yalipin cười nói: "Ta không thể cứ bắt cậu ở lại tận hưởng cuộc sống về hưu cùng ta bây giờ được. Hãy đi mời nữ chủ nhân của nơi này quay lại nấu cơm cho ta, rồi tìm người chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của ta. Ta biết cậu sẽ lo lắng, vậy thì tìm thêm bác sĩ riêng hay y tá gì đó, dù sao cậu cũng có tiền. Nhưng cậu ở lại thì không cần thiết, cậu cũng biết điều đó là không thể mà."
Cao Dương do dự một chút, gật đầu: "Được thôi, thưa thầy, con sẽ thường xuyên đến thăm người. Lần này con sẽ ở lại thêm vài ngày nữa, dù sao con cũng chẳng có việc gì, hơn nữa phong cảnh ở Sochi cũng rất đẹp."
Yalipin cười gật đầu, sau đó ông xua tay: "Đi đi, ta muốn ngủ rồi."
Cao Dương nói: "Để con giúp người..."
Yalipin sa sầm mặt, bất mãn nói: "Ta vẫn chưa đến mức cởi quần áo cũng cần người giúp đâu. Bật đèn bàn lên, lúc ra ngoài nhớ tắt đèn chính giúp ta là được."
Cao Dương khẽ thở dài: "Được rồi, con sẽ ngủ ở căn phòng đối diện người, người có chuyện gì thì cứ gọi con. Chúc ngủ ngon, thưa thầy, chúc người mơ đẹp."
Yalipin cười gật đầu.
Cao Dương lúc ra khỏi cửa đã tắt đèn chính, rồi rón rén khép cửa phòng lại.
Quay lại phòng khách tầng một, Joseph đã dọn dẹp bàn ăn xong xuôi, anh ta vẻ mặt mệt mỏi hỏi: "Ngủ rồi sao?"
"Ngủ rồi."
"Không có chuyện gì chứ?"
"Không có chuyện gì."
Joseph thở phào một hơi, nói: "Được rồi, cậu lên tầng hai đi, tôi ngủ ở đây, hôm nay thực sự mệt đừ rồi."
Cao Dương trầm giọng: "Cảm ơn."
Joseph cười xua tay: "Có gì mà phải cảm ơn chứ, ngủ sớm đi, hôm nay ai cũng mệt cả rồi."
Cao Dương không mệt, nhưng cậu hơi buồn ngủ. Quay lại tầng hai, cậu ghé tai nghe ở trước cửa phòng Yalipin, nghe thấy tiếng sột soạt khi Yalipin lên giường nằm xuống, lúc này cậu mới yên tâm bước vào căn phòng đối diện.
Đã không còn tâm trí xem cách bày trí trong phòng, cũng không tắt đèn, Cao Dương cởi quần áo nằm xuống giường, rất nhanh đã chìm vào giấc mộng.
Cao Dương ngủ rất say.
Trong cơn buồn ngủ nồng đậm, Cao Dương chợt cảm thấy trước giường mình có người.
Cuộc đời lính đánh thuê kéo dài lâu nay khiến giác quan của Cao Dương rất nhạy bén, cậu mở mắt ra, theo phản xạ nhanh chóng ngồi dậy. Trước khi đưa tay xuống dưới gối sờ lấy súng, cậu phát hiện người đang đứng trước giường mình là Yalipin.
Yalipin đang cười, nụ cười rất mãn nguyện, rất vui vẻ, rất hiền từ.
Cao Dương ngồi trên giường nhìn Yalipin, cậu vô cùng ngạc nhiên, rồi cậu chú ý thấy Yalipin không hề chống gậy, hơn nữa Yalipin còn đang mặc một bộ quần áo mà cậu chưa từng thấy bao giờ.
"Thầy, sao người lại dậy rồi."
Yalipin giơ cánh tay phải lên vẫy tay với Cao Dương, sau đó ông với vẻ mặt hiền từ nói: "Goodbye, my son."
Yalipin quay người rời đi, để lại cho Cao Dương một bóng lưng.
Cao Dương đưa tay ra, vội vàng gọi: "Thầy!"
Yalipin đi xuyên qua cánh cửa, không đoái hoài đến tiếng gọi của Cao Dương, cứ thế rời đi rồi biến mất không thấy đâu nữa.
Trong lúc cấp bách, Cao Dương giật mình ngồi bật dậy từ trên giường.
Thở dốc từng hơi thật mạnh, trong lòng Cao Dương vô cùng hoảng loạn, nhưng rất nhanh cậu đã sững sờ nhận ra tại sao mình lại vừa mới ngồi dậy, rồi ngay sau đó cậu phát hiện ra vừa rồi mình chỉ đang nằm mơ.
Phải, là một giấc mơ.
Thở hắt ra một hơi dài, Cao Dương cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian là ba giờ sáng, còn rất sớm.
Lúc xem đồng hồ, Cao Dương cảm thấy tầm nhìn rất mơ hồ, thế là cậu đưa tay dụi mắt, sau đó cậu phát hiện trên mặt mình toàn là nước mắt.
Tại sao lại chảy nước mắt?
Tại sao?
Tại sao...
Nước mắt Cao Dương bắt đầu không ngừng tuôn rơi.
Chuyện không dám thừa nhận, không dám nghĩ đến khiến Cao Dương run rẩy, vật lộn, khó khăn trèo xuống giường.
Chân trần, lảo đảo vịn tường chạy tới cửa, Cao Dương vặn tay nắm cửa, đứng trước cửa phòng Yalipin, gõ nhẹ vài cái lên cửa phòng, đợi một lát, cậu lại gõ cửa, khẽ giọng nói: "Thầy..."
Không có phản hồi.
Hắc Ma Quỷ sẽ không bao giờ có chuyện có người gõ cửa mà không tỉnh lại, cho dù có già đi chăng nữa cũng vậy.
Nước mắt Cao Dương lập tức tuôn rơi lã chã, cậu cảm thấy khó thở, đứng không vững, thế là cậu dùng bàn tay run rẩy mở cửa phòng Yalipin ra. Trong phòng rất tối, nên cậu đưa tay bật đèn lên.
Yalipin nằm bình thản trên giường, áo khoác được gấp gọn gàng để cạnh gối, chiếc gậy cũng đặt ở nơi gần giường có thể với tay là chạm tới, mọi thứ nhìn qua đều giống như ngày thường.
Nhưng Yalipin không tỉnh lại.
Yalipin không thể nào không tỉnh lại được, nếu ông không tỉnh, vậy thì chỉ có thể nói lên rằng ông sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Cao Dương lảo đảo lao đến bên giường, cậu vén chăn ra trước, sờ mạch ở cổ Yalipin, rồi sờ nhịp tim, sau đó cậu lập tức đặt tay lên ngực Yalipin, muốn thực hiện ép tim, nhưng nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của Yalipin, tay cậu lại không thể ấn xuống được.
Yalipin, đã ra đi trong nụ cười.
Cao Dương đưa tay cào lên cổ mình mấy vết máu, cậu cảm thấy khó thở không tài nào hít nổi không khí, điều này khiến cậu làm bất cứ động tác gì cũng trở nên khó khăn, thế là cậu đột nhiên hét lớn: "Joseph! Joseph! Cứu mạng với, gọi xe cứu thương đi!"
Nghiến chặt răng, tay Cao Dương cuối cùng cũng ấn xuống, nhưng ngay lúc này, điện thoại vệ tinh của cậu lại vang lên.
Cao Dương không biết lúc này ai sẽ gọi điện tới, cậu cũng không muốn để ý, thế là cậu tiếp tục ép tim cho Yalipin.
Joseph chạy lên, anh ta liếc nhìn một cái, liền lao tới đẩy văng Cao Dương ra, gầm lên: "Đi nghe điện thoại của cậu đi, chỗ này để tôi!"
"Cút ra!"
Cao Dương đẩy Joseph ra, nhưng Joseph ngay lập tức dùng lực lớn hơn đẩy Cao Dương ra, rồi cực kỳ nghiêm túc nói: "Cậu hoảng rồi! Tôi không hoảng! Giao cho tôi!"
Cao Dương đờ người ra, Joseph kéo mạnh Cao Dương xuống khỏi giường, sau đó anh ta bắt đầu kiểm tra hô hấp, mạch, nhịp tim của Yalipin.
Làm lại theo trình tự Cao Dương vừa thực hiện một lượt, Joseph thở dài một hơi, hạ giọng: "Sếp, đừng làm phiền lão nhân gia nữa, bình tĩnh lại đi, sếp, bình tĩnh lại đi!"
Cao Dương ngẩn ngơ lùi lại vài bước, giọng run rẩy: "Cậu nói gì? Cậu đang nói nhảm cái gì thế? Chết tiệt! Cậu gọi xe cứu thương chưa? Tránh ra, cậu tránh ra cho tôi..."
Điện thoại lại vang lên, Joseph trầm giọng: "Sếp, đi nghe điện thoại đi, nhanh lên!"
Cuộc điện thoại khiến Cao Dương cảm thấy rất phiền, cực kỳ phiền, thế là cậu lảo đảo chạy về phòng mình, cầm điện thoại vệ tinh lên. Cậu muốn cúp máy, nhưng phát hiện người gọi đến lại là Thiết Chùy, thế là sau khi bắt máy, cậu gầm lên: "Làm gì!"
"Là tôi, Thiết Chùy! Đội trưởng đâu? Ông ấy sao rồi? Vừa nãy tôi mơ thấy ông ấy, ông ấy nói tạm biệt với tôi, tôi bảo muốn đi theo ông ấy nhưng ông ấy tự mình bỏ đi rồi bảo tôi bảo trọng. Đội trưởng đâu? Cho tôi nói chuyện với ông ấy, nhanh lên một chút."
Cao Dương vô lực ngã ngồi xuống đất, rồi cậu không thể kìm nén được nữa, nức nở nói: "Thầy... ông ấy đi rồi, vĩnh viễn rời đi rồi, Thiết Chùy, ông ấy đã đi rồi..."