Cao Dương một mình đi cùng Yalipin chầm chậm bước ra khỏi căn nhà của ông.
Kể từ khoảnh khắc mua lại căn nhà này, xét từ bất cứ góc độ nào, nơi đây đã chính thức là nhà của Yalipin rồi.
Tinh thần của Yalipin rất tốt, hứng thú cũng rất cao. Sau khi vượt qua giai đoạn hoài hương đầy e ngại ấy, Yalipin đã bước vào thời khắc hân hoan vì được trở về cố hương.
“Nhìn xem kìa, căn nhà mái xanh kia, nơi đó từng là nhà bạn của cha ta. Ta với một cô bé sống trong đó rất thân thiết. Khi ta mười tuổi, cô bé chuyển đi mất. Không biết tại sao, hồi đó chị gái cô bé lúc nào cũng ghét ta, có lẽ là vì ta đã chôn con búp bê vải của chị ta xuống đất. Ừm, chúng ta đang chơi trò tang lễ mà.”
Cao Dương không nhịn được cười, nói: “Trò tang lễ sao, thầy, trò chơi thời thơ ấu của thầy độc đáo thật đấy.”
“Trẻ con mà, thấy tang lễ là muốn bắt chước theo, chuyện bình thường thôi. Ồ, nhìn kìa, cái cây lớn kia, đi theo ta!”
Yalipin đột ngột rảo bước nhanh hơn. Ông đi đến bên cạnh cái cây lớn, rồi bắt đầu sốt sắng đi vòng quanh cái cây, miệng lầm bầm gì đó.
“Ở đây, ha ha, ở đây này! Xem đi, lúc đó ta cao chừng này thôi.”
Đôi mắt Yalipin tỏa ra ánh sáng gọi là nét ngây thơ. Cao Dương nhìn theo hướng ngón tay của Yalipin, thấy một hàng chữ mờ nhạt vô cùng.
“Đây là ta khắc hồi mười hai tuổi, hình như là vậy. Bên cạnh là tên của bạn ta, Aleksandr Kopav, tên thằng bé dài quá, chưa kịp khắc xong đã bị người lớn phát hiện, thế là bọn ta bỏ chạy.”
Vuốt ve hai dòng chữ đã nhòe đi quá nửa, Yalipin cười toe toét, rồi ông vỗ vỗ vào cái tên chưa khắc xong đó, nói: “Năm mười bảy tuổi, Aleksandr đi lính, ở...”
Nói xong, Yalipin cười với Cao Dương: “Hồi đó Sochi là một khu nghỉ dưỡng, nhiều quan chức quân đội cấp cao được phân biệt thự nghỉ dưỡng ở đây. Cha của Aleksandr thuộc Quân khu Bắc Kavkaz, nên nó thường trú ở đây.”
Hít một hơi thật sâu, Yalipin vỗ vỗ vào cái cây to có khắc tên mình, rồi vươn tay ra, nói: “Chúng ta đi thôi, đi tiếp nào.”
Yalipin tiếp tục rảo bước với vẻ đầy hứng thú, thỉnh thoảng ông còn mỉm cười lịch sự với những người đi đường ngược chiều, hoặc nói cảm ơn với người nhường đường cho mình.
“Nơi này để lại cho ta những ký ức rất đẹp. Ngươi biết không, hồi đó ta là người nổi tiếng ở đây đấy, vì môn nào ta cũng đạt điểm năm. Điều này làm đám bạn của ta bị ăn đòn suốt, nên cả bạn học lẫn đám bạn chơi cùng đều khá là ghét ta.”
Tại một nơi trông giống như trường học, Yalipin dừng bước, cảm thán một tiếng rồi chỉ vào tòa kiến trúc giờ không còn là trường học nữa, cười nói: “Hồi đó ta là người nổi tiếng ở đây, cha mẹ lấy ta làm niềm tự hào, thầy cô yêu quý ta. Bạn học tuy căm ghét ta vì khiến chúng bị ăn đòn, nhưng chúng vẫn sùng bái và kính nể ta, bởi vì ta là một thiên tài.”
Nếu người khác tự nhận mình là thiên tài, Cao Dương chắc chắn sẽ phun vào mặt họ, nhưng nếu Yalipin nói mình là thiên tài, Cao Dương chỉ có thể bái phục.
“Thực ra lúc nhỏ ta từng mơ ước trở thành một nhà khoa học, nếu như không có chiến tranh. Thế chiến II đã phá hủy tất cả nhưng lại tạo nên một Liên Xô hùng mạnh, còn thay đổi đối với ta chính là việc ta muốn trở thành quân nhân, một quân nhân giống như cha ta vậy.”
Yalipin chỉ tay rồi tiếp tục bước về phía trước, đoạn hào hứng nói: “Dù bị gián đoạn bởi Thế chiến II, nhưng việc học của ta không hề bỏ bê. Mọi người đều tưởng ta sẽ vào đại học, nhưng ngay khi vừa lên cấp ba, ta đã sốt sắng chạy đi tòng quân. Thế nhưng ta lại không vào quân đội, mà lại vào KGB. Ngươi phải biết là lúc đó ta rất sợ KGB đấy.”
Giơ tay ngăn Cao Dương lại để rẽ hướng thay vì đi thẳng, Yalipin tiếp lời: “Ta vào KGB, nhưng ta không ngờ họ lại bắt ta tiếp tục đi học.”
Như thể vừa tiếc nuối vừa đắc ý, Yalipin chép miệng vài cái rồi cười nói: “Họ bắt ta đi học, vào trường đại học tốt nhất. Ta đã đi học ở Đại học Moscow. Vào năm 1954, Khrushchev đưa ra một ý tưởng, một kế hoạch đào tạo siêu điệp viên để phục vụ cho việc tranh giành bá quyền với Mỹ. Ta là người thứ sáu trong đợt đầu tiên được chọn, nhưng cuối cùng, trong đợt đó chỉ có mình ta trụ lại được.”
Yalipin đột ngột dừng lại, ông chỉ vào đầu mình, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ngươi biết không, cho đến tận bây giờ, ta vẫn thường xuyên tỉnh dậy sau những cơn ác mộng. Ta mơ thấy mình thi trượt.”
Cao Dương sững người, rồi cười bảo: “Chỉ mơ thấy thi trượt thôi sao, không mơ thấy đi học muộn à?”
Yalipin cười đáp: “Không có cơ hội để đi muộn, nên ta không bao giờ lo lắng chuyện đó. Hồi đó chúng ta cứ thi cử, học tập, thi cử, học tập, thi cử. Họ thấy cái gì hữu ích cho một điệp viên là chỉ muốn mở não ta ra để nhồi nhét hết vào. Đúng là trải nghiệm ác mộng.”
Tiếp tục bước đi, Yalipin cười nói: “Ý tưởng do Khrushchev đề xuất, Brezhnev hoàn thiện nó. Tại sao ta lại trở thành đội trưởng của Hắc Ma Quỷ? Bởi vì ta là thiên tài duy nhất có thể dẫn dắt những thiên tài khác. Tất nhiên, họ cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.”
“Tại sao? Chẳng phải họ đã huấn luyện mấy đợt người rồi sao?”
“Ừm, họ chết cả rồi. Điệp viên không thể chỉ học lý thuyết, còn phải thực hành, phải học trong thực tiễn. Có kẻ chết, có kẻ điên, chỉ mình ta còn trụ lại, họ không còn lựa chọn nào khác.”
“Điên ư?”
“Ngươi tưởng ai cũng chịu đựng nổi áp lực đó sao? Ha ha.”
Cao Dương gật đầu đầy cảm thán: “Đúng vậy, thi cử thực sự có thể bức người ta đến phát điên.”
Yalipin bất ngờ vui mừng chỉ tay, nói lớn: “Này! Nhìn kìa!”
Cao Dương nhìn theo hướng tay của Yalipin, nói: “Một nhà hàng ư?”
“Phải! Nhà hàng 1934, nó đã có từ lúc ta mới chào đời không lâu. Món sủi cảo Gruzia ở đó cực kỳ nổi tiếng. Cha ta rất thích, mẹ ta cũng rất thích, họ đều bảo là rất đúng vị. Hồi nhỏ ta đã đến ăn rất nhiều lần, nhưng hồi đó cha ta chẳng nỡ lòng nào thường xuyên dẫn ta đến ăn đâu. Đi thôi!”
Thực ra Cao Dương muốn nghe Yalipin kể về lịch sử của ông hơn, nhưng đã tìm thấy một nhà hàng trong ký ức của Yalipin thì đương nhiên phải vào thưởng thức một bữa rồi.
Yalipin đứng trước cửa nhà hàng, đoạn đầy hứng thú nói: “Ngoài cái tên ra, mọi thứ đều khác rồi. Không biết hương vị có thay đổi không, chúng ta vào ăn thử xem sao.”
Chuyện này thì Cao Dương tất nhiên phải chiều tới cùng. Anh và Yalipin bước vào nhà hàng, theo sự hướng dẫn của phục vụ ngồi xuống một chiếc bàn ăn dành cho hai người.
Đã qua giờ cao điểm ăn trưa, trong nhà hàng không đông người lắm. Yalipin vừa ngồi xuống đã vội vã nói: “Hai phần sủi cảo Gruzia, rượu Chacha, cảm ơn.”
Khi nhân viên phục vụ cầm thực đơn rời đi, Yalipin nhìn Cao Dương đầy trịnh trọng: “Toàn là ngươi trả tiền, lần này ta mời ngươi. Mời ngươi nếm thử món ngon và rượu Chacha quê hương ta.”