Sydney, pha thêm một bát rượu punch nữa đi, - Stryver nói với Chó rừng cũng vào đêm hôm đó, hay đúng hơn là đã qua sáng hôm sau. - Tôi có chuyện muốn nói với anh.
Sydney đêm nay đã làm việc gấp đôi, và đêm qua lẫn đêm trước nữa, liên tiếp nhiều đêm liền để thu xếp cho kỳ hết giấy tờ của Stryver trước khi bắt đầu kỳ nghỉ dài. Cuối cùng mọi thứ cũng xong xuôi; những việc tồn đọng của Stryver đã được giải quyết đâu vào đấy; không còn vướng bận gì nữa cho tới lúc tháng Mười một về cùng trời đất mịt mù, pháp luật mù mịt, tất cả đều xuôi chèo mát mái.
Sydney chẳng hào hứng mà cũng chẳng tỉnh táo hơn sau bao công việc quần quật. Phải tốn thêm nhiều lượt khăn ướt đội lên đầu mới giúp anh tỉnh táo làm thâu đêm; và cũng phải tốn thêm cũng chừng đó tuần rượu trước khi chườm khăn; bây giờ trông anh thật thảm hại khi kéo xấp khăn xếp trên đầu quẳng vào cái chậu mà suốt sáu giờ qua cứ lâu lâu anh lại nhúng nước.
Anh có pha thêm bát rượu punch nữa đấy không? - chàng Stryver phục phịch nằm ngửa trên sofa, hai tay móc vào cạp quần, đảo mắt nhìn quanh.
Đang pha.
Này, nhìn đây! Tôi sẽ cho anh biết một chuyện rất đáng ngạc nhiên, và có lẽ sẽ cho anh thấy tôi không hẳn là kẻ khôn ngoan như anh thường nghĩ. Tôi định lấy vợ.
Anh ư?
Đúng. Và không phải vì tiền. Giờ thì anh nói sao đây?
Tôi có biết gì đâu mà nói. Cô ấy là ai thế?
Đoán đi.
Tôi có quen biết sao?
Đoán đi.
Tôi không đoán đâu, đã năm giờ sáng rồi và đầu óc tôi sôi sùng sục đây này. Nếu muốn tôi đoán, anh phải mời tôi đi ăn tối.
Vậy được, để tôi nói, - Stryver vừa nói vừa từ từ chuyển sang tư thế ngồi. - Sydney, có nói cho anh hiểu cũng phí công tôi, vì anh đúng là đồ vô cảm.
Còn anh, - Sydney đáp lại trong lúc vẫn bận rộn pha chế rượu punch, - đúng là một tâm hồn đa cảm và thơ mộng...
Thôi đi! - Stryver bật cười hợm hĩnh, - dù tôi không thích nhận mình là người lãng mạn; vì tôi mong mình khá hơn thế, nhưng tôi vẫn là loại người có tình cảm hơn anh đó.
Anh là kẻ may mắn hơn, ý anh là vậy chứ gì.
Tôi không có ý đó. Ý tôi nói tôi là người... là người...
Thì cứ nói thẳng luôn là ga-lăng hơn đi, - Carton gợi ý.
À! Nói là ga-lăng cũng được, - Stryver vênh váo với người bạn đang pha rượu. - Ý tôi là đối với nữ giới, tôi là người coi trọng việc làm cho mình dễ thương, người cố công làm cho mình dễ thương, người biết cách tỏ ra dễ thương hơn là anh.
Tiếp đi, - Sydney Carton nói.
Khoan đã, - Stryver lắc đầu hùng hổ, - trước khi nói tiếp tôi phải nói hết chuyện này với anh đã. Anh đã lui tới nhà bác sĩ Manette cũng thường xuyên như tôi, thậm chí còn nhiều hơn. Ồ, tôi thật xấu hổ khi anh cứ mang bộ mặt chán chường tới đó! Thái độ của anh cứ im lặng, lầm lì, ủ ê tới mức, xin thề với anh, tôi phải xấu hổ vì anh đấy, Sydney!
Dân hành nghề luật mà biết xấu hổ là rất tốt, - Sydney nói, - anh phải cảm ơn tôi mới đúng.
Đừng có đánh trống lảng kiểu đó, - Stryver sấn sổ đáp lại, nói như gây sự. - Không đâu, Sydney, bổn phận của tôi phải cho anh biết; và tôi sẽ nói thẳng vào mặt anh cho anh tỉnh ngộ; rằng anh là một kẻ cau có khó ưa đối với nữ giới. Anh là kẻ đáng ghét.
Sydney uống một ly đầy tràn món rượu punch vừa pha xong rồi cười to.
Nhìn tôi đi! - Stryver vừa nói vừa khuỳnh vai ưỡn ngực. - Đã giàu đã sang thế này thì tôi đâu cần làm gì nhiều cũng dễ thương hơn anh rồi. Tại sao tôi vẫn cố tỏ ra dễ thương?
Tôi chưa thấy anh làm thế bao giờ, - Carton lầm bầm.
Tôi làm bởi vì đó là sách lược; là phương châm của tôi. Và nhìn tôi đi! Tôi thành công hết.
Anh đã nói hết chuyện trù tính hôn nhân của anh đâu, - Carton nói với giọng thờ ơ. - Tôi mong anh cứ nói tiếp chuyện đó đi. Còn về phần tôi... anh không bao giờ hiểu tôi là kẻ bất trị sao?
Câu hỏi lộ vẻ khinh thường.
Anh không việc gì phải tỏ ra là bất trị, - giọng Stryver gay gắt.
Tôi không việc gì phải tỏ vẻ cả, cái đó tôi biết, - Sydney Carton đáp. - Nhưng cô nương đó là ai chứ?
Này, đừng có khó chịu khi tôi nói tên người đó ra nhé, Sydney, - Stryver làm bộ làm tịch tỏ vẻ thân thiện trước khi tiết lộ, - bởi vì tôi biết anh nghĩ một đằng nói một nẻo; mà anh có nói đúng như anh nghĩ thì cũng chẳng quan trọng. Tôi phải mào đầu đôi chút như thế bởi vì chính anh đã từng đề cập về tiểu thư đó với tôi một cách coi thường.
Tôi sao?
Đích thị; và ngay trong văn phòng này.
Sydney Carton nhìn ly rượu rồi nhìn người bạn tự mãn kia; nốc cạn ly rồi lại nhìn bạn.
Anh đã từng gọi tiểu thư ấy là con búp bê tóc vàng. Tiểu thư ấy là cô Manette. Sydney, nếu anh là người có tí tình cảm hay cảm xúc tế nhị nào với phụ nữ thì chắc tôi đã thấy khó chịu khi anh tỏ ra khinh miệt cô ấy như vậy rồi; nhưng anh đâu phải loại người đó. Anh hoàn toàn không có cảm xúc gì cả; cho nên nghe anh nói thế mà tôi giận anh thì có khác gì tôi bực tức khi nghe một kẻ không có con mắt thẩm mỹ chê tranh tôi vẽ; hay không có lỗ tai thẩm âm chê nhạc phẩm của tôi.
Sydney Carton uống rượu thật nhanh; cạn một ly đầy, mắt vẫn nhìn bạn.
Giờ tôi cho anh biết hết rồi đó, Sydney, - Stryver vẫn nói. - Tôi đâu cần tài sản; cô ấy là người đáng yêu, và tôi đã quyết định tìm hạnh phúc cho mình; nói chung, tôi nghĩ là mình có đủ điều kiện để hạnh phúc. Cô ấy sẽ có người chồng giàu có là tôi; người đang thăng tiến nhanh, người cũng có chút danh giá; với cô ấy, có được tấm chồng như tôi là may mắn, nhưng cô ấy cũng xứng đáng được may mắn chứ. Anh ngạc nhiên à?
Tại sao tôi phải ngạc nhiên? - Vẫn tiếp tục uống rượu, Carton đáp.
Anh tán thành chứ?
Tại sao tôi lại không tán thành?
Hay lắm! - Stryver nói với bạn. - Anh đón nhận tin này dễ dàng hơn tôi tưởng, và cũng ít nghĩ đến lợi ích của tôi hơn tôi tưởng; mặc dù tới lúc này thì chắc chắn anh thừa biết thằng bạn xưa của anh là người đã quyết là làm. Đúng đó, Sydney, tôi đã chán kiểu sống này, đơn điệu quá; tôi thấy cũng là điều hay khi người đàn ông có một gia đình để nếu muốn thì hắn về nhà; lúc nào không muốn thì đừng về; tôi thấy tiểu thư Manette sẽ làm đẹp lòng bất kỳ người chồng nào, và sẽ khiến tôi luôn nở mày nở mặt. Cho nên tôi quyết định rồi. Còn bây giờ, Sydney, ông bạn nối khố, tôi muốn nói đôi lời với anh về tiền đồ của anh. Anh đã sai lầm rồi đó, anh đã sai lầm thật sự. Anh không biết giá trị của đồng tiền, anh sống kham khổ, rồi có ngày anh lâm vào cảnh bệnh tật, bần cùng. Anh phải nghĩ tới chuyện kiếm người chăm sóc đi.
Cái kiểu trịch thượng khoa trương trong cách nói của Stryver khiến gã thêm hợm hĩnh gấp đôi và chướng tai gai mắt gấp bốn lần.
Này, nghe tôi khuyên đây, - Stryver vẫn thao thao, - hãy nhìn thẳng vào sự thật đi. Tôi cũng đã nhìn thẳng vào sự thật, theo cách của tôi; còn anh, hãy nhìn thẳng vào sự thật đi, theo cách của anh. Lấy vợ đi. Hãy tìm người chăm sóc anh. Đừng bận tâm đến chuyện anh không thích nữ giới, hay không hiểu họ, hay không được lòng họ. Cứ tìm một người. Cứ tìm một bà đàng hoàng nào đó có chút tài sản... một bà chủ nhà hay bà chủ lữ quán... rồi cưới đi, phòng lúc trái gió trở trời. Đó là tiền đồ của anh đó. Hãy suy nghĩ đi, Sydney.
Để tôi suy nghĩ, - Sydney đáp.