Người vợ bất hạnh của kẻ vô tội vừa bị tuyên án tử kia quỵ xuống như thể bản án đã kết liễu đời nàng. Nhưng nàng không thốt một lời; nhanh chóng vượt qua nỗi kinh hoàng vì tiếng nói trong lòng mạnh mẽ thôi thúc nàng nhớ rằng trên đời này chỉ có mỗi nàng mới có thể giúp chồng đương đầu chứ không phải gánh chịu thêm đau khổ.
Các pháp quan phải tham gia cuộc biểu tình tuần hành ngoài đường phố, Tòa án hoãn xét xử. Tiếng người huyên náo ào ào rời tòa theo mọi lối vẫn vang động khi Lucie đứng giơ tay về phía chồng, nét mặt nàng tràn trề yêu thương và an ủi.
Giá như tôi có thể chạm được người ấy! Giá như tôi có thể ôm người ấy được một lần! Ôi, hỡi các Công dân tốt, giá như các người thông cảm cho chúng tôi!
Chỉ còn lại một người cai ngục cùng với hai trong số bốn người đã bắt Darnay đêm qua, và Barsad. Dân chúng đã đổ hết ra ngoài xem trò trên đường phố. Barsad đề nghị với những người kia:
- Thế thì cho cô ta ôm người này đi; chỉ một chút thôi.
Họ im lặng chấp thuận và đưa Lucie băng qua những dãy ghế tới bục cao nơi Darnay, nếu chồm người qua vành móng ngựa, có thể vươn tay ôm vợ.
Vĩnh biệt tình yêu. Đây là lời cầu chúc cuối cùng cho người yêu dấu. Chúng ta sẽ lại gặp nhau nơi an nghỉ của những người mỏi mệt trần gian!
Đó là lời của người chồng khi chàng ôm vợ vào lòng.
Em chịu đựng được, Charles ơi. Có ơn trên phù hộ em; anh đừng đau khổ cho em. Hãy gửi lời cầu chúc cuối cùng cho con chúng ta.
Nhờ em gửi đến con cho anh. Em thay anh gửi cho con chiếc hôn này. Em thay gửi cho con lời vĩnh biệt này.
Anh ơi. Khoan! Một phút thôi! - Charles Darnay đang buông nàng ra. - Chúng ta sẽ không chia lìa lâu. Nỗi đau khổ này sẽ sớm kết thúc đời em; nhưng em sẽ làm phận sự của mình với con khi còn có thể, để khi em lìa đời, Chúa sẽ gửi những người bạn đến giúp con như Chúa đã giúp em.
Bác sĩ Manette nãy giờ theo sau con gái, và hẳn đã khuỵu gối trước cả Charles và Lucie nếu như người con rể không đưa tay ra giữ ông lại. Charles kêu lên:
Đừng, đừng! Cha có làm gì đâu, cha có làm gì đâu, mà phải quỳ trước chúng con! Chúng con giờ đã biết cha ngày xưa đã chống chọi khó nhọc chừng nào. Chúng con giờ đã biết cha đã trải qua những gì khi cha nghi ngờ dòng dõi của con, và khi cha đã biết đích xác. Chúng con giờ đã biết, cha đã kháng cự và chế ngự ác cảm đối với con vì tình thương cha dành cho Lucie. Chúng con mang ơn cha hết lòng, hết cả tình yêu thương và hiếu thảo, cầu ơn trên phù hộ cha!
Người cha không biết nói gì hơn là đưa hai tay luồn vào mái tóc bạc của mình day dứt và bật lên một tiếng kêu thống khổ.
Không thể làm gì khác, - Charles nói. - Mọi sự đã an bài. Con đã luôn cố công vô ích để hoàn thành tâm nguyện mẹ con từng phó thác, điều ngay từ đầu đã run rủi đưa con đến gặp cha. Sự độc ác như thế không thể nào sinh ra điều tốt đẹp, khởi đầu bất hạnh như thế làm sao có kết cục hạnh phúc hơn. Xin hãy bình tâm và tha thứ cho con. Cầu ơn trên phù hộ cha!
Lucie buông tay khi Charles bị giải đi và nàng đứng nhìn theo chồng, hai bàn tay chắp vào như thể nguyện cầu, gương mặt rạng ngời trìu mến, thậm chí còn thoáng nụ cười trấn an. Charles vừa khuất bóng sau cánh cửa lối ra dành cho tội nhân, nàng quay lại ngả đầu vào ngực cha, định nói mấy lời nhưng rồi ngã quỵ.
Ngay lúc đó, từ trong một góc khuất đứng bất động nãy giờ, Sydney Carton liền tiến ra đỡ lấy nàng. Phong thái của anh không hẳn là thương xót hoàn toàn - có chút gì kiêu hãnh bừng bừng trên nét mặt.
- Tôi đưa cô ấy ra xe ngựa nhé? Cô ấy nhẹ lắm, hãy để tôi bế cô ấy. Sydney nhẹ nhàng bế Lucie ra cửa và dịu dàng đặt nàng lên đệm ghế. Bác sĩ Manette và ông bạn già cùng vào xe, còn anh lên ngồi chỗ cạnh người xà ích.
Khi xe về tới cổng ngôi nhà Sydney đã dừng bước trong bóng tối chỉ mấy giờ trước, mường tượng mình đang đi trên phiến đá nhám từng nâng bước chân nàng, anh lại bế nàng xuống xe đưa lên cầu thang vào căn hộ. Tới nơi, anh đặt Lucie nằm xuống trường kỷ còn bé gái và chị Pross đứng bên khóc òa.
Đừng làm cô ấy tỉnh lại, - anh nói khẽ với chị Pross, - cứ để cô ấy như thế thì hơn. Cô ấy chỉ ngất đi thôi, đừng làm cô ấy tỉnh lại.
Ôi, bác Carton, bác Carton ơi! - Bé Lucie vừa thốt lên vừa nhảy tới ôm chầm lấy anh trong cơn buồn khổ. - Giờ đã có bác ở đây, bác làm gì giúp mama đi bác, bác làm gì cứu papa đi bác! Ôi, nhìn mẹ cháu kìa, bác ơi! Trong tất cả những người yêu thương mẹ cháu, bác nỡ nào nhìn mẹ cháu như thế?
Anh cúi xuống bé Lucie, tựa má mình vào bên má tươi hồng của đứa trẻ. Anh nhẹ nhàng đẩy cô bé ra và nhìn Lucie đang bất tỉnh.
Trước khi bác đi, - anh nói, ngập ngừng - ...cho phép bác hôn mẹ cháu nhé?
Mấy lời anh thầm thì khi chạm môi vào nàng sẽ được nhớ mãi về sau. Đứa bé, đứng kề bên anh, sau này thuật lại và khi về già vẫn thuật lại cho con cháu nghe, rằng Carton đã nói: “Vì tính mệnh người em yêu.”
Lúc đi ra phòng kế bên, anh đột ngột quay sang ông Lorry và bác sĩ Manette đang theo sau, và anh nói với ông bác sĩ:
Mới hôm qua thôi ông vẫn còn nhiều sức tác động, bác sĩ Manette; chí ít hãy cố thử lại lần nữa vào hôm nay. Các quan toàn và mọi người có thẩm quyền đều rất thân thiện với ông, ghi nhận công lao của ông, phải vậy không?
Không gì có thể cứu giúp Charles mà tôi chưa thử. Tôi đã rất tự tin là mình có thể cứu được cậu ấy; và tôi đã làm vậy. - Ông đáp lại rất khó khăn từng lời.
Hãy thử lần nữa. Từ giờ đến chiều mai không còn bao nhiêu thời gian, nhưng cứ cố gắng.
Tôi cũng có ý đó. Tôi sẽ không ngồi yên một phút nào.
Thế thì tốt. Tôi biết người có năng lực như ông trước đây vẫn làm được nhiều việc lớn... dù không bao giờ, - anh nói thêm, một nụ cười kèm tiếng thở dài, - có những việc phi thường thế này. Nhưng cứ thử! Cuộc đời chẳng đáng giá gì mấy khi ta phí phạm, nhưng cũng đáng thử. Không thử thì đời càng không đáng một xu.
Tôi sẽ đi, - bác sĩ Manette nói, - đi gặp ngay ủy viên công tố và Chánh án, tôi sẽ đi gặp những người khác không tiện nêu tên. Tôi cũng sẽ viết thư nữa, và... Nhưng khoan! Ngoài đường đang có hội hè, và sẽ không gặp được ai đâu cho đến tối.
Đúng thế. Chà! Hy vọng thật hão huyền, và càng hão huyền hơn khi trì hoãn đến tối. Dù sao tôi cũng muốn biết ông định làm thế nào, vậy thôi! Tôi không dám mong đợi gì! Khi nào ông có thể gặp được những quyền uy ghê gớm đó, bác sĩ Manette?
Ngay khi trời tối, tôi mong là vậy. Trong vòng một hay hai giờ nữa.
Trời sẽ sụp tối nhanh sau bốn giờ. Ta cứ cho là một hay hai giờ nữa. Nếu tôi đến chỗ ông Lorry lúc chín giờ, hy vọng tôi sẽ biết kết quả những việc ông làm, hoặc là từ ông Lorry, hoặc là từ chính ông nói?
Được.
Chúc ông thành công!
Ông Lorry theo Sydney ra cửa và lúc anh đi ra đi thì ông nắm vai anh giữ lại.
Ta không có hy vọng gì, - ông Lorry nói, giọng thì thầm đau khổ.
Tôi cũng vậy.
Nếu như có ai trong số người đó, hay cả đám đó, mà có ý muốn tha Darnay; chuyện này là ảo tưởng vì tính mạng của anh ta hay của bất kỳ ai có nghĩa lý gì với họ đâu!... Nhưng tôi nghĩ là dù có muốn thì họ cũng không dám tha chết cho Darnay đâu sau những phản ứng của dân chúng trong phiên tòa.
Ta cũng nghĩ thế. Ta đã ngửi thấy mùi máu trong tiếng la ó của họ. Ông Lorry chống tay lên khung cửa, giấu mặt vào cánh tay.
Đừng nản lòng, - Carton nói rất nhẹ nhàng, - đừng khổ sở. Tôi đã có ý khích lệ bác sĩ Manette như thế vì tôi thấy việc đó biết đâu sẽ làm cho Lucie an lòng, nguôi ngoai. Nếu không, cô ấy có thể sẽ nghĩ là mọi người đã phó mặc tính mạng Darnay và điều đó sẽ khiến cô ấy phiền muộn lắm.
Đúng, đúng, đúng thế, - ông Lorry vừa lau nước mắt vừa đáp, - cậu nói đúng. Nhưng Darnay sẽ mất mạng; không còn hy vọng gì nữa.
Đúng. Darnay sẽ mất mạng; không còn hy vọng gì nữa, - Carton lặp lại. Rồi anh vững bước xuống cầu thang.