Khi đôi vợ chồng mới cưới trở về, người đầu tiên đến chúc mừng là Sydney Carton. Họ về nhà được mấy giờ thì anh ta đến. Áo quần, diện mạo, phong thái chẳng có gì khá hơn, nhưng Carton lại có vẻ gì đó cứng cỏi và đáng tin cậy mà Charles Darnay chưa từng thấy bao giờ.
Chờ dịp thuận tiện, anh ta kéo Darnay ra cửa sổ, nói chuyện riêng để không ai nghe được.
Anh Darnay, - Carton nói, - tôi mong chúng ta có thể là bạn bè.
Chúng ta đã là bạn rồi mà, tôi mong là thế.
Anh nói vậy thật quý hóa, thật đúng phép lịch sự; nhưng ý tôi không liên quan gì đến phép lịch sự cả. Thật tình, khi tôi nói tôi mong chúng ta có thể là bạn bè thì tôi cũng không phải nói theo phép lịch sự đâu.
Charles Darnay đương nhiên phải hỏi lại, rất vui vẻ và thân ái, xem Carton có ý gì.
Xin thề, - Carton vừa nói vừa cười, - tôi hiểu chính tôi thì dễ chứ khó mà làm cho người khác hiểu ý mình. Nhưng tôi sẽ cố giải thích. Anh có nhớ cái lần mà tôi say hơn... hơn bình thường không?
Tôi còn nhớ cái lần mà anh đã buộc tôi phải thừa nhận là anh quá chén.
Tôi cũng nhớ. Lần đó vẫn cứ ám ảnh tôi mãi vì tôi không bao giờ quên. Tôi mong là tới ngày phán xét cuối cùng thì nỗi ân hận của tôi sẽ được cứu xét! Đừng hoảng chứ, tôi không có giảng đạo đâu.
Tôi đâu có hoảng. Chân thành như anh thì có gì mà tôi phải hoảng chứ.
À! - Carton thản nhiên vẫy tay như thể xua lời nói của Darnay đi. - Lần say đó; một trong rất nhiều lần như thế, anh biết rồi; tôi đã thô lỗ khi nói chuyện tôi quý mến hay oán ghét anh. Tôi mong anh quên cho.
Tôi quên lâu rồi.
Lại nói kiểu khách sáo! Nhưng anh Darnay, tôi lại không dễ quên như là anh. Tôi không có cách gì quên được và một câu nói bừa không thể giúp tôi quên.
Nếu đó là câu nói bừa thì tôi xin lỗi anh, - Darnay đáp. - Tôi trả lời như thế vì tôi nghĩ chuyện này không quan trọng, nhưng tôi ngạc nhiên là anh lại bận lòng đến thế và muốn bỏ qua. Tôi nói với anh, bằng danh dự của người quân tử, là tôi đã quên chuyện đó lâu rồi. Lạy Chúa, chuyện có gì đâu! Chẳng lẽ tôi không có gì quan trọng đáng nhớ hơn sao, khi hôm đó chính anh đã cứu giúp tôi?
Chuyện cứu giúp đó, - Carton nói - anh nói như vậy thì tôi buộc phải thú nhận với anh, lúc ấy tôi làm thế chỉ là mánh lới nghề nghiệp thôi, tôi làm mà bất kể anh sẽ lãnh hậu quả ra sao... Xin nhớ cho! Tôi đang nói cảm nghĩ của tôi hồi đó; tôi đang nói chuyện ngày trước.
Anh lại xem nhẹ ơn nghĩa đó rồi, - Darnay đáp, - nhưng tôi không muốn cãi với lời nói bừa của anh.
Sự thật hoàn toàn đó, anh Darnay, hãy tin tôi! Tôi đã nói lạc đề rồi; tôi đang nói về chuyện bạn bè của chúng ta. Đó, anh biết tôi mà, anh biết tôi không có tài cán để vươn lên cao hơn, tốt hơn như mọi người. Nếu còn hồ nghi, anh cứ hỏi Stryver thì anh ta sẽ cho anh biết điều này.
Tôi thích có chủ kiến của mình hơn, không cần nhờ đến anh ta.
Được! Dù sao thì anh cũng biết tôi là hạng bê tha, chẳng làm được điều gì tốt đẹp và sẽ không bao giờ làm được.
Tôi không biết chuyện “sẽ không bao giờ” của anh.
Nhưng tôi biết, và anh phải tin lời tôi. Chà! Nếu như anh chịu đựng được một kẻ bỏ đi như tôi, và là một kẻ chẳng có tiếng tốt gì, thỉnh thoảng lui tới nơi đây, thì tôi xin phép được đến đây như một người được gia ân; có thể coi tôi như một thứ đồ đạc phế thải, được giữ lại vì nhớ công dụng của nó ngày xưa, và chẳng ai buồn chú ý. Và tôi muốn nói thêm là nếu không vì chuyện tôi phát hiện ra chúng ta có diện mạo giống nhau, thì tôi cũng chỉ là một thứ bỏ đi thôi. Tôi sẽ không lạm dụng sự cho phép của anh. Tôi dám cá một trăm ăn một là một năm tôi chỉ đến đây bốn lần là cùng. Nếu được phép như vậy, tôi dám nói là mình không còn mong muốn gì hơn.
Anh sẽ đến chứ?
Đó là một cách nói khéo là lời ngỏ ý của tôi đã được cho phép. Xin cảm ơn anh, Darnay. Xin được gọi anh bằng tên cho thân mật nhé?
Tôi cũng nghĩ vậy, Carton, kể từ bây giờ.
Họ bắt tay nhau và Sydney quay gót. Chỉ một phút sau, anh lại hoàn toàn mang dáng vẻ bệ rạc như mọi ngày.
Khách đi rồi, trong buổi chiều ngồi cùng chị Pross, ông bác sĩ, và ông Lorry, Charles Darnay có nói qua về cuộc trò chuyện này, và nhận xét về Sydney Carton như một vấn đề về tính bất cần và bất chấp. Anh nói vắn tắt, không hàm ý khắt khe hay chê trách gì người bạn kia, chỉ nói những điều mà ai cũng đã thấy Sydney bộc lộ ra.
Anh không ngờ là những lời ấy lại khiến cô vợ trẻ đẹp của mình ghi nhớ; nhưng sau đó, lúc về phòng riêng gặp Lucie, anh đã thấy nàng chờ sẵn với nếp nhăn yêu kiều quen thuộc in rõ trên vầng trán.
Chúng ta có điều lo nghĩ tối nay ư? - Darnay vừa nói vừa quàng tay ôm nàng.
Đúng đó, Charles ơi, - Bàn tay đặt trên ngực chồng, Lucie chăm chú nhìn anh dò hỏi. - Chúng ta có điều lo nghĩ tối nay, bởi chúng ta có điều bận tâm tối nay.
Việc gì vậy, Lucie?
Anh phải hứa là không được hỏi dồn những điều em không muốn trả lời nhé?
Hứa ư? Có điều gì mà anh không hứa với em được chứ, em yêu?
Thật vậy, có gì mà anh không hứa được khi một tay anh gạt lọn tóc vàng rủ trên má nàng và một tay đặt trên ngực nàng nơi trái tim đã thuộc về anh!
Charles ơi, em nghĩ là anh Carton đáng được quan tâm và tôn trọng hơn là những gì anh đã nói về anh ta tối nay.
Thật à, em yêu? Vì sao em nói vậy?
Đó là điều không nên hỏi đó. Nhưng em nghĩ... em biết... anh ta xứng đáng được như thế.
Nếu em biết như thế là đủ rồi. Thế em muốn anh làm gì đây, em yêu?
Anh yêu, em muốn anh luôn rộng lượng với anh ta, bao dung với những lỗi lầm khi anh ta không có mặt. Em muốn anh tin rằng anh ta là người có trái tim hầu như luôn luôn khép kín, và hằn sâu nhiều vết thương. Anh yêu, em đã thấy trái tim ấy ứa máu.
Anh thật đau lòng khi biết mình đã xử tệ với anh ta như vậy, - Charles Darnay thốt lên sửng sốt. - Anh không hề nghĩ là anh ta nhạy cảm đến mức đó.
Đúng vậy đó, anh yêu. Em e là anh ta không thể nào thay đổi được; không có hy vọng gì cải thiện được cá tính hay số mệnh của anh ta. Nhưng em tin anh ta là người có khả năng làm nhiều điều tử tế, tốt đẹp, thậm chí là hào hiệp nữa.
Niềm tin trong trắng dành cho kẻ thất bại kia khiến Lucie đẹp rạng ngời tới mức người chồng có thể lặng ngắm nàng hàng giờ.
Anh thương yêu! - Lucie nép sát vào anh, tựa đầu vào ngực anh, ngước nhìn. - Xin hãy nhớ là chúng mình hạnh phúc biết bao trong khi anh ta khốn khổ biết bao!
Lời khẩn khoản đó khiến Darnay xúc động.
Anh sẽ nhớ mãi điều ấy, em yêu! Anh sẽ ghi nhớ suốt đời.
Anh cúi xuống mái tóc vàng, hôn lên đôi môi hồng thắm của Lucie và vòng tay ôm lấy nàng. Nếu có kẻ lang thang đau khổ nào đang đếm bước chân qua những phố đêm mà nghe được lời thổ lộ ngây thơ của nàng, mà thấy được những giọt lệ xót thương tràn ứa đôi mắt xanh được người chồng lau khô bằng những chiếc hôn, thì kẻ ấy hẳn phải gào lên với đêm trường lần đầu tiên - những lời lẽ ta sẽ không bao giờ bật khỏi đôi môi:
- Xin Chúa phù hộ nàng vì đã xót thương ta!