Hai Kinh Thành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chuyến Xe Thư
Chuyến Xe Thư

❊ ❊ ❊

Vào một đêm khuya thứ Sáu trong tháng Mười một, con đường Dover trải dài trước mặt nhân vật đầu tiên liên quan đến câu chuyện này. Con đường Dover trải dài phía trước, chiếc xe thư Dover đang lặc lè ngược lên đồi Shooter. Người ấy tương tự cũng lội bộ lên dốc trong bùn cạnh cỗ xe ngựa, số hành khách còn lại cũng thế; chẳng phải vì họ thích thú gì việc bách bộ thể dục trong hoàn cảnh này mà bởi ngọn đồi và mớ yên cương, sình lầy cùng các bưu kiện, tất cả đã khiến cỗ xe nặng tới mức đám ngựa kéo phải dừng lại ba lần, thêm một lần lôi xe băng ngang đường với ý định nổi loạn quay lại Blackheath. Tuy nhiên, cùng dây cương và roi quất, người đánh xe với người hộ tống hợp lại, đã chiếu theo quân luật cấm ngặt cái ý đồ lẽ ra đã củng cố thêm luận điểm cho rằng một số súc vật được phú cho lý trí; thế là đám mưu phản kia phải chịu khuất phục và quay lại với nhiệm vụ.

Đầu cúi gập, đuôi phe phẩy, bốn con ngựa giẫm đạp qua lớp bùn dày nhích tới; chốc chốc lại loạng choạng trượt chân cứ như các khớp xương sắp rụng rơi cả. Mỗi lần người đánh xe thận trọng thốt lên một tiếng “Ô hô! Rồi, rồi!” và kéo cương cho chúng dừng lấy sức, con ngựa dẫn đường bên phía ông lại lắc đầu dữ dội, giũ tung mọi thứ bám trên đầu - chẳng khác gì nó đang tuyên bố hết sức quyết liệt rằng chiếc xe thư sẽ không thể nào lên tới đỉnh đồi. Cứ mỗi lần con ngựa dẫn đường làm ầm lên, người lữ khách kia liền giật mình, có chút kinh hồn táng đởm cũng như hết thảy những kẻ yếu bóng vía khác.

Màn sương đẫm hơi nước lấp đầy mọi chỗ trũng và đã buồn bã lang thang tới đỉnh đồi như một hồn ma đang tìm chỗ an nghỉ mà không thấy. Sương ướt át, buốt lạnh từ từ uốn lượn dâng cao, thấy rõ từng lớp nối tiếp và phủ lấp lên nhau như những đợt sóng trên biển dữ. Sương dày đặc tới mức những gì nhìn thấy được trong ánh sáng của ngọn đèn gắn trên xe chỉ là lớp lớp mịt mù ấy với mấy thước đường đi trước mặt; hơi thở bốc khói của lũ ngựa nhọc nhằn hòa vào màn sương cứ như cả một trời u ám này đều do chúng phì ra.

Ngoài nhân vật này, hai hành khách kia cũng đang lê bước lên đồi bên cạnh xe thư. Cả ba đều khoác áo che kín má, trùm kín tai và mang ủng cao quá gối. Nhìn bên ngoài, cả ba không ai có thể biết hai người kia nhân dạng ra sao; người nào cũng giấu mình dưới bao lớp vỏ bọc che khuất cả ý nghĩ lẫn diện mạo trước hai người đồng hành. Thời đó, lữ khách rất ngại việc kết thân đột ngột bởi ai trên đường cũng có khả năng là cướp hay đồng bọn băng cướp. Với khả năng thứ hai, khi mà mọi bưu trạm, tửu quán đều có thể có người ăn tiền của Đại ca, từ tay địa chủ cho tên chăn ngựa vô danh mạt hạng nhất, thì gặp phải đồng bọn băng cướp là chuyện dễ xảy ra nhất. Người hộ tống chuyến xe thư Dover nghĩ thầm như thế vào cái đêm thứ Sáu trong tháng Mười một năm 1775 khi cỗ xe lặc lè ngược lên đồi Shooter, trong lúc ông ta đứng trong ngăn áp tải phía sau xe, vừa giẫm chân vừa không rời mắt rời tay khỏi thùng vũ khí, bên trong là một khẩu súng nòng loe đã lên đạn nằm chồng lên sáu hay tám khẩu súng kíp, và dưới cùng là một thanh đoản kiếm.

Chuyến xe thư Dover này như thường lệ vẫn có không khí hòa nhã theo kiểu người hộ tống nghi ngờ hành khách, hành khách nghi ngờ hộ tống và nghi ngờ lẫn nhau, ai cũng nghi ngờ mọi người khác, còn người đánh xe chỉ tin cậy mỗi lũ ngựa mà thôi; và với mấy con vật này thì bác ta có thể đặt tay lên cả hai cuốn Thánh Kinh mà thề với lương tâm trong sạch rằng chúng không hợp với hành trình này.

Ô hô! - Người đánh xe thốt lên. - Cố lên! Ráng kéo cái nữa là tụi bay lên tới đỉnh đồi rồi mặc xác tụi bay, vì đưa tụi bay tới đó thì tao cũng quá khổ rồi!... Joe!

Ơi! - Người hộ tống đáp.

Anh nghĩ bây giờ mấy giờ rồi, Joe?

Mười một giờ mười là cái chắc.

Ôi trời! - Người đánh xe bực tức kêu to. - Vậy mà chưa lên tới đỉnh đồi Shooter nữa! Suỵt! Ha! Tới đi tụi bay!

Bị quất cho một roi dứt khoát cự tuyệt, con ngựa dẫn đầu đang phản đối cũng phải dứt khoát rướn người tới, và ba con kia dấn theo sát. Một lần nữa, chiếc xe thư Dover lại ì ạch nhích bánh, những đôi ủng của hành khách lại giẫm bùn đi theo cạnh bên. Họ phải dừng khi chiếc xe dừng, và phải luôn đứng kề nhau sát bên chiếc xe. Chỉ cần một trong ba mà dám to gan tỏ ý bảo nhau đi lên phía trước một chút về phía sương mù và bóng tối thì kẻ đó rất có thể sẽ bị nghi là cướp và bị bắn ngay lập tức.

Cú lôi bật cuối cùng đã đưa cỗ xe lên tới đỉnh đồi. Bốn con ngựa lại dừng và thở, người hộ tống nhảy xuống gắn bộ thắng vào bánh sau cỗ xe để chuẩn bị xuống dốc rồi mở cửa cho hành khách lên.

Suỵt! Joe! - Từ trên ghế xà ích, người đánh xe nhìn xuống, gọi với giọng cảnh báo.

Chuyện gì đó, Tom?

Hình như có ngựa đang phi nước kiệu tới, Joe.

Phi nước đại mới đúng, Tom, - người hộ tống đáp, buông tay khỏi cửa xe rồi thoăn thoắt leo lên chỗ ngồi đằng sau của mình. - Quý ông! Nhân danh đức vua, tất cả chú ý!

Vừa hấp tấp kêu gọi, ông ta vừa lên cò khẩu súng nòng loe và đứng thủ thế.

Người hành khách nhân vật của câu chuyện dợm bước lên bậc cửa xe ngựa; hai hành khách kia đứng sát đằng sau cũng định lên theo. Ông ta vẫn còn đứng ở bậc lên xuống, người nửa trong nửa ngoài nên hai vị kia phải chờ dưới đất. Cả ba hết nhìn người đánh xe sang người hộ tống, rồi lại từ người hộ tống sang người đánh xe, đứng yên nghe ngóng. Người đánh xe ngoái nhìn, người hộ tống cũng ngoái nhìn, cả con ngựa dẫn đầu cũng vểnh tai ngoái nhìn theo không phản đối.

Sự tĩnh lặng sau khi chiếc xe thư đã thôi quằn quại, ì ạch, lại thêm trời đêm tịch mịch, khiến không gian càng im ắng như tờ. Tiếng thở hồng hộc của lũ ngựa làm cỗ xe cũng run rẩy theo cứ như nó cũng đang bị kích động. Trái tim ba hành khách có lẽ đập mạnh tới mức nghe thấy được; hay nói đúng hơn, trạng thái dừng sững im lìm ấy đã bộc lộ rõ những con người đang hụt hơi, nín thở và tim đập dồn vì chờ đợi.

Tiếng vó ngựa phi nước đại lên đồi càng lúc nhanh và mạnh mẽ.

Ô hô! - Người hộ tống lấy hết sức gào to. - Ai kia? Đứng lại! Tôi bắn đó!

Nhịp vó đột ngột hãm lại và giữa tiếng bùn văng và tiếng bước loạng choạng, một giọng người vang lên trong sương mù:

Phải xe thư Dover đó không?

Phải hay không thì hỏi làm gì? - Người hộ tống bắt bẻ. - Ngươi là ai?

Có phải xe thư Dover không?

Tại sao người muốn biết?

Tôi cần tìm một hành khách, nếu phải.

Khách nào?

Ông Jarvis Lorry.

Nhân vật trong sách của chúng ta liền xác nhận đó là tên mình. Người hộ tống, người đánh xe, và hai hành khách kia nhìn ông ta đầy nghi ngờ.

Đứng yên đó, - người hộ tống nói với người trong sương mù, - ta mà lỡ tay thì nhà ngươi tàn đời vô phương cứu vãn. Quý khách tên Lorry trả lời ngay đi.

Có việc gì? - Hành khách ấy lên tiếng, rồi hơi ngập ngừng hỏi tiếp. - Ai cần tìm tôi? Phải Jerry không?

(“Mình không ưa cái giọng tên Jerry này, nếu đúng là hắn,” người hộ tống lẩm bẩm một mình. “Cái giọng khàn khàn khó ưa quá mức đó, Jerry.”)

Phải đó, ông Lorry.

Có việc gì?

Có tin nhắn của T. và Hội đoàn gửi cho ông.

Tôi biết người liên lạc này, - Lorry vừa nói với người hộ tống vừa bước xuống đường. Hai hành khách kia đứng đằng sau đỡ ông xuống hấp tấp chứ không lịch sự rồi họ lập tức chui vào trong cỗ xe, đóng sập cửa, và kéo kín cửa sổ. - Cho người này tới gần được; không sao đâu.

Mong là không sao, nhưng có sao hay không thì ta đếch dám chắc, - người hộ tống làu bàu nói một mình. - Xin chào!

A! Xin chào! - Jerry lên tiếng, giọng còn khàn hơn trước.

Đi ngựa từ từ tới! Nghe rõ chưa? Nếu yên ngựa có đeo bao súng thì đừng có để tôi thấy bàn tay lần mò tới đó. Vì tôi là thứ ác ôn dễ lỡ tay lắm, mà lỡ tay một phát là một viên đạn đó. Bây giờ lộ mặt ra cho tôi xem.

Hình thù một con ngựa và một kỵ sĩ từ từ xuyên qua màn sương cuộn xoáy và đi đến cạnh xe thư, tới chỗ vị khách. Người trên ngựa cúi rạp xuống rồi vừa liếc nhìn tay súng hộ tống vừa trao cho vị khách một tờ giấy gấp nhỏ. Con ngựa của y đang khịt mũi, và cả người lẫn vật đều bê bết bùn sình, từ móng ngựa lên tới mũ nón trên đầu.

- Hộ tống! - Người hành khách gọi với giọng tự tin, điềm tĩnh.

Đầy cảnh giác, bàn tay phải nắm báng súng, bàn tay trái nâng nòng súng, mắt không rời người trên lưng ngựa, người bảo vệ xe thư đáp cộc lốc:

Vâng!

Chẳng có gì phải e sợ cả. Tôi là người của Ngân hàng Tellson. Chắc ông biết Ngân hàng Tellson ở London. Tôi sắp đi công chuyện ở Paris. Cầm đồng crown này uống rượu nhé. Cho tôi đọc chút được không?

Miễn nhanh là được, thưa ông.

Lorry mở tờ giấy ra xem dưới ánh sáng ngọn đèn xe thư gần bên; ban đầu đọc thầm, sau đó đọc to:

“Chờ tiểu thư ở Dover.” Rất ngắn, thấy chưa. Này, Jerry, nhắn lại họ phúc đáp của tôi là “Hồi Sinh.”

Phúc đáp quái quỷ gì mà nạ nùng vậy,* - trên yên ngựa, Jerry giật mình thốt lên, giọng khản đặc hơn bao giờ hết.

Cứ nhắn lại như thế là họ sẽ biết tôi đã hiểu tin nhắn này rõ ràng như là chính tôi viết ra vậy. Thượng lộ bình an! Tạm biệt!

Dứt lời, vị khách mở cửa xe bước lên; lần này không hề có trợ giúp của những người đồng hành, hai vị kia trong xe đã mau lẹ giấu kín đồng hồ, ví tiền trong đôi ủng, và bây giờ đang giả vờ ngủ. Ý đồ của họ rõ ràng là không dây dưa làm chi cho sinh chuyện phiền phức.

Chiếc xe thư lại ì ạch lăn bánh, sương mù cuồn cuộn bao trùm dày đặc hơn khi cỗ xe bắt đầu xuống dốc. Người hộ tống liền cất khẩu súng nòng loe vào thùng vũ khí, rồi sau khi kiểm tra số vũ khí trong thùng và mấy khẩu súng ngắn bổ sung đeo ở thắt lưng, ông ta xem lại chiếc thùng nhỏ hơn nằm dưới chỗ ngồi, trong đó là mấy dụng cụ thợ rèn, vài cây đuốc, và một hộp đựng đồ đánh lửa. Ông ta phải trang bị đầy đủ mọi thứ, phòng khi những ngọn đèn xe thư bị thổi tắt ngóm - chuyện thỉnh thoảng cũng xảy ra - thì ông chỉ việc chui vào trong xe, giữ đá lửa và mớ que mồi tránh xa rơm rạ*, là thắp sáng lại đèn khá an toàn và dễ dàng trong vòng năm phút (nếu may mắn).

Tom! - Tiếng người hộ tống khe khẽ gọi qua nóc xe.

Ơi, Joe.

Anh có nghe cái lời nhắn đó không?

Có, Joe.

Có hiểu gì không, Tom?

Chẳng hiểu gì cả, Joe.

Thật là trùng hợp, - người hộ tống nghĩ ngợi, - tôi cũng chẳng hiểu gì hết.

Còn lại một mình trong bóng tối, Jerry xuống ngựa một lúc, không chỉ để cho ngựa nghỉ mệt mà còn để cho mình lau bùn trên mặt, giũ sạch nước trên chiếc mũ vành rộng chắc chứa được tới hơn lít. Vắt dây cương trên cánh tay lấm lem bùn sình, y đứng cho tới khi không còn nghe tiếng chiếc xe thư và màn đêm lại tĩnh mịch như cũ rồi quay lưng dắt ngựa xuống đồi.

- Này mụ già, đã phi nước đại một mạch từ cổng thành Temple Bar tới đây rồi thì tao không tin giò cẳng của mụ nữa cho đến khi nào xuống tới đất bằng, - người liên lạc giọng khàn khàn ấy liếc nhìn con ngựa. - “Hồi sinh.” Nhắn cái quái quỷ gì mà nạ nùng. Xui cho mày rồi, Jerry! Tao dám chắc đó! Ai chết cũng rủ nhau hồi sinh hết thì chỉ khổ cái thân khốn kiếp của mày thôi, Jerry!

bèn đắc ý chỉ trỏ hết xe tù này đến xe khác cứ như một nhà sưu tầm cổ ngoạn hay một chuyên gia sành điệu đang giảng giải rằng hôm qua, hôm kia ai đã ngồi trên những cỗ xe định mệnh ấy. Người ngồi trên xe có kẻ dửng dưng nhìn những cảnh đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.