Hai Kinh Thành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bóng Tối
Bóng Tối

❊ ❊ ❊

Một trong những suy xét đầu tiên nảy ra trong đầu óc chuyên nghiệp của ông Lorry khi sắp đến giờ làm việc là ý nghĩ: ông không có quyền gây nguy hiểm cho hãng Tellson vì cho vợ của một tù nhân lưu vong tá túc trong ngân hàng. Ông sẵn sàng hy sinh tài sản, an toàn tính mạng vì Lucie và bé gái con nàng không chút do dự; nhung công việc được ủy thác cho ông không phải là của riêng ông và với trách nhiệm đó ông kiên quyết đặt công việc lên trên tất cả.

Ban đầu, tâm trí ông nghĩ đến Defarge và tính tìm tới tửu quán ấy lần nữa để nhờ tay chủ quán giới thiệu một chỗ trú an toàn nhất trong tình trạng điên loạn của thành phố này. Nhưng cũng chính cân nhắc đó đã khiến ông từ bỏ ý định; Defarge đang sống ngay khu vực tàn bạo nhất, chắc chắn có thế lực ở đó, chắc chắn có liên quan sâu xa vào nội tình nguy hiểm hiện thời.

Đến trưa vẫn chưa thấy bác sĩ quay về, và từng phút trì hoãn càng gây khó khăn cho hãng Tellson, ông Lorry đành bàn bạc với Lucie. Lucie cho biết cha nàng định thuê một chỗ trọ ngắn hạn ở một khu vực gần ngân hàng. Vì việc thuê nhà không phương hại gì đến hãng, và ông tiên liệu rằng cho dù mọi chuyện ổn thỏa còn Charles được phóng thích thì anh ta cũng có hy vọng rời khỏi kinh thành, ông Lorry ra ngoài đi tìm chỗ thuê trọ, tìm được một nơi thích hợp, trên tầng cao, trong một con phố nhỏ cách biệt, nơi mọi cửa sổ buông mành kín cho biết đó là những ngôi nhà bỏ trống.

Ông lập tức đưa mẹ con Lucie cùng chị Pross đến chỗ trọ; cung cấp cho họ tất cả những tiện nghi có thể, thậm chí còn tiện nghi hơn cả ông tự lo toan cho bản thân. Ông để Jerry ở lại với họ làm chướng ngại vật chắn ngưỡng cửa và chịu ăn đấm vào đầu, rồi quay lại với công việc. Ông làm việc mà lòng đầy bất an, khổ sở, và ngày dài chậm chạp, nặng nề trôi qua.

Ngày lê thê bào mòn thời gian, và bào mòn ông, cho tới lúc ngân hàng đóng cửa. Ông lại một mình trong phòng như đêm trước, đang suy xét việc phải làm thì nghe tiếng chân bước lên thềm. Một thoáng sau, một người đã đứng trước mặt ông, ánh mắt sắc sảo quan sát, miệng gọi đích danh.

- Xin được phục vụ ông, - ông Lorry nói. - Ông có quen biết tôi?

Đó là một gã lực lưỡng, tóc đen xoăn, tuổi trạc bốn lăm, năm mươi. Thay cho câu trả lời, gã lặp lại lời ông, không hề lộ biểu cảm gì:

Ông có quen biết tôi?

Tôi đã gặp ông ở đâu rồi.

Có lẽ ở tửu quán của tôi chăng?

Ông Manette phái ông đến đây?

Phải, ông Manette phái tôi đến đây.

Và ông ấy đã nói gì? Ông ấy có nhắn gì tôi không?

Defarge trao một tờ giấy mở rộng vào bàn tay bồn chồn kia. Bức thư được viết bằng nét chữ của bác sĩ:

Charles an toàn, nhưng tôi chưa thể an toàn rời khỏi nơi này.

Tôi đã được chiếu cố để người mang thư này chuyển giúp một bức thư ngắn của Charles gửi cho vợ cậu ta. Hãy để người mang thư này gặp vợ của Charles.

Bức thư ghi ngày tháng thời gian từ ngục La Force, cách đây một giờ.

Ông bằng lòng theo tôi đến nơi ở của vợ người này chứ? -Ông Lorry đã thấy vui và an lòng sau khi đọc xong thư.

Được, - Defarge đáp.

Không hề để ý là cách nói của Defarge rất dè dặt và máy móc lạ thường, ông Lorry đội mũ lên và hai người đi xuống sân. Ở đó, họ gặp hai người đàn bà; một người đang đan len.

Chị Defarge, đúng rồi! - Ông Lorry nói, mười bảy năm trước khi rời Paris ông cũng đã gặp chị ta y hệt thế này.

Đúng vậy, - anh chồng nói.

Chị ấy có đi cùng chúng ta không? - Ông Lorry hỏi khi thấy chị ta dịch bước theo.

Có. Để bà ấy có thể nhận biết mặt, nhận biết người. Vì sự an toàn của họ.

Bắt đầu ngạc nhiên trước thái độ của Defarge, ông Lorry nhìn gã nghi ngại rồi dẫn đường đi trước. Cả hai người đàn bà theo sau; người đàn bà thứ hai là Nữ Thần Báo Oán.

Họ đi qua những con đường ngăn cách thật nhanh, lên cầu thang chỗ ở mới, được Jerry cho vào trong, và thấy Lucie đang khóc một mình. Nàng mừng hết sức khi nghe ông Lorry báo tin Charles, và siết chặt bàn tay của kẻ đã trao cho nàng bức thư của chồng - không hề nghĩ đến việc chính bàn tay ấy đêm trước đã giết tù nhân, và có lẽ, nếu có cơ hội, cũng đã giết chồng nàng.

Em yêu - Can đảm lên. Anh vẫn khỏe, và cha em có thể tác động những người ở đây. Thư này không được phúc đáp. Hãy hôn con cho anh.

Thư chỉ có thế. Nhưng hết sức ý nghĩa đối với người nhận là nàng, tới mức nàng quay từ Defarge sang vợ gã, và hôn một bàn tay đang cầm que đan. Đó là một cử chỉ nhiệt thành, yêu thương, cảm kích của phụ nữ, song bàn tay kia không hề phản ứng - bàn tay ấy lạnh lùng rụt phắt lại và tiếp tục đan.

Sự va chạm ấy có cảm giác lạ lùng khiến Lucie tê tái. Lá thư chưa kịp đưa lên ngực đã dừng sững lại, hai bàn tay chới với, nàng kinh hãi nhìn người đàn bà kia. Chị Defarge chi nhướng mày nhăn trán, ánh mắt vô cảm lạnh băng.

Cháu à, - ông Lorry cố gắng giải thích, - ngoài đường bây giờ thường xuyên bạo loạn, mặc dù chuyện đó có thể sẽ không ảnh hưởng gì đến cháu, chị Defarge muốn gặp những người mà bà ấy có khả năng bảo vệ trong tình hình này, để biết mặt, để nhận dạng khi cần. Tôi nói như vậy có đúng không, Công dân Defarge?

Ông Lorry khá dè dặt trong lời lẽ trấn an của mình khi thái độ lạnh lùng của ba người kia càng lúc càng khiến ông ngờ vực. Defarge u ám nhìn vợ, chỉ đáp lại bằng một âm thanh cộc cằn tỏ vẻ đồng ý.

Tốt nhất cháu nên đưa con bé ra đây, và cả chị Pross nữa, -ông Lorry cố hết sức xoa dịu tình hình, bằng cả giọng nói lẫn thái độ. - Defarge, chị Pross hiền hậu của chúng tôi là người Anh, không biết tiếng Pháp.

Vốn vững tin là mình không thua kém bất kỳ người ngoại quốc nào, chị Pross không hề nao núng trước mọi nguy khốn; chị ta bước ra, hai tay khoanh trước ngực và gặp ngay Nữ Thần Báo Oán là chị thốt lên ngay, “À, chắc chắn là đồ mặt dày đây! Mong là mi mạnh giỏi!” Chị ta cũng khạc một câu tiếng Anh về phía chị Defarge; nhưng cả hai người kia đều không để tâm đến.

Có phải con hắn không? - Chị Defarge, bây giờ mới ngừng tay, chĩa mũi que đan như một ngón tay Định Mệnh về phía bé Lucie.

Phải, chị ạ, - ông Lorry đáp, - đây là con gái yêu của tù nhân đáng thương ấy, và là đứa con độc nhất.

Bóng tối gắn liền với chị Defarge và hai người theo chị ta dường như bao trùm đầy hắc ám và đe dọa lên đứa bé khiến người mẹ bất giác quỳ xuống đất bên cạnh con, và ôm chặt đứa bé vào lòng. Bóng tối của chị Defarge và hai người theo chị ta dường như bao trùm đầy hắc ám và đe dọa lên cả hai mẹ con.

Đủ rồi, mình, - chị Defarge nói với chồng. - Tôi đã biết mặt họ. Chúng ta đi được rồi.

Nhưng dù có kiềm chế không để lộ ra mà chỉ chất chứa mơ hồ, thái độ lấp liếm của chị ta đầy đe dọa tới mức Lucie hoảng kinh vừa nói vừa đưa tay níu áo chị Defarge như khẩn cầu:

Xin bà hãy đối xử tốt với chồng tôi. Xin bà đừng gây hại cho anh ấy. Xin bà giúp tôi gặp anh ấy được chứ?

Việc của tôi không liên quan đến chồng cô/ - chị Defarge đáp lại, mắt lạnh lùng nhìn Lucie. - Việc của tôi chính là cô, là con gái bác sĩ Manette.

Vậy thì xin hãy vì tôi mà thương xót chồng tôi. Xin hãy vì con tôi! Cháu bé sẽ chắp tay nguyện cầu cho bà rủ lòng nhân từ. Chúng tôi sợ bà hơn ai hết ở đây.

Chị Defarge coi đó như lời khen và nhìn anh chồng. Defarge, nãy giờ bồn chồn cắn ngón tay và nhìn vợ, bây giờ làm ra vẻ cau có khắt khe hơn.

- Chồng cô nhắn gì trong bức thư đó? - Chị Defarge vừa hỏi vừa trề môi cười. - Tác động, hắn ta nói gì về chuyện tác động?

Đó là cha tôi, - Lucie hấp tấp bỏ bức thư đang ấp trên ngực xuống nhưng ánh mắt hoảng hốt vẫn cứ nhìn thẳng vào người đặt câu hỏi chứ không nhìn bức thư, - cha tôi có thể tác động những người ở đây.

Chắc chắn ông ta sẽ tác động để thả hắn ra! - Chị Defarge nói. - Cứ việc.

Là người vợ và người mẹ, - Lucie thống thiết kêu lên, - tôi van bà hãy xót thương tôi, xin đừng dùng quyền lực của bà mà hại người chồng vô tội của tôi, xin hãy giúp anh ấy. Ôi, cùng là phụ nữ với nhau, xin bà hãy nghĩ cho tôi. Là người vợ và người mẹ!

Chị Defarge vẫn một mặt lạnh lùng trước lời khẩn khoản ấy, chị ta quay sang bạn - Nữ Thần Báo Oán:

Những người vợ và người mẹ chúng ta đã từng gặp, kể từ khi chúng ta còn nhỏ như đứa bé này, thậm chí còn nhỏ hơn, đâu có được ai quan tâm? Chúng ta đã quá quen chuyện chồng và cha của họ đều bị cầm tù và xa cách vợ con mà? Cả đời chúng ta chi toàn thấy chị em phụ nữ khổ sở thôi, con cái họ cũng khổ sở, toàn nghèo đói, rách rưới, đói khát, đau ốm, cơ cực, áp bức và bị bỏ mặc đủ kiểu thôi mà?

Chúng ta không thấy gì khác hơn, - Nữ Thần Báo Oán đáp lại.

Chúng ta đã chịu đựng quá lâu rồi, - chị Defarge lại hướng mắt về phía Lucie. - Cô thì biết gì! Làm nhu bây giờ nỗi khổ của một người vợ với một người mẹ có ý nghĩa ghê gớm với chúng tôi sao?

Chị ta tiếp tục đan và đi ra ngoài. Nữ Thần Báo Oán theo sau. Defarge đi cuối cùng, và đóng cửa lại.

- Can đảm lên, cháu Lucie, - ông Lorry vừa nói vừa đỡ nàng đứng dậy. - Can đảm lên, can đảm lên! Cho tới nay mọi sự vẫn ổn - ổn, ổn hơn nhiều so với bao người kém may mắn hơn gần đây. Vui lên cháu, và hãy biết ơn điều đó.

Cháu không vô ơn, cháu hy vọng, nhung người đàn bà đáng sợ đó cứ như bao trùm bóng tối lên mọi hy vọng của cháu.

Chậc, chậc! - Ông Lorry nói. - Trái tim bé nhỏ dũng cảm kia sao lại mau nản lòng vậy chứ? Đúng là một cái bóng! Chẳng phải thực chất gì cả, Lucie.

Nhưng thái độ của vợ chồng Defarge cũng bao trùm bóng tối lên cả ông Lorry, và chính điều đó đã khiến trong lòng ông lo lắng hết sức.

bèn đắc ý chỉ trỏ hết xe tù này đến xe khác cứ như một nhà sưu tầm cổ ngoạn hay một chuyên gia sành điệu đang giảng giải rằng hôm qua, hôm kia ai đã ngồi trên những cỗ xe định mệnh ấy. Người ngồi trên xe có kẻ dửng dưng nhìn những cảnh đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.