Gã đàn ông cân nặng đến một tạ rưỡi là ít. Những thớ thịt lông lá nhô lên khỏi cặp nịt mầu hồng giữ chặt đôi tất đen. Gã đội mũ ca sĩ gắn hoa kiểu những năm 30. Lạ mắt hơn cả là đôi cánh thiên thần mầu hồng nhạt vỗ phấp phới trên vai gã. Tay cầm bảng đề “Mặc kệ tử thần rình rập, tôi chỉ tin vào ái tình”.
Vladimir Naritsa giúi con Crunch vào lòng để rút tay ra vỗ đen đét. Rồi thì thầm với cô ả ngồi bên:
— Dũng cảm thật!
— Họ thật xứng đáng, cô ta thở dài.
Da cô đen nhánh trong tấm áo sợi bông màu da trời bó sát thân hình đầy ự những khối dễ sợ. Cổ áo gắn bó hoa giả trắng toát. Đã thế còn trùm chiếc khăn tím khó coi che nắng trên mặt. Nếu có thêm tấm bảng quy y nơi tay nữa chắc hẳn mọi người đã cử chị ta dẫn đầu đoàn rước.
Chợt xuất hiện chiếc xe hòm kính lộng lẫy phủ đầy cỏ xanh non. Mui xe bắc sàn gỗ, trên sàn nhiều bà nạ dòng trần truồng dưới tấm blouse vú em trắng đang uốn éo theo ban nhạc New Orleans gồm toàn các cụ tám mươi vui nhộn hóa trang thành những gã chăn bò. Tấm biểu ngữ chỉ rõ danh tính pháp nhân của các bà: “Nữ y tá loạn dâm đồng giới ở Santa Monica”.
Quãng giữa chiếc ô tô và các cụ già đi đều bước phía trước xe, có chú bé con tám tuổi bận đồ thị đồng, ôm trên ngực tấm bảng thêu chỉ đỏ trên nền đăngten trắng: “Anh, mẹ, bố tôi đều loạn dâm đồng giới. Tôi hãnh diện và yêu họ”.
— Ôi, tình yêu cao thượng! Vladimir õng ẹo.
Tiếp sau là các “Nhà văn hóa pédé của Venice” trượt đều tăm tắp trên patanh theo nhịp còi của một Piero nhợt nhạt. Toán “Nhà nông loạn dâm đồng giới của San Bernardino” kéo những chiếc xe kết hoa chở bò cái “Đàn ông thích đàn ông hơn”. Những gã tráng niên gần như trần truồng, quấn quanh người những tấm da thú hung đỏ, chân bó chặt trong băng đính thủy tinh giả ngọc, do những viên cảnh sát homo bận đồng phục cưỡi ngựa thuần chủng dắt đi, giữa dám đông những xe cộ tết hoa, xe tải nhỏ hóa trang thành mõm lợn, những dàn kèn harmonica những người hóa trang thành gà mái tây, thành bóng đèn, thành Dracula, thành bàn ủi…
Cuộc diễu hành đã kéo dài ba tiếng.
Nó tập hợp tất cả các phái thiểu số về tình dục trong bang Califonia, mỗi năm một lần tụ tập ở Santa Monica trên đoạn giữa Crescent Heights và la Dohenny. Hội hóa trang Rio bị nó đè bẹp! Các phát minh thời trang thật điên rồ. Bọn “đĩ” cả hai giới có một năm chuẩn bị cho cuộc diễu hành nổi tiếng vì những sáng kiến cuồng loạn nhất.
Bỗng tiếng trumpet tung ra tám nốt đầu bản Tụng Ca Niềm Hoan Lạc của Beethoven át hắn tiếng ồn ào.
Đoàn diễu hành khựng ngay lại như do phép lạ. Im lặng nặng nề ập xuống đường phố.
Lúc này nghe rõ được tiếng rì rầm của thành phố. Và nếu lắng tai gần như nghe được cả tiếng đập của con tim đám đông đứng im như tượng. Sau một thời gian bất tận, mới nghe cất lên bẩy nhịp sau của khúc giao hưởng dẫn đến nốt nhạc kết thúc.
Mấy trăm quả bóng bay thẳng lên trời.
Mỗi quả ghi tên một gã loạn dâm đồng giới chết vì SIDA năm qua.
Cả người diễu hành và khán giả đều đứng lặng nhìn trân trân vào những quả bóng bay khuất trong mây, cố kìm giữ nước mắt.
Naritsa xiết chặt tay cô gái đứng bên.
Và khóc.
— Xin lỗi… gã thì thầm.
Cô gái lặng lẽ choàng vai gã trong một cử chỉ thân tình.
Còi rít lên: phút im lặng chấm dứt.
Đoàn diễu hành lại chuyển động. Tiếng huyên náo lại chiếm lĩnh đại lộ. Vladimir bảo:
— Lại đây. Chắc nhân viên của tôi đang đợi.
— Anh có tin chắc vào điều anh làm không?
— Tin hơn bao giờ hết.
Cô gái nhăn mũi chịu phép.
Gã điệu đàng nắm tay cô lôi về con đường ngang nơi gã đỗ xe.
— Về đâu bây giờ?
— Về nhà anh.
— Anh cũng ở Beverly Hills?
— Đâu có. Ở nhà cô học trò của anh. Naritsa vênh vang.
Và lững lờ buông ra cái tên thần diệu:
— Nhà Jennifer Lewis.
— Cô diễn viên?
— Bạn thân nhất của anh đấy nhé!
— Em đến chết mất vì xấu hổ. Cô ấy thật tuyệt. Số anh đỏ thật.
Các tấm ảnh còn ướt sũng. Dick đưa cho Lee kèm theo chiếc nháy mắt.
— Tớ biết hết.
Lee ngắm kỹ những bức ảnh Dick vừa chụp ở Malibu hai giờ trước. Một chàng trai cởi trần, người thon lẳn ngồi trên cát, mặt quay về phía cổng tiệm ăn Alice.
— Hắn là Rinaldo Kubler. Nghe tên có quen không? Hắn là một trong những nhân tình của Jennifer Lewis trước khi thằng Nga đến.
— Cái thằng ngu nhỏ thó đã thuê hết mọi chỗ đặt quảng cáo trên đại lộ Hoàng Hôn?
— Chính hắn.
Lee vuốt ngón tay dưới mảnh băng đỏ rực quấn quanh trán, gãi đầu.
— Trò ngu ngốc ấy giá bao nhiêu?
— Hai trăm ngàn đô. Và cậu thắc mắc.
— Đúng.
— Làm rồi. Tổ đã báo động các đồng nghiệp. Big Boss là chiếc máy tính trung tâm của bang Maine. Đấu vào máy của tất cả các bang khác, nó phát hiện được tức thì số bằng lái xe, mã số bảo hiểm, tiểu sử bệnh tật, lai lịch tư pháp và mọi chuyển dịch tài khoản ngân hàng của bất cứ công dân nào, khi cho nó một chỉ số nào đó của công dân ấy.
Dick tóm tắt tình hình trong một câu.
— Mình rất muốn biết con chuột cống này lấy đâu ra lắm xìn thế.
*
* *
— Họ chấp thuận rồi! Một bên là Newman. Bên kia là De Niro. Ở giữa là cô! Chuyến làm ăn vĩ đại nhất trong lịch sử điện ảnh.
Jenny mệt mỏi đặt li nước khoáng xuống.
— Bo, anh làm bọn tôi mệt quá.
Sau khi ở bãi biển về, cô đã vào nằm trong thùng cách li nửa giờ.
— Các vị nghe thấy chưa kìa? sắp làm cô ta được hàng triệu đô mà cô ấy lại kêu làm cô mệt.
Bo Schneiderman lúc nào cũng gây cảm giác gã là cỗ máy lớn chạy không tải ở điện thế 220. Tuổi năm mươi hùng hổ, cặp kính to đùng gọng đồi mồi, bộ dạng như con cáo rình mồi, luôn luôn tất bật, túi nhét đầy dự án kỳ lạ, mép lúc nào cũng lủng lẳng một nụ cười dễ dãi, tai không nghe tiếng người đang tiếp chuyện nhưng chẳng bỏ sót điều gì đang rì rầm quanh đó mà vẫn ra vẻ không nghe thấy gì, tự nuôi sống bằng giọng nói của chính gã trút vào ba cỗ điện thoại suốt 24 trên 24 giờ. Xúc động, buồn phiền, giận dữ, sướng vui, mọi thứ đều lồ lộ ra điệu bộ nhưng chẳng có gì thật lòng.
Đồ dỏm. Xì mạ hào nhoáng bên ngoài.
Kostia đã thuộc lòng vở diễn. Anh nén chặt tiếng ngáp, Jenny lạnh lùng.
— Trước khi giúp tôi kiếm ra mấy triệu đô, có lẽ nên trả tôi món nợ sáu trăm nghìn đã.
Từ ngày Alex Malachian phát hiện ra cô. Bo Schneiderman đã làm đại diện cho ông chủ.
— Thôi đừng múa may nữa. Anh sẽ lên cơn đau tim đấy.
— Nếu giầu có thì cóc sợ! Bo hớn hở đáp.
Jenny nhún vai.
— Lúc anh chết, tiền để làm gì? Anh đã bao giờ thấy có két bạc đi theo sau xe tang?
Lần đầu tiên Bo cứng họng. Phải suy nghĩ quá căng, cặp mắt ti hí quay tít như những hòn bi sau đôi mắt kính dầy cộp. Mãi mới nói được:
— Không sao! Tôi sẽ nhét két bạc vào quan tài.
Chuông cửa. Adjibi vụt vào rồi biến mất ngoài hành lang. Một giây sau, tiếng Schneiderman rú:
— Vladimir!
Tiếng Naritsa gầm lên:
— Bo!
Hai gã ghét nhau sâu sắc, nhưng thế lực lại cân bằng.
Họ ôm chầm lấy nhau như hai người bạn thân xa cách lâu ngày. Rất lâu sau Naritsa mới gỡ ra, nhìn thẳng mắt Schneiderman nói sang sảng:
— Bo, không phải bỗng dưng mà tôi quấy rầy anh đâu!
Rồi đưa Jenny và Kostia ra làm chứng:
— Tôi vừa khám phá được một hiện tượng mới của điện ảnh thế giới.
Chìa tay cho Schneiderman:
— Nhớ nhé, Bo! Hai ta chia đôi. Cùng nhau lăng xê nhân vật này.
Gã quay ra hành lang. Lát sau, trở vào phòng với vẻ vô cùng trịnh trọng và đắc thắng, dắt theo một mụ béo da đen thân hình đồ sộ bó trong tấm áo sợi bông xanh, đầu trùm chiếc khăn quái dị màu tím.
Kostia tái mét mặt: khám phá của Vladimir chính là Janis.
*
* *
Cũng có lúc Erust Loring hòa nhập hoàn toàn vào cơn điên của Rinaldo Kubler. Lúc đó anh quên hẳn sự phi lý của việc làm, chỉ còn thấy sự thách thức về kỹ thuật đang đặt ra.
Rõ ràng không phải chỉ mô phỏng bức họa bí ẩn nhất của Rembrandt “Người đàn ông đội mũ vàng”, trong đó họa sĩ bậc thầy tự thể hiện trong tình trạng đau yếu, nét mặt võ vàng, qua chân dung một chàng trai hai lăm tuổi.
— Cậu nghĩ gì vậy? Rinaldo hỏi.
Loring đăm chiêu ngắm bức phiên bản to bằng bản chính đặt trên giá vẽ. Rinaldo bận tấm áo kiểu cổ Hy Lạp mầu nâu ngồi trước mặt, giữ rất đúng tư thế làm mẫu.
— Không ăn tiền, Loring thở dài.
— Nói rõ xem.
— Ông nhìn bức vẽ kia. Những mảng vàng, nâu, gỉ đồng. Tất cả chỉ để đóng khung cho khuôn mặt đã tỉnh cơn ảo mộng. Khuôn mặt chán chường, già nua, cay đắng, của người bị đau thương nhiều trong cuộc sống và chẳng còn mong đợi gì ở đó. Còn ông, ông hãy nhìn lại mình. Còn trẻ trung, thành đạt. Vẽ ông y hệt ông hiện nay, tất cả mọi thứ bao quanh sẽ sụp đổ và không còn là “Người đàn ông đội mũ vàng”. Nhưng nếu vẽ ông già đi, thì lại không phải là ông nữa. Không phải Rinaldo mà là Rembrandt.
Anh buồn bã chùi ngọn bút lông chồn lên chiếc quần xám.
— Nan giải, ông Rinaldo. Mấy bữa trước tôi ngỡ có thể làm được. Hôm nay thấy bí rị.
Rinaldo cúi xuống nhặt bao Camel dưới chân.
— Erust! Cậu muốn nói rằng cậu không làm nổi điều Rembrandt đã làm?
— Về kỹ thuật thì thừa sức.
Trong thâm tâm, anh tự nguyền rủa mình đã chịu ép buộc để dám sánh với Rembrandt. Chợt nhớ đến câu của La Rochefoucanld: “Định giữ cho riêng mình tỉnh táo, đó là sự điên rồ lớn nhất”. Trong thành phố này, dường như tất cả mọi người đều bị cuốn vào vòng xoắn của sự điên rồ. Điều nghịch lý: chính nhờ thế mà anh sống được.
— Nhưng thiếu mất cái hồn. Hồn của nguyên tác.
Rinaldo điềm nhiên rút thuốc:
— Erust, tôi trả lương cậu bao nhiêu?
— Hai trăm ngàn đô một năm.
— Cậu đi xe gì?
— Rolls.
— Ai tặng?
— Ông.
— Ai chi các khoản tiêu pha của cậu?
— Ông.
Rinaldo lấy lại tư thế ngồi mẫu, giận dữ nhìn anh:
— Vậy thì im cái mồm, hãy vẽ như ta bảo!
*
* *
Lee và Dick sửng sốt nhìn các dòng chữ hiện trên máy tính. Dick thốt lên:
— Như ngủ mê.
Trong năm, Rinaldo Kubler đã chuyển vào tài khoản của hắn ở hai ngân hàng địa phương và một công ty tài chính cỡ quốc gia số tiền khó tưởng tượng nổi: bốn trăm hai mươi hai triệu đôla.
Lưỡi khô cong, Lee hỏi:
— Nó mấy tuổi?
— Hai sáu.
Tin tức về bốn năm gần đây hiện lên. Lần chuyển dịch nhỏ nhất là ba trăm mười một triệu.
— Rõ ràng hắn không làm trong ngành cảnh sát, Dick rên rỉ.
— Thế cậu cho là hắn trong nghề gì?
Máy tính cho câu trả lời:
“Là tác giả một phát minh về hệ thống điện tử dẫn đường cho tên lửa, trực tiếp liên quan đến Bộ Quốc phòng”.
Lee gầm lên:
— Đít! Này, cậu có đọc bản quyết toán cách đây bốn năm chứ?
— Có gì đặc biệt?
— Ngân hàng nào?
— Crocker. Thì sao?
— Cậu có biết tại sao ngân hàng này bể bạc không?
— Không biết đến cả sự tồn tại của nó!
— Cánh kho bạc đã phát hiện nó thừa ra sáu trăm năm chục triệu đôla không khai báo.
— Tớ chẳng bao giờ có từng ấy tiền. Chúng lấy ở đâu ra?
— Buôn lậu ma túy.
*
* *
Jenny men theo hành lang, quay nhìn lại hai lần để biết chắc không có ai, mở khóa căn phòng có máy lạnh chứa các đồ da thú vô dụng. Cô bật đèn, đóng kỹ cửa rồi lục lọi trong chiếc tủ nhét đầy hộp quấn băng in tên những nhà may nổi tiếng.
Hộp đựng áo cũ, tóc giả, giầy chưa lần nào xỏ chân và các thứ đồ lặt vặt bỏ đi: thắt lưng, hoa giả, áo lót…
Dưới nhà, Bo và Vladimir ngồi trong phòng khách chia chác nhau số phần trăm sẽ thu được sau khi lăng xê hiện tượng xiếc họ mới phát hiện ra. Naritsa có những ý ngông cuồng rất kỳ quặc và bất ngờ. Mới từ New York tới được ba ngày, gã chỉ một điều Kostia, hai điều Kostia… Sự nghiệp của Kostia, trí thông minh của Kostia, những thành công của Kostia ở Leningrad, những hy vọng gã đặt vào tài năng của Kostia, tiền đồ của Kostia trên đất Mỹ.
Jenny thấy nhức nhối trong tim. Không phải vì Vladimir ít chú ý đến cô, mà vì gã tỏ ra phải lòng người cô yêu.
Rõ ràng Naritsa đã yêu Kostia rồi. Thấy rõ như cái mũi nằm giữa mặt vậy. Và tuy cô không có gì đáng phải sợ hắn nhưng cô cảm thấy hắn đã thành kẻ tình địch của mình.
Một tình cảm thật mới lạ. Trước nay chưa bao giờ cô có bản năng tư hữu. Cho đến bây giờ cô vẫn cho rằng, thèm muốn người đàn ông đã đi qua đời mình là điều thật đáng nực cười. Nhưng hôm nay, tất cả những gì liên quan đến Kostia đều thành chuyện của chính cô. Cô băn khoăn tự hỏi không biết anh có chia sẽ những cảm nghĩ của cô không. Tình cảm trong cô mãnh liệt đến nỗi đôi khi cô nảy ra ý định bệnh hoạn: cắt đứt. Thà gánh chịu một nỗi đau đã quen còn hơn sống trong khắc khoải triền miên lo bị mất anh ấy.
Giống như muốn tự sát vì sợ chết.
Cô mở gói bọc chiếc hộp đựng tro hài cốt Malachian, mở nắp, lật tờ giấy lụa bọc nắm tro. Không muốn đụng tới nó, nhưng cú điện thoại sắp gọi cho Paulo sẽ có ý nghĩa quyết định.
Cô thấy lại mình trên một bãi biển hoang vắng bên Mexico, tránh xa Hollywood, không làm gì khác ngoài việc ngắm Kostia, sờ vào người anh tận dụng anh như một tặng vật phù du có thể bị lấy đi bất cứ lúc nào.
Liệu Paulo có đủ sức nặng ép “Số 2” - họ vẫn gọi phu nhân tổng thống như vậy - hạ cố can thiệp giúp không?
Dù sao, cô sẽ mang hết tài năng ra thuyết phục gã thợ bới tóc rằng cô sẽ không bao giờ quên ơn gã. Cô thọc ngón tay vào gói bột, gí mũi vào lòng bàn tay hít một hơi rất mạnh.
Rồi ngẩng lên, tựa lưng vào tường, ngây ra một lúc không nhúc nhích.
Dưới nhà, chắc họ vẫn còn tranh cãi.
Điều khiến cô để ý là sự dè dặt của Kostia. Tuy Bo và Vladimir lần lượt thay nhau viện anh ra làm chứng nhưng anh không một lần nào tham gia tranh cãi.
Riêng con voi con khổng lồ thì cưỡng lại bằng những chuỗi cười. Chị chỉ kinh doanh nhà đất, ghét đóng kịch, không hề muốn trở thành diễn viên, không hiểu tại sao hai người lại hăng hái muốn lôi chị đến trước ống kính như vậy? Nhưng chị càng phản đối họ càng hứa hẹn mạnh mẽ một sự nghiệp vĩ đại sẽ đến với chị. Chứ sao? Có những ngôi sao đã vào đời từ cái nghề bơm xăng đấy thôi.
Jenny hít một hơi dài, bọc hộp mũ lại, giấu kín sau những hộp khác.
Từ nay cô không cần đến bọn giao hàng nữa. Hai tháng trước, cô đã mua hẳn một chuyến ba trăm ngàn đô. Ba cái lợi: lúc nào cũng có thuốc trong tay. Không lệ thuộc vào ai. Và Kostia không thể phát hiện.
Liều Cocain bắt đầu có tác đụng.
Mọi việc bỗng trở nên dễ ợt. Paulo không thể trái lời cô. “Số” 2” không thể không lấy được cho Kostia tờ thông hành mở tung cửa cho hai người sổ lồng một thời gian ngắn. Với lòng tin có thể xẻ núi, cô ra khỏi kho quần áo, khóa cửa đi về phòng gọi điện thoại. Kể cũng lạ, cô chẳng hề ân hận về số phận đám tro của Malachian: bữa nhận gói Cocain dự trữ cô đã trút hết tro vào chậu rửa đít.
Về mặt tinh thần, Alex Malachian đã sống trong bùn nhơ. Chết trong bồn tắm.
Vậy thì theo lôgíc sự vật, dĩ nhiên tro hài cốt của gã đáng đổ xuống cống.
*
* *
— Chị này đúng là thiên tài! - Vladimir gào to - Không cần học gì hết! Lại có một thân hình khổng lồ nữa chứ!
Đúng như gã đã dự tính, Janis khiến Bo Schneiđerman mê mệt đến nỗi hắn vội vã rước đi ăn tối ở Dôme. Naritsa nói tiếp:
— Có biết rõ tính keo kiệt ghê tởm của Schneiderman mới thấy chị ta có tài nuốt sống bất cứ tay nào.
Kostia nín thinh, không nói là mình đã có kinh nghiệm đau đớn về điều đó.
Sau cơn choáng váng ban đầu, anh thấy khó hiểu vì sao Janis giả bộ không quen biết anh, khác hẳn bữa anh gặp ở đám cưới Paulo và Bernard.
“Chào anh. Mạnh khỏe chứ?"
Câu nói bình thường nhất đời. Nhưng tùy theo người nghe nó có the có hai nghĩa. Đối với Kostia, câu này nghĩa là: “Chẳng cần cho họ biết quan hệ giữa chúng mình. Họ chẳng nên nhòm ngó vào chuyện gia đình của chúng ta”.
Với những người khác, đây chỉ là những lời bình thường trao đổi lấy lệ giữa hai người gặp nhau lần đầu. Vốn không tin vào tình cờ và phép lạ, Kostia linh cảm rõ ràng Janis tới đây chỉ vì anh. Và tự hỏi: làm cách nào mà chị ta lọt được vào tận giữa đám đông mà vẫn thong dong như đi giữa chỗ không người?
— Cậu đã phát hiện ra chị ta?
— Mình có con mắt tinh đời lắm.
— Kể cho nghe.
— Mình có hẹn với Jeff Parks ở Polo Lounge. Cậu biết hắn ta? Diễn viên, điên rồ, nghiện ngập. Hắn bao vây hòng buộc mình phải quan tâm. Đừng hòng, hắn là con số không. Nhưng được cái rất đẹp!
— Cậu từ đâu tới đó?
— Từ đây.
— Từ nhà này?
Vladimir ngạc nhiên.
— Tất nhiên, từ nhà. Từ phòng tắm đi thẳng đến Beverly Hills.
— Sao nữa?
— Chị ta vào quầy rượu.
— Cậu trông thấy ngay?
— Không. Đang mải nói chuyện với thằng ngốc kia. Lúc đi ra…
— Thì cậu trông thấy chị ta.
— Còn thấy được cái gì khác nữa!
— Lên mặt ghê chưa! Cậu tiếp cận như thế nào?
— Chẳng như thế nào cả. Vì chính chị ta hỏi trước: Có phải ông ở tại Bungalo số 7 không?
Kostia thấy mồm miệng lạnh tanh.
— Ra thế! Hóa ra chị ta đã mò được cậu.
— Yên mà nghe! Chị ta ở số 11 kế bên. Suốt đêm trong số 7 có tiếng nhạc như điên. Mình hỏi chị ta có phải diễn viên không. Thế là gặp nhau trên đường Santa Monica giữa đám hội.
— Bao giờ cậu gặp chị ấy?
— Mai. Đến đây đón mình, cả ba sẽ đến gặp anh bạn Julius Bachman. Mình cho anh ta quyền ưu tiên. Vì anh ta sẽ làm bộ phim.
Lại thấy vị lạnh tanh trong miệng.
— Phim gì?
— Phim do Janis thủ vai chính.
— Ai viết kịch bản?
— Khối người. Chỉ cần lựa chọn thôi.
— Ai đạo diễn?
— Cậu.
— Số đỏ! Jenny bước vào phòng.
Cô hoàn toàn thư thái.
Paulo đã thề sẽ gọi ngay “Số 2” và xác nhận: qua các chai nước gội đầu gã có đầy đủ quyền lực đối với tổng thống phu nhân.
— Còn phải nói! Vladimir tuyên bố. Trước hết vì cậu ta vớ được tôi trên đường đời. Rồi vớ được cô. Và bây giờ, được Janis. Em thấy chị ấy thế nào?
— Rất tuyệt.
Nghe giọng nói Kostia biết ngay cô vừa làm một cữ.
— Đêm nay có thể chị ấy cùng với ta đến sân chế ngự mãnh thú.
— Sân nào?
Vladimir làm điệu bộ của kẻ tiết lộ bí mật quốc gia.
— Mulholland, lúc 4 giờ sáng. Đua xe hơi. Cá độ cực lớn.
— Ai bảo anh thế?
— Jeff Parks.
— Một thằng ngốc, Jenny nói ngọt lịm.
— Hơn thế, nó ngu như bò. Thay vì thấy tôi vỗ tay tán thưởng nó trên sân khấu, nó lại muốn tôi chứng kiến nó chết trên tay lái. May ra sẽ xảy ra một tai nạn. Em đến chứ?
— Anh đã đảm bảo như thế, tội gì không đến? Jenny đáp.