Đại sảnh của sân bay đầy ắp lính võ trang, Vladimir nhảy bổ vào một cái máy điện thoại. Trong lúc anh gọi Irina, Jenny đắm mình vào việc ngắm nhìn tủ kính cửa hàng miễn thuế.
Kostia lướt qua tờ New York Thời báo vừa mua ở quầy bán báo và nhăn mặt: đúng vào lúc này, rõ ràng Panama không phải là nơi thích hợp cho những chuyến đi nghỉ, nhất là nếu người ta là công dân Mỹ. Sáng hôm trước, chiếc Limousine của Arthur Davis đại sứ Hoa Kỳ đã bị săn đuổi trên đại lộ Balboa bởi những người lạ mặt muốn chặn nói lại; Davis thoát nạn là nhờ ở tay nghề thành thạo của người tài xế, bị truy kích điên cuồng mà vẫn đưa được ông bình yên vô sự trở về bên trong hàng rào sứ quán.
— Anh đọc gì thế? Jenny nắm cánh tay anh, hỏi.
Một cuộc tổng đình công đã làm tê liệt thành phố từ hai tuần nay. Núp sau những hàng rào chướng ngại trong các doanh trại nằm sâu trong vùng kênh, mười ngàn binh sĩ Mỹ chờ đợi lệnh can thiệp trong khi Washington đã nắm trong tay một ngàn ba trăm lính thủy đánh bộ sẵn sàng đổ bộ.
Kostia nhún vai hờ hững.
— Không có gì đặc biệt, anh nói.
— Cái gì?
— Một thằng cha đã giết vợ.
— Vì sao?
Kostia hôn lên đầu mũi nàng.
— Cô nàng đã trách móc chồng vì giữ các tấm ảnh chụp em.
Một nụ cười hớn hở trên môi, Naritsa lao thẳng vào họ.
— Irina mời tất cả chúng ta đến nhà! Vladimir nói toang toang với một niềm phấn khích. - Lên đường thôi.
— Anh đến đó đi, tôi không tới, - Jenny nói.
— Sao? Cô ta có tòa nhà đẹp nhất Panama!
Jenny lắc đầu quầy quậy.
— Đã bảo cô ấy tuyệt lắm mà! Kostia, cậu hãy nói điều đó với Jenny! Cô ấy là một học trò cũ của tôi.
— Thứ lỗi cho tôi, Vladimir. Tôi thích khách sạn hơn.
— Jenny, cô không thể xử sự như thế với tôi. Ta rẽ ngoặt sang Panama cốt chỉ để qua một buổi tối với cô ấy thôi mà!
Nửa giờ sau, người tài xế mà tiếp viên đã báo trước, theo lệnh của Felipe Sanchez, đưa anh ta đến trước nhà Irina.
Irina Davidov, vốn người Leningrad, nhờ hôn nhân đã trở thành Irina Gonzales ở Panama.
— Cô ấy đẹp nhất lớp, - Kostia mơ màng bình luận trong khi chiếc xe lăn bánh về khách sạn. Cô ấy sinh ra không phải cho mùa đông, cũng không phải để cho Liên Xô.
Jenny nồng nàn nắm lấy bàn tay anh.
— Thế mà cái lão ngốc kia có thể tưởng tượng là em sẽ để cho con đĩ dại kia có được cơ may gặp lại anh!
Elena chỉ tiếp khách mỗi tuần một lần, vào ngày thứ tư. Những chiều đó, lũ đầy tớ;coi xe phải chạy tứ tung, nhốn nháo giữa cơn lốc xoáy của những chiếc Rolls, Ferrari và Porsche.
Ngoài nàng ra, không ai dám có ý nghĩ mở hộp đêm trong cái xó hẻo lánh lọt thỏm trong một đường ngang ở Olympic về phía Downtown.
Nhưng Elena sáng tạo mốt. Bất cứ nàng đi đâu, bất cứ nàng làm gì, người ta đều theo nàng. Cứ y như nàng có phép mầu.
Hơn nữa, nàng đã sống nhiều năm ở Mulholland trong dinh cơ của Marlon Brando và Jack Nicholsen, điều đó đã phong cho nàng nhiều tước vị chói lòa trước mắt giới thanh niên lắm tiền nhiều bạc ở Beverly Hills.
Không phải bất cứ ai Elena cũng tiếp. Hai tên gác cổng vạm vỡ trấn ở ngoài thềm đuổi thẳng cánh ra ngoài đêm tối những kẻ nào không có giấy mời mà cứ đòi vào nhà.
Nhưng khi Rinaldo Kubler và đám tùy tùng bước vào thì cửa mở toang ra hết. Rượu Dom Perignon tuôn như suối và không hiếm thấy những bản tính tiền lên tới hai mươi ngàn đôla, chưa kể những món boa hậu hĩnh mà theo thói quen, hắn vung tràn cho bọn gia nhân. Vào bên trong, người ta chắc chắn có thể tìm thấy những ả gái điếm kỳ cục nhất California, lấc cấc, to kềnh đen và trắng, bận những bộ đồ quái dị mà chỉ những trang tuyệt thế giai nhân mới có thể khoác vào mà người ta không thấy nực cười.
Rinaldo và lũ bộ hạ đến vào lúc 23 giờ. Chừng mười lăm tên tất cả.
Chúng chiếm cứ các ghế dài nhỏ bọc da đen dành riêng cho chúng. Cuộc vui thực sự bắt đầu trong những tiếng rú của âm thanh phát ra từ dàn loa.
Hễ Rinaldo mở miệng là mọi người cười.
Với hy vọng lọt được vào mắt xanh của hắn, các ả làm tiền đang nhảy nhót cố thu xếp để đến ngoáy mông trước bàn của hắn. Ở giữa sàn nhảy, một gã da đen tốt mã to sù đang giành giật với hắn một ngôi sao nổi tiếng. Vận một cái quần yếm màu hạt dẻ, đầu đội một cái mũ công nhân đỏ để thòi ra vùng sọ một bím tóc tết ngắn như một cái đuôi, y đeo một cặp kính râm bằng thủy tinh tròn, nhỏ xíu.
Tên y là Benny Pritchard.
Trong thành phố, tất cả mọi người đều biết y.
Y làm gì? Có trời rõ… Một giờ sau, y xua đuổi bầy gái điếm cứ lẵng nhẵng bám chặt lấy y và đi về phía buồng vệ sinh. Vài giây sau Rinaldo cũng đi về hướng ấy. Khi hắn vào hẳn trong toilet, Pritchard đang rửa tay một cách kỹ lưỡng.
Rinaldo liếc mắt kiểm tra xem có ai nấp sau cánh cửa các ngăn vệ sinh rào thưa thớt; chỉ có hai gã với nhau.
Hắn đến trước một cái lavabo, xoa xà phòng hai bàn tay rồi xát tay nọ vào tay kia.
Không nhìn hắn, Pritchard đi ngang qua sát ngay bên hắn đến lấy những tờ giấy vệ sinh Kleenex trong cái hộp phân phối tự động.
— Cậu sẵn sàng chưa? Rinaldo hỏi qua kẽ răng.
— Rồi, Pritchard thở hổn hển.
— Bắt đầu đến nơi rồi đấy.
Cửa chợt mở trước hai thằng bé mồ hôi mồ kê nhễ nhại đang cười rú lên. Pritchard giấu mình để chúng đi qua và bước ra ngoài.
Rinaldo Kubler tự ấn định cho mình thời hạn một phút. Hắn chải lại tóc một cách tỉ mỉ. Rồi hắn quay vào phòng.
*
* *
Trừ khi quay phim, không bao giờ Jenny thức dậy trước 11 giờ sáng.
Lúc 9 giờ, Kostia chui vào buồng tắm để khoác sơmi, mặc quần và đi sandal vào. Anh nhét hộ chiếu vào túi, vớ lấy cái xắc du lịch bằng vải xanh da trời, trở về phòng và nhìn Jenny.
Cuộn tròn trong tấm vải trải giường, nàng ngủ say sưa. Kiềm chế được ý muốn ve vuốt tóc nàng, anh rón rén đi ra mang theo chìa khóa và treo tấm biển “Đừng làm phiền” lên tay nắm bên ngoài cánh cửa.
Không dùng thang máy, anh đi bộ xuống mười thang gác, đến đại sảnh đưa chìa khóa cho người thường trực và ra phố. Hôm trước, anh đã tra bản đồ thành phố và tuy chưa hề đặt chân tới nơi đây, từ nay anh có thể nhắm mắt xác định vị trí của mình.
Trời nóng ẩm và nặng nề. Hàng ngàn xe cộ chen nhau chạy như mắc cửi trên đường phố, khí xả ra mù mịt có thể khiến một nhà sinh thái học giận run người. Kostia đi ngược Via Porras, tới góc Via Espana, rẽ sang phải và nhìn thấy bức tường mặt tiền của ngân hàng Silver Bank và anh đi vào đó.
Đôi ba tia mắt ngờ vực nhìn anh. Cũng phải thôi. Những khách hàng mang xắc không bao giờ được đánh giá cao trong các cơ quan tài chính: người ta biết làm sao được bên trong chúng đựng cái gì.
— Tôi muốn gặp ông Bessora.
Người nhân viên chăm chú nhìn anh.
— Tôi không biết ông Bessora có ở đó không. Xin cho biết quý danh để tôi báo vào.
— Mandy.
— Tôi sẽ quay lại ngay lập tức.
Kostia nhìn thấy anh ta nhấc một chiếc điện thoại, nói trong lòng bàn tay và quay trở lại.
— Mời ông đi theo tôi, ông Bessora đợi ông.
Kostia theo gót anh ta đến một cái thang máy đưa họ lên gác ba. Một cô thư ký mở cửa cho hai người.
— Ông Bessora? Kostia nói - Tôi là Mandy.
Con người nhỏ nhắn thắt cravát và y phục xám đưa con mắt sắc nhìn chàng.
— Rất hân hạnh, thưa ngài Mandy. Tôi có thể phục vụ ngài việc gì?
— Cách đây vài tháng, tôi có mở một tài khoản một triệu đôla ở ngân hàng ông. Số 4633. Danh mã “Hugo”.
Bessora gật đầu. Rõ ràng là ông ta đã kiểm tra tất cả rồi.
— Tôi muốn rút tiền.
— Bao nhiêu, thưa ngài Mandy?
— Một trăm ngàn đôla.
— Tiền mặt?
— Tiền mặt.
— Để tôi làm thủ tục.
Ông ta ngoáy ngoáy cái gì trên một blog giấy rồi ấn chuông. Cô thư ký xuất hiện. Ông ta xé tờ giấy trong blog ra và chẳng nói chẳng rằng đưa cho cô ta.
— Về khoản tiền gửi của ngài, thưa ngài Mandy, đến giờ ngài vẫn chưa gửi cho chúng tôi các chỉ dẫn của ngài. Ngài có muốn cho tài khoản đó hoạt động không?
— Tôi có nghĩ đến chuyện đó. Tôi sẽ thông báo để ông rõ khi nào tôi quyết định.
— Xin tùy theo ý ngài.
Ba phút sau, một người bảo vệ bước vào văn phòng, tay xách một cái hòm da nhỏ.
Hắn mở ra.
— Xin ngài đếm cho, ngài Mandy.
Với một tốc độ kinh hoàng, Kostia lật lật góc năm mươi xấp giấy bạc, mỗi xấp hai mươi tờ một trăm đôla. Anh ngẩng đầu.
— Tốt rồi, anh nói.
Anh chuyển chỗ giấy bạc từ cái hòm con sang túi du lịch của mình rồi kéo khóa.
Anh chìa tay cho Bessora.
— Xin cảm ơn ông.
— Rất hân hạnh cho chúng tôi, thưa ngài Mandy.
— Tạm biệt, Kostia vừa nói vừa buông tay ông ta.
Phần đầu chương trình của anh đã hoàn thành. Bây giờ mới đến miếng to.
Ngân hàng thứ hai.
*
* *
Peter O’Toole triệu tập ban tham mưu của anh vào 8 giờ sáng. Anh đảo mắt nhìn một vòng ba mươi con người đang lặng im quan sát anh.
— Tôi đã ngán đến tận cổ, - anh nói với họ - cái cảnh bị ăn đòn mà không giáng trả được. Sáu tháng trời theo dõi để tóm được mười hay một trăm kilô ma túy, kể cũng tốt thôi. Nhưng ở cái xứ này, tháng nào cũng có hàng tấn, hàng tấn thuốc sái tuồn vào, dưới mũi chúng ta! Ta phải thay đổi chiến thuật thôi.
Anh để lững lờ một sự im lặng.
— Vì ta đã không ngăn nổi ma túy tuồn vào, nên ta sẽ ngăn không để lũ cò con đem chúng đi bán lẻ.
— Lợi hơn cái gì, thưa trung úy?
— Làm tan rã tổ chức của việc buôn lậu ở khâu phân phối. Chúng nó làm gì được với số ma túy của chúng, nếu không còn ai đi giao hàng nữa? Chúng ta có lạ gì tất cả lũ này! Tôi muốn chúng ta phải làm cho chúng nó sống dở chết dở. Hãy ập đến bất ngờ khám xét lung tung khắp nơi, ở bất cứ chỗ nào có mua bán nó, các quán rượu, các hộp đêm, các bãi thể thao, các trường học, đường phố. Tôi muốn tổ chức một cuộc bao vây!
— Thế đối với những kẻ khả nghi thôi, thì sao trung úy?
— Đã khả nghi là phạm tội rồi.
Có mấy tiếng cười.
— Tôi không đùa đâu. Gô cổ chúng lại.
— Với lý do gì?
— Tìm thấy thuốc trên người.
— Nếu chúng không có thì sao?
O’Toole bực dọc tuôn ra:
— Thôi đi, không làm thơ. Cậu chỉ việc nhét một gói bột vào lỗ đít chúng nó.
*
* *
Họ dán mũi vào các tủ kính ở đại lộ Aquilino Guardia. Jenny mặc váy và áo pull trắng, một cái mũ đi rừng méo mó đồng mầu bắt vít trực tiếp vào một cặp kính đen khá to. Thường thường, mỗi khi nàng xuất hiện ở phố xá một thành phố lớn, sự có mặt của nàng làm người ta nhốn nháo như nổi loạn. Kẻ này ngoái đầu nhìn hình bóng nàng, kẻ kia nhận dạng nàng, họ xúm lại gần, muốn sờ mó nàng. Sự xúc phạm thường xuyên vào con người nàng đã buộc nàng không bước chân ra ngoài và từ bỏ những thú vui trong trắng của đa số những người bình thường, dạo phố, lượn các cửa hàng, nhấp một ly với bạn bè ở sân hiên một quán cà phê.
— Nhưng, trong cái đại lộ đầy ắp người này không một người qua lại nào buồn chú ý đến nàng, và nàng tìm lại được thú vui hòa mình vào những người khác mà không miên man lo ngại một sự đe dọa âm thầm.
Lúc đó nàng mới hiểu điều mà nàng đã linh cảm trong buổi hòa nhạc rock: nỗi sợ đám đông không đến từ bản thân đám đông, mà từ sự ám ảnh mình luôn là trung tâm của những tia nhìn.
Bỗng nhiên, mọi chuyện xảy ra như một trò ảo thuật. Trước tiên, có những nhóm người nho nhỏ mang biểu ngữ, đến khi bị vây quanh rồi, họ mới nhận ra.
— Họ muốn gì vậy?
— Tiền, Kostia đáp.
Dần dà, không biết kéo từ đâu ra, những đám người tụ tập ngày càng nhiều, ngày càng dày đặc, ầm ĩ hơn nữa. Những người đó đa số đều mặc áo blouse trắng. Kostia đọc những hàng chữ kẻ bằng tiếng Tây Ban Nha trên những mảnh vải căng trên đầu cánh tay những người biểu tình.
— Đó là những thầy thuốc và y tá, những công nhân viên trong biên chế bệnh viện. Họ không được trả lương. Họ đang đình công. Họ phản kháng.
Nhiều khẩu hiệu bật hô vang…
Được nhượng vùng kênh từ gần một thế kỷ nay, người Mỹ đã yêu sách Noriega, bị kết án là tham nhũng và buôn lậu ma túy, thôi giữ chức tổng tư lệnh quân đội Panama. Noriege không chịu và được toàn thể các sĩ quan cao cấp của ông ta ủng hộ. Để trả đũa, Hoa Kỳ đã phong tỏa các tài sản của Panama gửi trong các ngân hàng Mỹ và từ chối không trả tiền thuê kênh mỗi năm mang lại cho Nhà nước một trăm năm mươi triệu đô.
Tiền tiêu trong nước là đồng đôla, cuộc bao vây tài chính đã mang lại hậu quả trước mắt là công nhân viên chức không được trả lương.
— Lại đây em, Kostia nói.
Anh có một giác quan thứ sáu để cảm nhận những rung cảm ngầm, nguy hiểm của một đám đông. Anh choàng eo Jenny và đang hích khuỷu tay cố tìm lấy lối ra thì đã nghe tiếng xe cảnh sát rú lên như mèo kêu ngay gần đó.
Mấy giây sau, nhiều người mặc quân phục chiến đấu nổ súng. Mũ cứng có lưỡi trai bằng plexiglas, áo giáp bảo vệ ngực và dùi cui cao su dài lăm lăm trong tay, họ phang bừa vào dãy lưng người ken chặt như một bức tường đang quay lui trong những tiếng nguyền rủa ầm ầm như sấm.
Quá muộn để thoát ra ngoài: dù không muốn, Kostia và Jenny vẫn bị cuốn vào trong mắt cơn bão nổi dậy chẳng liên quan gì đến họ.
Những người biểu tình bắt đầu lẳng vào đầu các lực lượng an ninh bất cứ cái gì họ có được trong tay. Nhiều tủ kính vỡ toang, nhiều xe hơi bị đốt. Các cảnh sát lùi lại, đưa lên vai những khẩu Carbine nhồi đạn cao su và bắt đầu bắn vào đám đông. Nhiều phụ nữ và trẻ em bị làn sóng người dẫm bẹp.
Được đồng bọn xốc nách, hai cảnh sát viên buông những tiếng rú hãi hùng: từ trên một tòa nhà cao ở đó có một phòng thí nghiệm phân tích hóa học, người ta vừa tưới axít xuống đầu họ.
— Bám chắc nhé, Jenny!
Sợ tái xanh tái xám, nàng buông mình để bị cuốn vào giữa làn sóng người đang nhấp nhô theo làn đạn của những kẻ được võ trang. Súng bắn như mưa khắp mọi phía. Lấy thân mình che chở nàng, Kostia đã lên đến vỉa hè. Một cái cổng xe nặng nề và cổ lỗ. Anh kéo cánh, nó bật tung. Anh đẩy nhanh Jenny vào một hành lang tranh tối tranh sáng, tung chân đá một cái đóng cửa lại. Mệt đứt hơi ôm nàng trong hai cánh tay, Kostia dựa vào tường.
Bên ngoài, trận chiến đấu vẫn kịch liệt.
Qua một khe gỗ hở, Kostia nhìn thấy những người biểu tình ngã xuống đất bị cảnh sát phang gậy một cách rất tàn bạo.
Cảnh tượng không sao chịu nổi: một em bé lên sáu nằm gục trong một vũng máu. Có những người nhảy chồm lên một cách tuyệt vọng để lủi trốn nhanh hơn đã dẫm bừa lên em như giẫm lên một mớ giẻ rách vô nghĩa lý vứt bên đường.
Rúm cả người vì khiếp đảm, run như một tầu lá, Jenny khóc, nước mắt đầm đìa cả mặt Kostia.
Anh ôm chặt nàng, thử liều thốt ra một tiếng cười khe khẽ qua kẽ răng.
Nàng bám như ngoắc vào anh một cách dữ tợn. Trong khi nàng cựa quậy, đôi môi nàng lướt qua môi anh. Chúng có hương thơm của muối. Anh nhẹ nhàng hôn lên đôi môi ấy. Nàng đỏ mặt.
Những tiếng kêu rối rít của những kẻ bị axít đốt mặt như xoáy vào tai họ trong khi cánh cổng run bần bật vì sức nặng của những thân người đổ vật vào nó giữa tiếng súng nổ ran ran.
— Đừng lo, em… Kostia thì thào.
— Em sợ, Kostia, em sợ… ta chết đến nơi rồi!
Những tiếng nức nở càng tăng. Trong cuộc ẩu đả, cái áo pull của nàng bị xé rách. Hai đầu vú nàng ép sát vào ngực Kostia. Người anh bừng bừng vì cái nóng ran ran của tấm thân nàng lan sang anh qua lần vải mỏng của chiếc váy. Dù anh không muốn, như tự nhiên được phú cho một ý chí độc lập, hai bàn tay anh đặt vào phía trên hai đùi nàng, các ngón tay thăm dò cái vùng êm mịn lạ thường, ở đó cơ thể phụ nữ trở nên êm mịn như lông tơ dưới cánh chim câu.
Bên ngoài, xuyên qua cái thành lũy mong manh là tấm cửa, từng nhịp từng nhịp rộ lên những tiếng la ó, những tiếng gào căm thù và đau đớn. Vọng đến tai họ tiếng xe bị đốt cháy nổ bùng bùng và tiếng lựu đạn cay ùng oàng lẫn vào tiếng súng tự động lộp độp.
— Không, - Jenny rên rỉ. Không!…
Nhưng anh không nghe thấy gì hết. Mười khẩu súng lục có chĩa vào thái dương anh cũng không dập tắt nổi cái xung năng thú vật mạnh hơn cái chết khi cái chết lướt qua đầu. Phũ phàng ép nàng dán chặt vào tấm ván gỗ âm u, anh kéo váy nàng lên và nhập vào nàng.
Đôi chân Jenny bỗng rời mặt đất. Cong người sát vào anh, miệng há hốc một cách tuyệt vọng để hung tợn chối từ, nàng hãi hùng bập bềnh trong sự bí ẩn đáng sợ của một khoái lạc xưa nay chưa từng biết.
*
* *
Lee và Dick bước vào phòng làm việc của O’Toole, áng chừng vào giờ mặt trời lặn. Cảnh sát ở Cabos San Luca cuối cùng đã thả họ ra với những vẻ mặt giễu cợt kèm theo những câu xin lỗi càng làm cho họ nhục nhã hơn. Trong khi chờ đợi, tên người Nga đã chuồn rồi.
Peter giả bộ đắm mình một giây vào việc đọc hồ sơ bỗng như choàng tỉnh phát hiện ra hai người và hỏi họ, giọng ngọt ngào:
— Thế nào, nước ngon chứ?
Dick và Lee vặn vẹo người, lúng túng.
— Tôi nghĩ rằng tôi sắp buộc phải chuyển các anh ra ngoài bộ phận làm việc của tôi. Peter nói với một thoáng luyến tiếc. - Thật là nghiêm trọng.
— Xin hãy nghe, trung úy…Dick muốn bào chữa.
— Câm mồm! Peter gầm lên. - Các anh chui cổ vào tròng như hai cục cứt! Tên người Nga đã cao chạy xa bay. Cuộc điều tra của chúng ta đi đứt.
— Báo cáo trung úy… Harry nói, đầu thò vào khuôn cửa. Ông này có cái hay là luôn luôn đến vào lúc gay cấn nhất.
O'Toole chưa kịp nổi khùng, ông ta đã hối hả tuôn ra:
— Báo cáo trung úy, tôi vừa được tin Jennifer Lewis, Kostia, Vladimir Naritsa đã hạ cánh cách đây ba phút.
— Ở đâu?
— Ở đây, Los Angeles.
O’Toole chịu đựng cú sốc: chẳng còn hiểu mô tê gì hết trọi.
— Họ từ đâu đến?
— Đồng nghiệp của tôi không thể biết được, thưa trung úy. Phi công của họ lại cất cánh ngay sau đó.
O'Toole quay ngoắt về phía Lee và Dick:
— Còn chờ gì nữa! Đáng lẽ các anh phải có mặt ở Roxbury rồi mới phải.
*
* *
Jenny không hiểu tại sao nàng đã đột ngột yêu cầu mọi người về ngay Los Angeles. Bây giờ nàng đã ở đó. Nàng tự hỏi thầm không biết cái gì đã thoảng qua đầu óc nàng lúc đó: nàng chẳng biết làm gì ở đây cả. Nàng nghĩ trong giây lát là sẽ vào độ một giờ trong cái hòm cách ly của mình.
Ngớ ngẩn…
Họ về đến nơi đã được mười phút. Nàng chẳng nói chẳng rằng đi vào phòng mình. Cái nhìn thông đồng mà Kostia và Vladimir trao đổi với nhau không qua được mắt nàng.
Trong thực tế, nàng băn khoăn bực bội không biết đặt một cái tên gì cho nỗi lo âu dữ dội sục sôi đang làm nàng bồn chồn.
Khi thử làm việc đó, cái từ “đau khổ” dâng lên môi nàng; vậy mà nàng chẳng có lý do gì để đau khổ. Cái từ thứ hai là “đe dọa”: mối đe dọa nào? Nàng đang ở trong dinh thự của mình ở Roxbury, giữa lòng Beverly Hills, một nơi bất khả xâm phạm.
Nàng leo lên phòng bày tranh, thoáng nhìn thấy Vladimir qua lỗ cửa kính. Anh đang chơi đùa với Crunch.
Giá mà nàng gặp Kostia vào lúc ấy thì có lẽ đã chẳng xảy ra những chuyện sau này. Nhưng, vào lúc ấy, Kostia là người cuối cùng nàng muốn gặp. Nhưng chẳng thấy mặt anh.
Nàng tiến vào trong hành lang. Đến trước cánh cửa có những tấm áo lông thú treo tạm, nàng quay chìa khóa hai vòng và bước vào.
Giải pháp nằm ở đó, trong cái hộp các tông đựng mũ chứa bột của Alex Malachian.
*
* *
— Anh có thấy Jenny?
Naritsa lắc đầu.
— Anh có ngó vào phòng cô ta?
— Có. Khắp nơi. Cô ấy không ở nhà.
— Thế Adjibi?
— Cũng không nhìn thấy cô ấy.
— Có lẽ cô ta ra ngoài mua bán cái gì.
— Chắc thế! Kostia nói. - Nếu anh thấy cô ấy trước tôi, bảo hộ là tôi ở trong phòng tôi.
Kostia quay gót. Jenny mà đi chơi phố ở Los Angeles? Trò hề… Nàng đã vò xé tâm can một cách mãnh liệt trước những cảnh đổ máu ở Panama. Đầu óc nàng còn bị khuấy đảo nhiều hơn nữa bởi bước chuyển đột ngột của nàng, từ mặt này sang mặt kia tấm gương, đằng sau cái cửa gỗ nâu, ở đó những người biểu tình bị thương vì đòn cảnh sát đến ngã vật xuống và hấp hối. Và ở đó, lần đầu tiên trong đời, hoàn toàn không tự chủ được bản thân, các giác quan của nàng, không cần đến ma túy trợ lực, đã phóng nàng đi rất xa, xa hơn hẳn so với tác động của bất kỳ thứ thuốc sái nào.
Khi sự nhốn nháo đã dịu bớt, họ về thẳng khách sạn. Người tiếp viên và lái xe đợi họ để đưa ra sân bay. Kostia những tưởng việc đạt tới niềm khoái lạc tuyệt vời cùng chung hưởng ấy sẽ làm cho họ gần gũi nhau hơn trước.
Nhưng, thật lạ lùng, Jenny chẳng buồn nói năng gì với anh nữa, cố tình lánh xa với một sự dửng dưng thù địch mỗi lần anh ráng bắt chuyện hoặc đến gần nàng.
Lẽ ra sẽ tiếp tục đi theo dự kiến đến Jamaique, vùng biển Caribe hay Nassan, nhưng nàng đã ra lệnh cho viên chỉ huy đưa nàng về thẳng Los Angeles. Không một ai dám đặt các câu hỏi với nàng.
Kostia lấy trong ngăn kéo tủ commot ra một con dao díp nhiều lưỡi, rời phòng mình, kiểm tra thấy Vladimir không còn ở trong buồng khách bèn nhẹ chân leo lên phòng bày tranh.
Tất cả các cửa ra hành lang đều mở rộng. Trừ một cái: cái cửa mà Jenny treo tạm mấy cái áo lông thú.
Với những động tác chuyên nghiệp, Kostia hí hoáy ngoáy các lưỡi khác nhau của con dao nhíp vào lỗ khóa.
Cửa mở. Kostia khép lại, bật đèn và tựa lưng vào tường ngắm nghía các đồ vật và các thứ hộp chất đống, cao đến tận trần nhà. Anh không phải nghĩ lâu: một cái hộp mang nhãn hiệu Christian Dior buộc kín bằng một dải ruy băng đỏ, đặt ở giữa phòng.
Chưa cần mở, Kostia đã biết nó chứa cái gì. Anh bỏ nắp ra, mở góc cái túi bằng nhựa, thò ngón trỏ vào trong bột rồi đưa lên lưỡi nếm.
Anh hoảng sợ, với tâm trạng hiện nay, Jenny có thể đã dùng quá liều, và làm bất cứ điều gì.
*
* *
Jenny cho xe lăn bánh trên đường Hoàng Hôn theo hướng tây.
Nàng đã cởi giầy, châm một điếu thuốc lá, mở radio và khe khẽ đập bẹp bàn tay mở rộng vào vòng lái theo nhịp của giai điệu bài ca. Điều thật tuyệt vời là nàng chẳng hề biết mình đi đâu. Nàng không nghĩ một tí nào về chuyện đó, cóc cần gì hết và thật kỳ cục, nực cười đến nỗi nàng phá lên cười khanh khách.
Nàng chạy xuyên qua Chinatow vừa lầm rầm hát, nhận ra các mái nhà của khách sạn Biltmore và đi dọc Trung tâm Civic ở đó có tòa thị chính, tòa án và cười ha hả khi vào đến tận “Hope Street”, phố Hy vọng.
Nghẽn lối, tất nhiên thôi. Giao thông đã bị tê liệt. Nàng chiêm ngưỡng những người tản bộ, loăng quăng đi trên vỉa hè.
Họ chẳng có khuôn mặt không hồn bằng sứ của người địa phương trong các khu phố quý tộc. Trên mỗi gương mặt, có thể đọc thấy một thiên tiểu thuyết.
Nàng thoáng thấy những kẻ vô gia cư đang bới tìm trong các hòm rác để đưa lên miệng những của vứt đi.
Nàng thấy họ đẹp. Nhiều tiếng còi giận dữ kéo nàng ra khỏi cơn trầm ngâm suy tưởng. Nàng lại bám đuôi dòng xe cộ và rẽ sang phố đầu tiên bên tay phải. Đại lộ số Tám.
Lần nay, nàng quặn lòng nghĩ tới Beethoven, tự hỏi thầm không biết bị mù hay bị điếc thì đằng nào hơn. Cắt ngang phố Olive, do liên tưởng, nàng nghĩ tới rau xà lách, hộp đựng xích, bộ bánh xe và bỗng dưng thấy bực mình vì bị kẹt vào lúc sáu giờ chiều trong Đại lộ số 8, giữa Olive Street và Hill Street. Ở đó, nàng chẳng có việc quái gì làm.
Ngay vào giờ này, những người làm công trong các xưởng may vẫn còn len lỏi trên vỉa hè giữa đám đông náo nhiệt, tay đẩy những chiếc xe con chất đầy vải, các mảnh tweed, hàng lô áo vét và bộ đồ.
Không biết có những trò như thế này ở bên Nga không nhỉ? Cần phải nói những chuyện này với Kostia…
Một cơn giận dữ đùng đùng nổi lên trong lòng nàng: hắn hãy cút đi cho rảnh!
Hai viên cảnh sát cưỡi ngựa đi ngang qua sát ngay bên nàng và qua cửa chiếc xe Mercedes mở rộng, bốc lên mũi nàng mùi nồng nặc của da và ngựa chập vào hơi người hầm hập từ đám đông tỏa ra. Kỳ cục thật, cái đó khiến nàng thấy khát. Ngay trước mặt nàng, trên vỉa hè nàng nhìn thấy sáng loáng ánh đèn của một quán rượu, quán Golden Goffer. Nơi đây người ta có thể nốc rượu từ mười hai giờ trưa trong bóng tối gần như đen kịt. Một ly rượu, đó chính là cái nàng cần cho qua những gì còn lại.
Thoải mái chẳng khác gì khi đưa xe vào bãi đỗ, nàng tắt máy, bỏ mặc chìa khóa trên bảng hiệu và lạnh lùng vứt bừa xe giữa luồng giao thông nườm nượp. Nàng biến mất vì bị đám đông nuốt chửng.
Giầy không buộc dây dưới chân, kính râm trên mũi, quần jean và áo pull trên người, nàng đẩy cửa quán Golden Goffer. Nàng thấy mình lọt thỏm vào trong một thứ bóng đêm dày đặc bị chọc thủng bởi những màu sáng của hai máy thu hình đang bắt các kênh thể thao.
— Cognac, nàng bảo chủ quán.
— Đơn hay kép?
— Ba nước cốt. Phòng vệ sinh?
Y giơ tay chỉ cho nàng. Nàng đung đưa cái túi, đi vào đó.
Ngả ngớn trong quán, một chục khách hàng đưa mắt nhìn theo.
— Ê, Marc, một người trong bọn họ hỏi chủ quán, - một con điếm?
Chủ quán nhún vai:
— Mày đã bao giờ thấy đứa nào không phải là điếm vào quán của tao?
— Quái lạ, một người khách thứ hai nói - Trông nó hao hao giống…
— Jennifer Lewis! Tao cũng định nói thế.
— Có đúng không nào?
Jenny quay trở về ngồi trên một cái ghế đẩu, đặt cái túi bên người và uống một hơi cạn sạch ly Cognac.
— Một ly nữa, nàng gọi.
— Vẫn ba nước cốt?
— Rót đi!
— Xin chào, Miss… Tên tôi là Luis…
Jenny đưa mắt dửng dưng nhìn y một cái.
— Cái đó can hệ gì đến tôi?
Gã đàn ông cười vang. Y phải nặng trên một tạ. To, béo, lù lù, hai cánh tay xăm đầy, một cái mũ lưỡi trai có vành đội trên đầu, y vã mồ hôi nhễ nhại tuy không khí đã được điều hòa.
— Người ta vừa mới bảo rằng, cô giống một nữ diễn viên…
Nàng dúng mũi vào trong cái ly.
— Tôi chúa ghét các nữ diễn viên.
— Jennifer Lewis.
— Cóc biết. Nó có chết cũng mặc xác nó!
Dùng Cocain kết hợp với uống rượu mang lại những kết quả thật kỳ lạ. Không nghiện ma túy, kẻ nào nốc tới bốn ly ba nước cốt không thể không ngã lăn quay.
Kín đáo, Luis bảo Marc gói cho y một chai Cognac.
— Tên cô em là gì?
— Cognac, Jenny nói. - Tên tôi là Cognac!
Và bảo chủ quán:
— Ly nữa.
— Tôi ở bên cạnh, tôi có một chai ngon thật sự. - Luis nói xen vào, vừa ra hiệu cho Marc - Tại sao không sang chỗ tôi làm một ngụm?
Cái thằng cha béo tốt ấy thật mê hồn, nàng nhìn thấy người y nhuốm mầu xanh. Một sắc xanh dìu dịu nhẹ nhàng, trái hẳn với sự nặng nề của cái mặt hắn dầy cồm cộp.
— Đẹp đấy, màu xanh của khuôn mặt anh.
Dĩ nhiên Luis chẳng hiểu nàng nói gì với y. Ba phút trôi qua, hai người ra khỏi quán Golden Goffer dưới ánh mắt đồng lõa và hơi thèm thuồng của lũ bợm nhậu.
Không khí nặng nề và mù sương. Ngay trước mặt, mấy người cảnh sát đang thận trọng ngắm nghía chiếc Mercedes mà họ đã lái đỗ sát vào vỉa hè để khỏi cản trở giao thông. Jenny chẳng thèm ngó ngàng đến nó. Theo sau Luis, nàng bước vào đại sảnh của khách sạn Bristol, ở đó treo một tấm biển ghi giá thuê phòng: 33,5 đôla có tắm, 28 đô không.
Sợ nàng thay đổi ý kiến và biến mất, Luis quàng tay quanh người nàng trong lúc ném mấy tờ giấy bạc cho gã nhân viên đón khách duy nhất.
Y đẩy Jenny vào một chiếc thang máy đưa họ lên gác bốn. Thảm phủ hành lang đã sờn. Y đẩy cửa phòng 4255. Y chưa kịp có thời gian khép nó lại, Jenny đã nằm duỗi dài trên giường. Luis kéo chốt, mở nút chai, chạy đến tìm trên lavabo, cái cốc đánh răng độc nhất bọc trong cellophan, rót đầy Cognac vào, giơ ra cho Jenny, đặt cái chai mở nút trên mặt bàn đen lỗ chỗ những vệt cháy do đầu mẩu thuốc lá và đặt bàn tay kếch xù của y lên đùi nàng.
Các ngón tay y rờ rẫm xào xạo trên lần vải thô ráp của chiếc quần jean.
— Cô em có nóng vì cái của nợ này không?
— Có, Jenny nói.
Nàng mở khóa thắt lưng và vẹo người để cởi quần.
— Giúp tôi một tay, Jenny nói.
Đôi giầy không dây quay tròn trên thảm. Luis kéo phía dưới và đờ người, nhìn đôi chân hoàn mỹ nhất, y chưa từng được ngắm nghía bao giờ.
— Em ơi, em ngộ nghĩnh thật, y lẩm bẩm, miệng khô khốc.
— Còn mày, mày màu xanh, Jenny nói.
Y cởi áo sơmi. Jenny uống cạn ly Cognac và cười sằng sặc. .
— Tất cả những hình kia…
Nửa mình trên và lưng Luis đầy những vết xăm. Jenny lấy đầu ngón tay gãi gãi lần theo những đường uốn khúc ấy. Luis nắm lấy vú nàng trong bàn tay và áp sát mặt vào chực hôn nàng. Jenny đẩy y ra.
— Mày hôi lắm, Jenny bình thản nói.
Đột nhiên, y không còn nhuốm xanh nữa. Nàng đưa mắt ngơ ngẩn nhìn căn phòng thảm hại: sự vật trước đây như thế nào giờ đây lại quay trở về như thế ấy.
Nàng nhỏm dậy.
— Hề, cô em làm cái gì đấy?
Không trả lời, nàng cố luồn người vào cái quần jean một cách lúng ta lúng túng. Y nhảy bổ lên nàng, lấy hết sức nặng của y đè lên nàng, giữ chặt không cho nàng nhúc nhích và rít lên trong một cơn quát tháo ồm ồm:
— Mày tưởng tao là một con bồ câu à? Tao đã trả tiền phòng và chai Cognac.
Y tìm lấy tìm để miệng nàng. Nàng rú lên một tiếng inh tai. Một tay, y tìm cách bóp cổ để nàng im tiếng, tay kia y ra sức giật quần lót của nàng ra. Không ngừng hét, nàng cố che mặt. Luis tát nàng một cách tàn bạo.
Rồi nàng thoát ra khỏi một cánh tay y, quờ tay nắm chắc lấy cổ chai Cognac và cứ thế đập chan chát vào đầu y. Nhiều tiếng gõ giận dữ làm cánh cửa lung lay.
Nằm chết giấc, bị máu và rượu làm mù tịt, Luis buông một tiếng rên đau đớn và đưa tay lên che mắt. Jenny toan quay chìa trong ổ khóa thì cánh cửa đã bật tung. Nhân viên tiếp khách và hai cảnh sát ùa vào căn phòng bị xới lộn lung tung.
Trong một lát, Luis và Jenny lại thấy nhau nghiêng ngả dựa vào tường trong tư thế mất thăng bằng, người đứng, chân choãi rộng.
Một viên cảnh sát mở túi xách của Jenny: tất nhiên y tìm thấy một gói bột to. Y đặt nó xuống, rút trong túi ra một cái đèn pin mini. Không chút nể nang, y lật hàng mi trên của Jenny và chĩa luồng ánh sáng vào các đồng tử của nàng. Y nhăn mặt tỏ vẻ ghê tởm:
— Nghiền say đến chết…
— Gọi xe cấp cứu, viên cảnh sát thứ hai bảo người của khách sạn - tôi tin là con heo béo ú kia đã bị vỡ sọ.
Luis vừa ngã bịch xuống đất và sức nặng của tấm thân y làm các ngăn vách rung lên bần bật.
Một nhân vật thứ tư lẻn vào trong phòng. Y tên và Peter Bedford và viết bài tính tiền theo số dòng, cho báo Herald Examiner, mục tin chó chết. Y tình cờ có mặt ở đó, giữa phố, đang suy nghĩ tìm cách gắn các mẩu tư liệu vào với nhau cho một cuộc điều tra mơ hồ y đã trù định. “Hai mươi bốn giờ cuộc đời một tên cớm trong rừng rậm giữa Downtown”.
Y lại gần nhìn Jenny, giật mình kinh ngạc, chuẩn bị chiếc máy ảnh Nikon rồi bấm lia bấm lịa khuôn mặt sưng vù của Jenny dưới mọi góc cạnh: nếu người đàn bà này không phải là Jennifer Lewis, thì y Peter Bedford hẳn phải là Đức Chúa Cha!
Cái may của đời y. Các tấm ảnh của hắn sẽ được in trên trang nhất tất cả các báo trên thế giới và mang lại cho y một cơ nghiệp, mà y còn bắt buộc ban giám đốc tờ Herald phải đưa y vào chính ngạch!
Quá cảm động, lắp ba lắp bắp, y nói với đám cảnh sát:
— Các ông có biết ai không?… Các ông có nhận ra cô ta không?
Luis nằm duỗi dài hết thân hình, bất tỉnh nhân sự, đầu nhúng trong một vũng máu. Nhưng chẳng ai buồn chú ý đến y. Mọi con mắt đổ dồn vào Jenny.
— Cứt thật! Jennifer Lewis!
Giờ đây, ngã gục vào tường, ngôi sao màn bạc nổi tiếng nhất thế giới lầm rầm một cái tên, giọng âm thầm:
— Kostia… Kostia… Kostia…