Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XI CÂY THÁNH GIÁ CỦA GIÁO HOÀNG

❊ ❊ ❊

Câu chuyện lôi cuốn chúng ta đến một vũ đài hành đông khác.

Vả lại cảnh tượng tiếp theo đây không phải chỉ bắt buộc cho chúng tôi theo thứ tự thời gian. Giữa cảnh tượng đó và ảnh hưởng mà chúng tôi vừa viết ra, có lẽ có nhiều sự tương quan bí mật mà chúng tôi có bổn phận phải giải tỏa.

Lúc đó độ chừng mười giờ sáng.

Một chiếc xe thư ngừng lại gần cửa Florentine dưới bóng mát một đám cây sồi. Một thiếu phụ mặc bộ đồ đen từ trên xe bước xuống và đi bộ vào thành Rome, bà lẹ làng đi về hướng điện Vatican. Nhưng bà không đi đến mặt tiền. Ở phía sau, một ngôi vườn rộng rãi có tường bao bọc trải dài. Để đi vào cái phần đó của điện Vatican, chỉ có một cái cửa nhỏ lâu nay không dùng đến.

Người thiếu phụ, gương mặt che một tấm voan dầy, đi đến cái cửa nhỏ, tra một chìa khóa vào ổ đã rỉ sét vặn mạnh, cuối cùng ổ khóa bật ra.

Người khách ngưng lại để đè nén những nhịp đập cuồng loạn của con tim, rồi đi thẳng đến một ngôi nhà nhỏ thanh nhã ẩn trong một lùm cây.

Vừa đến cửa ngôi nhà nhỏ, một người đầy tớ già đang đi dạo, vừa trông thấy người thiếu phụ lạ mặt ông ta giận dữ quát tháo.

- Thưa bà, bà đi vào bằng lối nào!... Đi ra… mau.

Không trả lời, thiếu phụ lấy từ trong ngực ra một cây thánh giá bằng vàng, đưa cho tên đầy tớ. Bỗng nhiên ông ta cúi gập mình chào.

- Xin cho… đưa cây thánh giá này… đến chỗ nào ông biết… người thiếu phụ nói với giọng nghẹn ngào.

- Tôi biết, thưa phu nhân! Tên đầy tớ lẩm bẩm vừa mỉm cười.

Ông ta cầm cây thánh giá, tránh ra để cho bà khách đi vào ngôi nhà nhỏ và chạy về phía cung điện.

Vị phu nhân đi vào một gian phòng hẻo lánh và ngồi xuống chờ đợi, lắng tai nghe… quả tim đập mạnh.

Hơn một giờ trôi qua. Cuối cùng một tiếng bước chân trên cát trong vườn vang lên. Một người đàn ông liền xuất hiện trên khung cửa và ném lên người khách đàn bà một cái nhìn hiếu kỳ và lo sợ cùng một lúc.

Vị phu nhân đứng lên. Bà để lộ gương mặt…

- Bá tước phu nhân Alma! Người đàn ông trầm giọng kêu lên.

- Trước kia, Rodrigue, ông gọi tôi là Honorata, người thiếu phụ trả lời yếu ớt.

- Thưa phu nhân, người đàn ông nói tiếp, ở đây chỉ có nữ bá tước Alma… người đàn bà thù nghịch của Giáo đường chúng tôi… và ta chỉ là một kẻ tội lỗi đáng thương đang trải qua những ngày lầm lỗi với Thượng đế… Nhưng xin mời phu nhân ngồi…

Người thiếu phụ vâng lời. Những giọt nước mắt rướm ướt đôi mắt. Người đàn ông quan sát bà với cái nhìn sắc bén.

- Mười bảy năm! Phu nhân lẩm bẩm. Lần cuối cùng, cách đây mười bảy năm, tôi đi vào nơi đây… Ông nói đến những tội lỗi của ông… Nhưng ai sẽ tha thứ cho tội lỗi của tôi!...

- Chúa vĩ đại, thưa phu nhân…

Và đầu gục xuống, hai tay chắp lại, người đàn ông chờ đợi.

- Phải! phu nhân nói tiếp, tôi đau khổ từ những thời kỳ xa xôi đó, tôi đã phản bội những bổn phận của tôi… một phút khát vọng đã xô tôi vào vòng tay của ông… Ôi! Tôi đã bị trừng phạt một cách độc ác! Đứa trẻ… mà tôi ruồng bỏ trên ngưỡng cửa một giáo đường… biết bao lần tôi nghĩ đến nó!... biết bao lần tôi tự nói rằng những điều bất hạnh đã giáng xuống gia đình chúng tôi chỉ là một sự trừng phạt công bình!...

- Thượng đế chí công, thưa phu nhân…

- Có phải là ông vừa nói với tôi câu nói đó! Bá tước phu nhân kêu lên trong một cơn phẫn uất… ông là người đã khuyên nhủ tôi bỏ rơi đứa trẻ! Ông cũng là người mà dòng họ Alma phải chịu đau khổ cũng như là tất cả các gia đình quý tộc ở nước Ý!

- Giáo hoàng không có trách nhiệm về những lầm lỗi của người tình nhân…

- Phải, bá tước phu nhân chua chát trả lời, phải, thưa Đức Thánh-Cha, quả thật ngài không còn phải là Rodrigue, và tôi không còn phải là Henorata… Chính tôi đang ngỏ lời cùng Đức Thánh-Cha… Chính là Đức Thánh-Cha mà tôi gởi đến lời cầu nguyện hèn mọn của tôi…

- Hãy nói đi… và nếu như lời cầu nguyện đó thuộc thẩm quyền của ta để an ủi cho phu nhân…

- Thưa Đức Thánh-Cha, bá tước phu nhân nói tiếp, nếu như chỉ liên quan đến tôi, tôi đã sớm làm cái việc từ bỏ thế giới này… Một tu viện sẽ khép kín sự nhục nhã của tôi và chôn vùi những kỷ niệm của tôi…

- Đó là một quyết định tốt đẹp, giáo hoàng vội vã nói.

- Nhưng tôi không có quyền thực hiện việc đó!... Nếu chỉ liên quan đến bá tước Alma, sự nhu nhược về tinh thần của ngài sẽ mau lẹ thích ứng với những gì Đức Thánh-Cha có thể đề nghị trao đổi về thành trì Monteforte.

- Bá tước Alma chắc chắn có thể tìm được ở Rome, nay cả ở Vatican, một địa vị chói lọi khi nào ngài bằng lòng rời bỏ cái tổ chim ưng của ngài. Ta cho phép phu nhân nói với ngài điều đó.

- Tôi không cần phải thông báo cho ngài biết… bá tước biết tất cả những gì ngài có được nếu bá tước chịu thần phục… và ngài nghĩ đến việc đó!...

- Ai ngăn cản ngài?... Ta sẽ mở rộng vòng tay đón ngài…

- Ai ngăn cản Moteforte quy hàng? Đó là con gái của tôi… Béatrix.

- Một đứa trẻ! Ta sẽ cấp của hồi môn cho nó một cách huy hoàng. Ta sẽ sáng lập cho nó thành quận chúa… Ta sẽ tìm cho nó một tấm chồng. Và người mà ta giành cho nó có lẽ tự mình sẽ lên ngôi vương vị… Thế là con gái của phu nhân sẽ trở thành hoàng hậu! Phu nhân có nghe không, hỡi Honorata!...

- Đức Thánh-Cha vừa gọi tôi là “Honorata”!

- Ta đã vô tình thốt ra, Jésus hiền lành ôi!...

- Và người chồng đó là ai? Bá tước phu nhân Alma nói tiếp.

Giáo hoàng bày tỏ với một vẻ long trọng.

- Người ấy tên là César Borgia, quận công De Valentinois…

- Con trai của ngài!...

- Chính nó! Chà! Bá tước phu nhân, bà nên tin rằng ngày hôm nay ta cho bà một bằng cớ về lòng yêu mến đặt giữa tất cả…

- Ngài chưa biết rõ Béatrix… Dòng máu của người Sforce mà tôi đã quên lãng, chảy mạnh mẽ trong huyết quản của nó… Thưa Đức Thánh-Cha, chắc chắn ngài tin rằng bá tước Alma đã bảo vệ Monteforte, thành lũy duy nhất dám chống lại César Borgia. Tất cả mọi người đều tin như vậy… Vậy mà chính là Béatrix đã phấn khích cả quân đội trú phòng, nó đã sửa soạn cho công cuộc thất bại của con trai ngài… Và ngày nay nữa, nó sẵn sàng chiến đấu. Chà! Thưa Đức Thánh-Cha, bá tước phu nhân nói tiếp và quỳ xuống, đó là những chuyện mà tôi muốn đàm luận cùng ngài… Chính vì đứa trẻ đó mà tôi đến đây cầu nguyện xin ngài dung thứ… Con trai của ngài đang chuẩn bị một cuộc viễn chinh mới chống lại Monteforte… Nhân danh Đức Chúa lòng lành, Đức Thánh-Cha, … xin ngài hãy cứu đứa trẻ còn lại của tôi… Hãy ngăn cản con trai của ngài không cho thực hiện dự định của nó. Đó sẽ là một bông hoa trang trí đáng thương được thêm vào vương miện của ngài như là cái hầu quốc bất hạnh Monteforte… Hãy chừa cho chúng tôi nơi ẩn dật đó… Hãy để cho tôi qua kiếp sống thừa tàn tạ ở đó… Hãy để cho bá tước yên sống tại đó đời sống người thợ săn… Và bù lại, tôi xin thề rằng, tôi còn sống, không một mưu toan nào sẽ được Monteforte chuẩn bị để chống lại uy quyền của dòng họ Borgia!...

Do thói quen hay dùng mưu mô, giáo hoàng trả lời cho người đàn bà bất hạnh bằng một câu hỏi:

- Thế là phu nhân từ chối việc kết hôn đó của César?....

Bá tước phu nhân ngạc nhiên ngước đầu lên.

- Tôi không có từ chối… Cuộc hôn nhân không thể có được… Béatrix có một mối oán thù thừa kế của dòng họ Sforce đối với tất cả các vị…

- Cầu cho ý chí của Chúa được thực hiện!

- Thưa Đức Thánh-Cha, tôi chờ đợi quyết định của ngài. Giờ đây tôi quay trở về Monteforte, tôi sẽ mang về câu trả lời thế nào?

Hỡi ôi! César đã thoát khỏi ảnh hưởng của ta… Các trận chiến tranh của nó, nó tự ý gây ra ngoài ý muốn của ta… không một uy quyền nào trên thế giới có thể ngăn cản nó tiến quân đánh Monteforte…

Bá tước phu nhân đứng lên với một cái nhìn tuyệt vọng cuối cùng.

- Giã biệt, Rodrigue! Bà nói.

- Cầu chúa phò hộ cho con! Giáo hoàng trả lời.

Honorata, nữ bá tước Alma, đi ra với bước chân lảo đảo. Bà vừa mới rời khỏi thì giáo hoàng đứng thẳng lên.

- Thật là bóng ma! Ngài lẩm bẩm. Kia là một cuộc viếng thăm mà ta không ngờ đến chút nào. Cái nàng Honorata hiền lành đó!... Ta đã gần như quên lãng nào!...

Ông già đẩy một tấm màn cửa và đi vào gian phòng bên cạnh. Tại đây, một người đàn ông ngồi trong bóng sáng lờ mờ.

Đó là César Borgia được giáo hoàng đưa vào lúc người ta trao cho ngài cây thánh giá của bá tước phu nhân.

- Thế nào, con có nghe rõ không? Ông già Borgia hỏi.

- Tất cả!... con sẽ triệt hạ cái lều lụp xụp Monteforte đó.

- Ít ra là nữ chiến sĩ Béatrix.

- Hoa Anh Thảo (Primevère), César nói vừa tái mặt.

- Con có nghe những mối cảm tình nào được nàng dành cho con không?

- Con sẽ bắt buộc nàng thay đổi! César nói với một giọng ủ rũ.

- Trong lúc chờ đợi, chúng ta có thêm một nữ địch thủ. Nàng bá tước Alma đó, … mà trong lòng ta, ta định nhờ để san bằng khó khăn, thay vì trở thành một người liên kết của chúng ta, bà ta sắp đổi những mối ác cảm của Béatrix thành lòng căm thù đối với con!...

- Việc đó sẽ xảy ra… nếu như bà về đến Monteforte… Còn về phần con gái của bà, có lẽ bà sẽ không gặp nàng ngay đâu.

- Con muốn nói gì?

- Rằng người ta trông thấy Béatrix ở vùng lân cận kinh thành Rome.

- Ở vùng lân cận kinh thành Rome! Giáo hoàng run run kêu lên. Chà! Những người Sforce đó là những người tranh đấu ghê gớm… Đi đi con trai của ta… Ta sẽ cầu nguyện cho con… Cầu xin Trời run rủi đừng cho hai mẹ con gặp nhau nữa!...

- Con xin đảm nhận việc đó! César lẩm bẩm trong miệng.

- Tiện đây, bá tước phu nhân có bỏ quên ở đây một món nữ trang nhỏ… Đây này… cây thánh giá bằng vàng… Con có thể đi theo phu nhân trả lại cho bà món vật tượng trưng mà có lẽ bà rất quý. Vả lại, nếu đó không phải là cây thánh giá của bà, thì đây là một cây giống hệt của bà… Chỉ có một sự khác biệt nhỏ… Con nhìn xem. Đức chúa không có vòng gai trên cây thánh giá của bá tước phu nhân… Trong lúc cây thánh giá này, đầu của ngài có đội vòng gai nhọn… mà đây là một mũi gai rất nhọn… chắc nó sẽ chích vào tay…

- Cha hãy đưa cho con! César nói với một giọng khan.

Ông ta cầm lấy cây thánh giá, chạy vụt ra bên ngoài.

Nữ bá tước Alma mau lẹ rời khỏi, bà gặp lại chiếc xe thư đang chờ bà ở cửa thành Florentine. Chiếc xe chuyển bánh.

Nó chưa đi được năm trăm bước thì có một người kỵ sĩ chạy theo và ra hiệu cho người đánh xe ngừng lại.

Bấy giờ người kỵ sĩ nghiêng mình xuống cánh cửa xe và trang trọng chào. Bá tước phu nhân đã nhận ra người đàn ông đó.

- César Borgia! Bà lẩm bẩm vừa xanh mặt.

- Chính tôi đây, thưa phu nhân… Mặc dù hai nhà chúng ta thù địch, tôi vẫn muốn đến trình diện lên phu nhân tấm lòng thành kính của tôi… Khi cha tôi muốn phái một tên gia nhân trao lại một món đồ nữ trang của phu nhân để quên, tôi muốn tự mình làm người gia nhân đó!...

- Một món đồ do ta bỏ quên? Bá tước phu nhân hỏi.

- Cây thánh giá vàng… Cha tôi xác nhận với tôi rằng phu nhân sẽ tiếc rẻ sự mất mát… Tôi muốn tránh cho phu nhân sự ưu phiền đó.

Bá tước phu nhân nở một nụ cười buồn rầu.

- Ta xin cám ơn ngài, bà nói vừa đỏ mặt.

Bà đưa tay định cầm cây thánh giá vàng. Vừa lúc đó, bà thốt lên một tiếng kêu nhỏ.

Một chỗ lồi lõm trên cây thánh giá vừa làm trầy lòng bàn tay bà, với một vết trầy nhẹ vừa đủ thấy.

- Thật là vụng về! César kêu lên. Tôi có làm cho phu nhân đau không?

- Không hề gì..

- Thế thì xin giã từ phu nhân.. Vì sứ mạng của tôi đã hoàn thành… xin cho tôi nói thêm rằng, mặc cho những nhu cầu chiến tranh thế nào đi nữa. Tôi sẽ giữ một mối cảm tình nồng hậu về phu nhân và gia đình của phu nhân..

César quày ngựa đi về phía kinh thành Rome. Trước khi đi sâu vào thành phố, ông ta dừng lại và ngắm nhìn chiếc xe đang dần dần biến mất.

Chiếc xe không phải đi về Monteforte. Nó cũng ngừng lại tại “Quán trọ ở Ngã ba” nơi mà chúng ta đã trông thấy hiệp sĩ De Ragastens làm quen với César Borgia.

Bá tước phu nhân Alma ở luôn trong một căn phòng và chỉ đi ra vào lúc trời chạng vạng. Bấy giờ bà leo lên ngựa và tiếp tục đi một mình.

Chằng bao lâu bà rời khỏi con đường Florentine và sau hai giờ đi từng bước, cuối cùng bà đến một khe núi chật hẹp nằm giữa các tảng đá. Ở cuối khe đứng sừng sững một biệt thự khá tầm thường.

Vào lúc ngôi nhà hiện ra trước mắt của bá tước phu nhân, một bóng trắng đột ngột hiện ra giữa những tảng đá phủ đầy những cây nhũ hương, đứng ở trên đường.

- Béatrix, bá tước phu nhân reo lên.

- Thật lo ngại biết bao!... Sao mẹ về muộn như vậy!... Hoa Anh Thảo trả lời vừa đưa cánh tay ra ôm chặt mẹ.

Hai người thiếu phụ vội vã đi vào nhà và một gia nhân võ trang đóng cửa lại.

- Thế nào, thưa mẹ… mẹ có thành công không? Béatrix hỏi. Mẹ có gặp được nhân vật mà mẹ mong tìm không?

- Những nhân vật đó không có ở kinh thành Rome! Bá tước phu nhân trầm giọng trả lời…

- Ôi! Mẹ ôi… mẹ thấy con hoàn toàn vui vẻ… Hôm qua khi mẹ báo cho con biết mẹ quyết định đạt cho được một sự giảng hòa giữa chúng ta với những người Borgia, con không thể ngăn được con tim quặn thắt… Không thể nào có được hòa bình ở nước Ý, nếu mà những con quái vật đó còn thấy ánh sáng ban ngày…

- Béatrix, con hãy yên lòng, chiến tranh không thể nào tránh khỏi.

- Can đảm lên, mẹ!... Con đã nhất quyết chống đến cùng… Nhưng mẹ có chắc rằng nơi ẩn dật của chúng ta sẽ không bị khám phá, người ta không có theo dõi, rình rập mẹ?...

- Chắc chắn! Mẹ đã theo đúng kế hoạch của con. Chiếc xe thư còn ở lại “Quán trọ ở Ngã ba”

- Tốt. Vả lại việc lưu đày của chúng ta sắp chấm dứt… Tối mai tại Rome, là cuộc họp cuối cùng… Và rạng sáng ngày mốt, chúng ta rời bỏ nơi ẩn dật này mà chúng ta đã ở từ một tháng nay để về Monteforte…

- Chà! Con có một tâm hồn anh kiệt, Béatrix…

- Cần phải có khi những người đàn ông có quả tim của đàn bà.

- Con định ám chỉ đến cha con…

- Phải! Nhưng mẹ sao thế, thưa mẹ?... mẹ tái xanh…

- Không hề gì… Mẹ muốn cầm lấy ly nước này… bởi vì mẹ khát ghê gớm… và… bàn tay của mẹ… không thể cầm ly nước…

- Uống đi, mẹ, nàng thiếu nữ nói vừa đưa ly nước cho bá tước phu nhân.

Bà này mới cầm ly nước, nhưng những ngón tay cứng ngắt của bà buông rơi cái ly rớt xuống gạch bể nát…

- Mẹ không biết… tại sao… bày tay của mẹ như bị tê liệt…

- Quả thật, thưa mẹ, Hoa Anh Thảo kêu lên, bàn tay của mẹ trắng bệch những ngón tay của mẹ co rúm… Mẹ tại sao thế?...

- Cánh tay của mẹ tê cứng!.... một hơi lạnh cực độ xông lên… cho đến tận cùi chỏ… Đầu của mẹ quay cuồng… Ôi! Ta đã đoán ra!

Lời cảm than đó, bá tước phu nhân ném ra trong một tiếng kêu khủng khiếp. Hoa Anh Thảo ôm mẹ vào lòng như để che chở bà chống lại một nguy hiểm.

- Làm thế nào? Làm thế nào? Nàng luống cuống lẩm bẩm.

- Không làm được gì cả, bá tước phu nhân trả lời. Chất thuốc độc đang di chuyển trong huyết quản của mẹ là một chất thuốc độc không có gì giải được.

- Thuốc độc! Hoa Anh Thảo kinh hãi kêu lên.

- Thuốc độc của dòng họ Borgia!...

Nàng thiếu nữ sửng sốt, kinh hoàng… Nhưng bá tước phu nhân nói với một giọng đã hổn hển.

- Hãy lục trong lồng ngực của mẹ, bởi vì những bàn tay của mẹ đã chết.

Hoa Anh Thảo vội vàng vâng lời.

- Cây thánh giá!... Cầm nó lên…

- Nó đây, thưa mẹ.

- Nó không phải là cây thánh giá của mẹ… Nó đã bị đánh tráo… Thuốc độc ở đó… trong cái vòng gai…

- Ôi! Đây là một giấc mộng ác liệt! nàng thiếu nữ ấp úng.

- Đây là một sự thật khủng khiếp, Béatrix… Mẹ sắp chết.

- Không! Ôi! Không…

- Mẹ sắp chết, mẹ bảo con… Trong một giờ nữa, ta sẽ không còn nữa… Hãy nghe mẹ nói đừng ngắt lời…

Béatrix quì xuống, ôm thân mình của mẹ vào trong vòng tay và bắt đầu khóc nức nở nho nhỏ.

- Béatrix, bá tước phu nhân nói tiếp, con còn trẻ… nhưng con dũng cảm và là trong số những người đàn bà có thể nghe hết tất cả…

- Ôi! Ta sắp biết được những gì!...

- Để nói với con những việc đó, mẹ cần phải có một sự can đảm mà chỉ riêng có cái chết mới cổ xúy được mẹ… việc chắc chắn là không còn thấy mặt con nữa… để không phải hổ thẹn ở trước mặt con…

- Hổ thẹn!... Mẹ… Mẹ của con!... Một người Sforce!...

- Béatrix, mẹ là một người đàn bà tội lỗi! Con nghe đây, một người đàn ông đến… Cha con đi vắng tám ngày… Một buổi tối, mẹ cảm thấy bị xâm chiếm bởi một cơn điên loạn lạ lùng… người đàn ông quyến rũ mẹ… mẹ xiêu lòng…

Một tiếng nức nở ác liệt xé nát cổ họng của Hoa Anh Thảo.

- Người đàn ông, ta gặp lại… ở Rome… trong cung điện của ông ta… sự liên lạc có một kết quả mà con cần phải biết… ta trở thành mẹ… một đứa con gái ra đời..

Vừa thốt những lời đó, bá tước phu nhân ném một cái nhìn mãnh liệt lên Hoa Anh Thảo, nàng đang che mặt.

Nàng lắng nghe, rụng rời vì kinh khủng.

- Nếu như mẹ đã là một người vợ tội lỗi, bá tước phu nhân nói, ta lại trở thành một người mẹ thương luân bại lý… Đứa trẻ đó bị mẹ bỏ rơi. Theo lời khuyên của người đàn ông! Ta đem nó bỏ ở nơi ngưỡng cửa một tiểu giáo đường ngay lối ra vào khu Ghetto, Giáo đường những vị Thiên Thần (Esglise des Anges)!... Kể từ đó, bị giày xéo bởi lòng hối hận, mẹ hoài công tìm kiếm đứa trẻ.. Đây là một trọng tội thật sự của mẹ Béatrix… do cái trọng tội đó mà ngày hôm nay mẹ phải đền tội… Không phải bởi cái chết… nhưng bởi những sự hối tiếc bóp nghẹt quả tim ta… Đứa trẻ đó, Béatrix… em gái của con… nó còn sống… mẹ cảm thấy như vậy… Và có lẽ, nó đang khổ sở!... Vậy thì, những gì ta không thể làm được… Béatrix… người mẹ hấp hối của con van nài con làm việc đó… Hãy tìm kiếm! tìm cho ra… làm sao cho em gái con không còn khổ sở và không nguyền rủa người mẹ xa lạ của nó! Ôi Béatrix… con gái của mẹ… mẹ chờ đợi con…

Hoa Anh Thảo ngước đôi mắt bối rối lên nhìn mẹ.

- Em gái của con! Nàng ấp úng.

- Phải, em gái của con!... Con sẽ làm theo lời mẹ yêu cầu?...

- Con sẽ làm, thưa mẹ!... Besatrix nói trong một tiếng thì thầm bị xúc động làm cho nghẹn ngào trên đôi môi. Người em gái đó… con sẽ tìm ra nó… Con sẽ thương yêu nó, thưa mẹ!...

Một ánh sáng vui mừng lóe lên trong đôi mắt của bá tước phu nhân.

- Ôi! Bà vẫn còn nói được, vừa tìm những lời nói, bởi vì lưỡi của bà đã bị cứng, ta chết được tha thứ.

- Được thương yêu, mẹ ôi! Cũng như từ bao lâu nay mẹ được thương yêu.

Và Hoa Anh Thảo đặt một nụ hôn trinh bạch lên trán của bà mẹ ngoại tình, một nụ hôn hiếu thảo.

- Mẹ đừng nên nghĩ gì đến dĩ vãng nữa, nàng van nài.

- Ta cần phải… nói cho con biết… cái tên!...

- Cái tên!...

Phải… con cần phải biết tên người cha của đứa em gái con: Đó là người đàn ông đã làm đẫm máu nước Ý… Người đã sai con trai đầu độc mẹ…Đó là Borgia… đó là giáo hoàng!...

Một tiếng kêu khủng khiếp thoát ra từ người thiếu nữ.

- Ôi! Con có nghe lầm chăng… xin mẹ nói lại… Có thể như thế không?...

Nhưng bá tước phu nhân Alma đã nằm im và nín lặng mãi mãi. Bà vừa thở hơi cuối cùng trong một cái chấn động rùng rợn… Hoa Anh Thảo ngã quị xuống.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.