Chúng tôi để hiệp sĩ De Ragastens đang đi vào phòng danh dự ở phía trước những phòng riêng của César Borgia tại lâu đài Saint-Ange. Sau cuộc giới thiệu mỉa mai của nam tước Astorre, bọn cận thần quay sang hướng người vừa mới đến. - Các ngài, chàng nói với một sự khiêm nhường gần như là một sự ngạo mạn. Ngài nam tước Astorre rất tốt để nhắc lại với quý ngài cái ưu thế mà tôi đã có dịp chạm trúng ngài sáu lần liên tiếp. Astorre tái mặt. Hiển nhiên là trên phạm vi những lời bóng gió, ông ta không đủ sức đương đầu với hiệp sĩ. Một thanh niên đi tới và chào Ragastens. - Vậy ra ngài hiệp sĩ đến đây… Ngài vừa nói sao Astorre? Để dạy kiếm thuật cho chúng ta? - Xin đặt dưới quyền sử dụng của ngài, Ragastens nói. - Hãy để ý, ngài Rinaldo thân mến, Astorre nói. Ngài đây mang một cái tên ghê gớm: ngài t ên là Thanh kiếm Hiệp sĩ. Có những tiếng cười rộ ở xung quanh Ragastens. - Thật ra! Rinaldo kêu lên, tôi sắp được hân hạnh thấy cái tên đó được chứng thực đến điểm nmào… - Việc đó sẽ rất khó khăn, thưa ngài, Ragastens đáp lại. - Xin ngài vui lòng cho biết vì sao? - Tại vì tôi không muốn đánh bại ngài… - Hãy nên nói rằng ngài không muốn bị đánh bại. - Ngài chưa hiểu… tôi không muốn gì hơn là cho ngài một bài học nhỏ mà ngài đang cần đến… Có một sự im lặng lớn. Hiệp sĩ nói tiếp: - Rủi ro thay, ngày hôm qua tôi có một lời hứa… - Là giữ không liều rủi ro nữa? - Vì thấy rằng rất dễ chạm trúng các ngài là những người La Mã… Nhiều tiếng xì xào hăm dọa cất lên. - Tôi động lòng thương hại, Ragastens tiếp tục. - Và sao? Rinaldo tái mét và giận dữ kêu lên. - Cho nên tôi quyết định không chấp nhận đấu gươm tại kinh thành Rome nữa, trừ ra có hai đối thủ… các ngài nghe rõ… cho thanh gươm của tôi, cần phải có – ít nhất – hai thanh kiếm! - Chúa Jésus và Thánh Mẫu!... Sừng của quỷ ơi! Những tiếng kêu khác nhau phát ra từ nhiều cửa miệng khác nhau. Ba thanh gươm chiếu ngời, trong đó có thanh gươm của Rinaldo. - Tôi đòi hỏi hai, người ta hiến cho tôi ba… Tôi chấp nhận hết, bởi vì người ta hiến cả ba cho tôi! Chàng rút kiếm ra và thủ thế, ngạo nghễ và táo bạo. Cả ba người cùng một lượt tấn công. Những thanh gươm bay lượn, thanh kiếm của Ragastens chiếu ra những ánh chớp… - Quý ngài, chàng cười khảy, đối với ngày hôm nay sẽ là một bài học tầm thường… Các ngài sẽ thấy người ta làm thế nào khiến cho ba lưỡi gươm, vẽ những đường cong trên không… Coi chừng… một!... Một trong ba tay kiếm khách thốt ra một tiếng kêu giận dữ: Thanh gươm của ông ta vừa văng ra khỏi bàn tay. - Hai! Thình lình hiệp sĩ nói tiếp. Đó là thanh gươm của Rinaldo vừa văng đi. - Thanh gươm của ta! Thanh gươm của ta! Rinaldo kêu lớn! Và ông ta chạy theo món võ khí. Thanh gươm đã bị cong veo… Vừa lúc đó, một tu sĩ đứng trong một góc tối, để ý đến thế kiếm đó, hé mở chiếc áo choàng và đưa một thanh kiếm tuốt trần cho Rinaldo: - Đây là một thanh gươm sẽ không vẹo đâu, gã nói. Vì danh dự kinh thành Rome, vì an ninh của chúng ta, hãy chạm trúng tên xấc láo đó… Rinaldo không nghe nữa. Ông ta chụp món võ khí và xông về phía chàng hiệp sĩ, ông hươi gươm tấn công vào lúc chàng kêu lớn; - Ba! Người đối thủ thứ ba vừa bị tước khí giới. - Chà! Chà! Ragastens nói vừa quay sang kẻ đột kích, một bài học chưa đủ cho ngài sao… Này! Ngài có một thanh kiếm mới! Tôi ngỡ đã đánh vẹo thanh gươm của ngài… Rinaldo không trả lời, chỉ lạnh lùng hươi kiếm. - Tôi thấy rằng ngài chưa hiểu rõ, Ragastens nói tiếp, Hãy nhìn cho kỹ… Tôi bắt đầu khóa tay của ngài bằng những cái gạt này… Rồi bằng một loạt nhị bội bên tả và bên hữu, tôi buộc dín thanh gươm của ngài… và … việc đó làm thành bốn! Thanh kiếm vừa rời khỏi tay… Nó vẽ một đường cong và bay đến rớt ở những người khán giả… Người ta nghe một tiếng kêu: món võ khí vừa làm trầy bàn tay một tên gia nhân vừa đi ngang qua. - Không đáng gì cả! gã tu sĩ nói vừa xông về phía tên gia nhân. Im đi và đi theo ta. Ta sẽ trị lành cho mày. Tên gia nhân ngạc nhiên và đi theo gã tu sĩ, vì vết thương trầy vừa đủ thấy, không có gì là nghiêm trọng. Một sự chuyển động vừa xảy ra ở trong vòng những người cận thần đang vây quanh. Họ giở nón chào, César Borgia vừa xuất hiện. - Lên ngựa, ông nói, để tham dự tang lễ. Nhưng trong vài ngày tới, sẽ lên ngựa để ra chiến trường. Một tiếng hoan hô vang dội, và đám đông bao vây César. - Phải, quý ông, ông này nói tiếp, chằng bao lâu nữa chúng ta xuất chinh. Mỗi người nên sẵn sàng sớm nhất cho một chiến dịch sẽ rất vất vả… Trong lúc chờ đợi, chúng ta đi chôn cất Francois, người em rất thương yêu của ta… Ông hiệp sĩ De Ragastens, ông nói thêm khi trông thấy chàng hiệp sĩ, ông sẽ ở bên cạnh ta. Quý ông, ta xin giới thiệu ông hiệp sĩ De Ragastens, người bạn của ta… một trong những người bạn tốt! César lập tức đi thẳng đến cầu thang lớn danh dự dẫn đến sân lâu đài. Đám đông những người cận thần đi theo ông trong một tiếng kêu vang rân của đinh thúc ngựa.. Nhi ều bàn tay đưa thẳng về phía Ragastens. Những kẻ này vôi vàng chào n ơi chàng một người được chủ nhân yêu chuộng. Những kẻ khác chỉ tỏ vẻ vui mừng được chứng minh một cảm tình với lòng dũng cảm của chàng!
Dom – Garconio – gã tu sĩ đã trao một thanh gươm mới vào tay Rinaldo khi ông bị tước khí giới – đã lôi đi tên gia nhân vừa bị thanh gươm làm trầy da. Nhưng chưa nhận được hai mươi bước, người đàn ông đứng lại, dường như bị phải một cơn chóng mặt. Hắn trở nên tái xanh. Hắn muốn nói. Nhưng cổ họng chỉ thoát ra một thứ hồi âm. Rồi hắn ngã xuống.
Garconio chăm chỉ theo dõi những giai đoạn hấp hối.
Người đàn ông trân mình trong một cái co giật. Một cái chấn động cuối cùng lay động hắn và hắn nằm im lặng, như bị sét đánh. Hắn đã chết.
- Tốt, Dom Garconio lẩm bẩm.. Theo như những dự liệu của ta, thuốc độc làm tê liệt cái lưỡi ngay sau khi những tác dụng của nó bắt đầu gây ra. Cho nên không có bép xép vào lúc hấp hối… Nhưng sự hấp hối đến quá mau… ta đã tính toán cho nó xảy ra ít nữa hai giờ sau khi bị thương… Cần phải thay đổi lượng thuốc…
Rồi Garconio chậm chạp bỏ đi, đầu gục xuống, bận rộn bởi những sự tính toán thông thái.
…………………..
Tang lễ của Francois Borgia, quận công De Gandie đã diễn ra trong một sự huy hoàng lớn. Sau lễ Mi-xa long trọng ở Saint – Pierre, thi thể được đưa đi dạo khắp cả thành phố.
Lúc đó vào khoảng năm giờ. Khi đã đi vòng hết thành phố, quan tài được đưa về Saint – Pierre. Tại đây, nắp quan tài được đóng kín và đặt trong một hầm mộ ở trong nhà thờ.
Dọc theo suốt đoạn đường, những đám đông dân chúng tụ họp đã thì thầm khi César Borgia đi ngang qua, nhưng ông ta chỉ chú ý một cách lơ là.
Nhưng nhiều tiếng kêu la vang dậy. Nghe những tiếng kêu la đó, cho đến đây dường như đang bận suy nghĩ, César mới ngước đầu lên.
- Ồ! Ồ! Ông nói, những người La Mã của chúng ta ngày hôm nay rất can đảm! Họ dám ngang nhiên nhìn mặt ta!...
Nhưng lập tức ông nhận thấy không phải hàng ngàn lời hăm dọa tung ra từ đám đông hướng về mình.
- Thế họ đang nhắm vào ai?
Ở phía tay mặt gần bên ông, là hiệp sĩ De Ragastens. Ở phía sau, đến Astorre, kẻ được yêu chuộng nay bị truất phế, rồi đến Rinaldo, quận công De Rienzi và độ một trăm nhà quý tộc khác.
César liếc nhìn một cái về phía sau lưng ông. Việc lạ lùng, những vị cận thần trong hai mươi trường hợp tương tự đã đến tập trung quanh mình ông, giờ không nhúc nhích vào lúc đó. Và ông còn nhìn thấy có những dấu hiệu trao đổi giữa vài người quý tộc với đám đông.
César xanh mặt, ông đã bị phản bội sao? Nhưng ông an tâm ngay. Những tiếng kêu la nổ bùng, hung bạo và có ý nghĩa:
- Giết chết tên sát nhân của đức ông Francois!...
- Quăng xuống Tibre, tên người Pháp khốn nạn!...
- Công lý! Giao tên giết người cho đao phủ!...
Và những nắm tay hướng về Ragastens.
- Này, Borgia nói, hiệp sĩ có nghe không?
- Tôi nghe, thưa đức ông, nhưng tôi không hiểu gì cả.
- Nhưng cuối cùng, ông đã làm gì họ?
- Con quỷ cũng sẽ quên mất tiếng latin của nó ở đây, thưa đức ông… Này… họ bị điên dại… Coi chừng Capitan!...
Tình thế trở nên hiểm nghèo.
Thật vậy, trong luồng nước triều dân lên và hạ xuống đó của đám đông, trong sự khuyến khích không sợ bị trừng trị. Ragastens bỗng thình lình bị bao vây trong một cơn lốc và bị tách rời ra khỏi Borgia một cách mãnh liệt.
Hiệp sĩ nắm chặt dây cương ngựa của mình.
Borgia muốn quay trở lại và ra lệnh xung phong, nhưng Rinaldo nắm lấy cương ngựa của ông vừa kêu lớn:
- Về lâu đài! Chúng ta sẽ trở ra với lực lượng dẹp cuộc phiến loạn này.. Giờ đây chúng ta sẽ bị đè bẹp.
Ragastens ở lại một mình. Chàng không tự hỏi tại sao quần chúng buộc tội chàng ám sát quận công De Gandie. Chàng không trông thấy Garconio ăn mặc quần áo thường dân chạy từ nhóm này sang nhóm khác. Nhưng chàng thấy mình bị bao quanh.
Và chàng quyết bán mắc sinh mạng của mình.
Vào lúc cuối cùng đó, ảo ảnh về Hoa Anh Thảo (Primevère) phấp phới một lúc trước mắt chàng. Chàng có một tiếng thở dài tiếc rẻ.
- Ô hay! Chàng lẩm bẩm, không đáng kể! chúng ta hãy tỏ ra cho bọn xấc láo không ra gì đó thấy một người giang hồ đáng thương chỉ có số vốn là cây dao găm và lòng coi rẻ cái chết sẽ biết chết ra sao?
Và chàng thúc mạnh đinh vào hông con Capitan.
Chưa từng quen thuộc với cách đối xử như thế, con ngựa lồng lên dữ dội, nhảy chồm và tung ra một chục cái đá hậu ghê gớm. Trong một nháy mắt, nó phá một vòng tròn trống và rộng.
Những tiếng la thét nổi lên, hòa lẫn với những tiếng rên rỉ của những kẻ đột kích vừa bị Capitan đá vỡ hàm.
Ragastens đáp lại những tiếng kêu la đó bằng một tràng cười.
Chàng khinh bỉ không thèm tuốt kiếm ra mà thật ra vào lúc đó cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu. Ngồi vững vàng trên yên, thân mình cao, chàng hiện ra như là một Hercule (1) đang chỉ có một mình, táo bạo xô đuổi cả một dân tộc của Cacus (1).
-----------------------
(1) Hercule, vị bán thần trong thần thoại La Mã, con trai của Thiên vương Jupiter và Alcmène. Thiên hậu Junon ghen tuông, sai hai con rắn thần đến ăn thịt chàng ở trong nôi nhưng bị đứa bé đã lực lưỡng dùng tay bóp chết. Lớn lên chàng nổi tiếng vì vóc dáng và sức khỏe phi thường. Bị người em là vua Eurysthée bắt buộc thi hành mười hai việc làm nguy hiểm được biết dưới cái tên: mười hai đại công tác của Hercule:
1- Ông bóp chết con sư tử ở rừng Némée
2- Ông giết chết con giao long ba đầu ở hồ Lerne.
3- Ông bắt sống con heo rừng ở khu rừng Erymanthe.
4- Ông chạy đua bắt được con nai có chan bằng hoàng đồng.
5- Ông dùng tên giết chết đàn chim ở hồ Stymphale
6- Ông bắt sống con bò rừng ở đảo Crète do Hải Vương thần Neptune sai chống vua Minos.
7- Ông giết Diomède, vua xứ Tharace nuôi đàn ngựa bằng thịt người.
8- Ông chiến thắng những nữ chiến sĩ Amazone.
9- Ông đưa dòng sông Alphée chảy vào rửa sạch chuồng bò của vua Augias.
10- Ông giết chết Géryon chiếm đoạt đàn ngựa.
11- Ông hái trái bom vàng trong vườn của những nàng Hespérides.
12- Ông giải thoát Thésée khỏi địa ngục. Ngoài ra ông còn thực hiện nhiều kỳ công khác – Ông bóp chết trong cánh tay người khổng lồ Antée, con của Trái đất – Giết chết tên cướp Cacus – Giải thoát nàng Hésione khỏi con quái vật sắp sửa ăn thịt nàng – Tách rời những hòn núi Calpé và Abyla (từ đó được gọi là những cột trụ Hercule) – Mở trói cho Prométhée bị xiềng vào ngọn núi Caucase – chiến thắng Gian thần Achélous, và cuối cùng giết chết nhân mã Nessus muốn bắt cóc vợ ông là Déjanire. Nhưng trước khi chết, người nhân mã trao cho Déjanire chiếc áo có nhuộm máu độc nói rằng nó là lá bùa trung thành đối với nàng. Déjanire thấy mình bị bỏ rơi vì nàng thiếu nữ Iole, gởi vị anh hùng món tặng vật oan nghiệt. Hercule vừa mặc áo vào liền cảm thấy bị dày xéo bởi những sự đau đớn ghê gớm nên tự thiêu mình trên ngọn núi Oela, để lại cho Philoctlèle, người bạn hữu những mũi tên nhúng trong máu con giao long ở hồ Lerne gây nên những vết thương không bao giờ lành. (LND)
------------------------
Capitan dẫm đạp điên cuồng, sùi bọt mép, thở mạnh phì phì.
Thình lình, Ragastens nới lỏng cương ngựa.
Con ngựa nhảy dựng, đá hậu lung tung, những móng sắt đập vào không khí…
- Tránh ra! Tránh ra! Bọn phu khuân vác, bọn ăn mày! Ragastens hét vang…
- Giết chết kẻ sát nhân! Đám đông trả lời trong một tiếng la hét.
Những phát súng hỏa mai nổ vang. Nhưng không một viên đạn trúng chàng hiệp sĩ đang chạy quanh tránh né, không thể bắt được, lần lần chàng chạy thoát về phía quảng trường của lâu đài. Nhưng ở giữa quảng trường chàng gặp phải một chục hàng người dựng một hàng rào không thể vượt qua.
Tuy nhiên Ragastens vẫn đi tới… Bỗng thình lình chàng thấy một người đến gần, tay cầm một con dao phay to bản.
Người đàn ông sắp sửa cắt nhượng chân con Capitan!...
Ragastens thấy mình sắp lâm nguy.
Chàng hiệp sĩ cảm thấy sức mạnh của mình tăng gấp trăm lần. Đúng vào lúc người đàn ông cầm dao phay nhảy vọt tới con Capitan, chàng lẹ làng cúi xuống nắm ngang lưng người đàn ông giở bổng lên để nằm ngang trên yên…
Người đàn ông đó là Garconio! Nhưng Ragastens không nhận ra gã. Chàng không nhìn đến gã… thúc ngựa thẳng vào hàng rào người đang giận dữ la hét chuyển động đi đến chàng…
Bây giờ Ragastens buông lỏng cương ngựa con Capitan, hai tay nắm lấy người đàn ông đang vùng vẫy… Chàng giở bổng gã lên cao khỏi đầu đứng dựng lên trên bàn đạp và với một cái lay động phi thường, chàng lấy đà ném mạnh gã lên trên bọn người đột kích như là một trái đạn máy bắn đá!...
Càng lúc, chàng nắm lại dây cương và nâng con Capitan lên trong một cái nhảy vọt như giông bão. Con ngựa thực hiện một cái nhảy vọt lên phi thường và nhảy ngang qua khỏi trên đầu nhiều hàng người, rớt xuống phía bên kia hàng rào người sống.
Gã tu sĩ té lăn dài, lôi theo trong đà ngã ba, bốn người đứng gần nhất nhưng gã không đứng dậy nổi.
- Đó là quỷ Satan, hắn lẩm bẩm, trong lúc đám đông bàng hoàng vì kinh ngạc, thấy Ragastens thoát khỏi tay mình, giờ đây đang phi ngựa về phía chiếc cổng lớn của tòa lâu đài.