Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LXXI NHÌN THẤY CHIẾC TÀU

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau đó đối với Ragastens là một thế kỷ lo sợ. Chàng không thể nhắm mắt suốt đêm và không ở lại được trong phòng. Từ lúc Giacomo ra đi chàng hiệp sĩ đến ngồi trên một tảng đá ở bãi biển, để đợi trời sáng. Rạng đông xuất hiện trong một bầu trời quang đãng.

Ragastens miên man trong việc duyệt lại lần cuối cùng cuộc đời của chàng, cũng như những người đàn ông đi đến những giờ phút cuối cùng trong cuộc sinh tồn của họ.

Những kỷ niệm của chàng trước sau lần lượt trỗi dậy.

Và tất cả những kỷ niệm đó dẫn đến ảo ảnh một thiếu nữ trẻ tuổi mặc trang phục màu trắng, đi đến cạnh chàng kêu lớn:

- Thưa ông, xin mau cứu giúp tôi!..

Những giờ nặng nề trôi qua…Buổi tối đến, Ragastens vẫn ngồi nguyên tại chỗ. Thình lình, một giọng nói đập vào tai chàng, cuốn hút chàng mãnh liệt ra khỏi cơn mơ mộng cuối cùng.

- Ngài nhìn cánh buồm đang xuất hiện ở chân trời?...

Ragastens nhảy dựng đứng lên. Chàng nhìn người vừa đặt cho chàng câu hỏi thản nhiên đó. Chàng nhận ra ông thuyền chài chủ nhà.

- Ông nói gì? Chàng gầm lớn. Một cánh buồm đang đến! Chính ông ta, phải không! Chính ông ta!...

Ông thuyền chài ngạc nhiên lùi lại, kinh hãi vì vẻ mặt giận dữ khó tả đang làm xúc động chàng hiệp sĩ. Ragastens nhận thấy sự kinh hãi mà chàng đã gây ra.

- Xin tha lỗi cho ta, ông bạn trung hậu, chàng nói với vẻ buồn rầu. Ta không biết là ta đang làm gì. Ta thật là đau khổ!...

- Không có gì…không có gì! Ông thuyền chài lắp bắp.

Ragastens bắt đầu đi lại trên bãi biển với vẻ kích thích. Ai chứng tỏ được rằng chiếc tàu đó chở César Borgia?...

Có thể đó chỉ là một chiếc tàu đi ngang ngoài khơi…

- Chiếc tàu đó đi thẳng đến Caprera, ông thuyền chài kêu lên. Chiếc tàu đi từ Ostie đến…Ngài phải trông thấy nó.

Ragastens quay đầu. Cần gì chàng phải thấy hoặc là chàng không thấy. Chiếc tàu đó đến từ Ostie! Nó ghim mũi thẳng đến Caprera!...Đó là César!...

César, trong vài giờ nữa, sẽ có mặt ở lâu đài. Trong vài giờ nữa, sự hy sinh ghê tởm sẽ được thành tựu!...Chàng đi trở lại về phía ông thuyền chài, bị lôi cuốn bởi một lực vô hình và thấy rõ ràng chiếc tàu.

- Chiếc thuyền hai buồm có tốc độ mau! Ông thuyền chài nói.

- Ông nghĩ rằng nó sẽ đến trong chừng bao lâu nữa?

- Tôi không biết tại sao những người đó không giương hết buồm của họ…Có lẽ họ có lý do nào đó để cập bến trễ…Nếu họ tiếp tục như vậy, họ sẽ không đến Caprera trước nửa đêm.

- Nửa đêm!...

- Ồ! Chắc chắn…ông hãy xem! Kia là họ cuốn lá buồm la-tin (1)…Họ không gấp rút! Nhưng, thưa ngài, ngài có quan hệ gì đến chiếc tàu đó sao?...

[1] Nguyên văn: Voile latine, cánh buồm hình tam giác có tay buồm (cây ngang đỡ cột buồm và quay được). LND

- Phải…ta chờ đợi một người bạn.

Ông thuyền chài chào rồi rút lui. Ragastens ở lại, đôi mắt nhìn sững lên chiếc tàu. Nhưng chẳng màn đêm phủ xuống và Ragastens không còn thấy gì nữa…

- Thưa ông, đã chín giờ đêm! Thình lình Spadacappe lẩm bẩm bên cạnh chàng.

Ragastens dường như tỉnh dậy sau một giấc mộng dài.

- Thôi đi! Chàng nói giản dị.

Phải, đó là César Borgia!...ông ta chạy vội vã đến Caprera, bị thúc đẩy bởi tình dục. Nàng Béatrix đó! Ông đã không mong ước nàng mãnh liệt sao?...Ông đã đau khổ!...ông!...Cuối cùng ông có cảm giác việc gì đó như là những nhịp đập của con tim! Và ông đã cảm thấy một cơn giận dữ điên rồ! Để chinh phục nàng, ông đã quyết định một cuộc chiến tranh! Và ông đã bị thảm bại!...

Trong những ngày tiếp theo cuộc thảm bại ở Đèo Địa ngục, César Borgia cảm thấy tình dục của mình tăng gấp mười lần. Hình ảnh của Hoa Anh Thảo chi phối tất cả những tư tưởng của ông. Ông không thể nghĩ đến việc nào khác ngoài mối tình đó.

Một buổi tối, những người lính canh trước chiếc lều của ông nghe ông thốt lên một tiếng thét thật sự lớn. Một người mang thư vừa đi đến. Năm phút sau, César nhảy lên ngựa và đi về hướng cảng Ostie…

Trên chiếc thuyền buồm thuê, César đọc lại hàng trăm lần bức thư của nàng em gái Lucrèce. Nó chứa đựng vỏn vẹn những chữ này:

“Anh còn chờ đợi, để đi đến Caprera, cho đến lúc người đẹp Béatrix đang bị em giam giữ ở đây, vượt ngục khỏi lâu đài của em sao?...”

Mối tình của ông càng gia tăng gấp bội thêm do sự tính đích xác của sự chiếm hữu. Bởi vì mối tình yêu đó hòa lẫn với một cơn giận dữ điên cuồng, từ kết quả của tất cả những việc bất hạnh. Sự ân ái của ông sẽ là một việc báo thù, nụ hôn của ông sẽ là một vết cắn!

Đến lúc chiếc thuyền trông thấy Caprera, César ra lệnh cho bớt tốc độ chiếc tàu. Ông chỉ muốn đổ bộ vào ban đêm.

Đến mười giờ, César Borgia nhảy lên bờ và trả về chiếc xuồng đã đưa ông vào bờ. Ông chỉ có một mình. Ông bắt đầu chạy đến cổng lớn tòa lâu đài vừa đi quanh theo các bức tường. Mười lăm phút sau, ông đã ở trước mặt Lucrèce.

- Cuối cùng! Anh mới đến!...nàng kêu lớn.

César chăm chú quan sát nàng. Nàng tái xanh…gần như là tái mét. Ông ném xung quanh mình những cái nhìn hung dữ và với một giọng ngắn ngủi, khàn, ông hỏi:

- Nàng ở đó?

- Anh sắp gặp mặt nàng.

Giữa người anh trai và người em gái đó, không có một lời hỏi han. Họ có mặt ở đó chỉ vì tội ác. Ngoài tội ác ra, không có gì hiện hữu cả.

- Anh sắp gặp nàng, Lucrèce nói, đi theo em!

- Tại sao em run?

- Liên quan gì đến anh! Đi theo em!...

Chàng nắm lấy cườm tay của nàng, nhất quyết sẽ giết nàng, nếu như ngờ vực của ông được xác nhận.

- Nàng ở đâu? Ông hỏi.

Lucrèce nắm bàn tay César và lôi ông đi. Trước một cánh cửa, nàng ngừng lại, thở hổn hển và nói:

- Nàng ở đó. Nếu nàng chống cự lại anh, thì hãy giết nàng đi. Nếu anh, không giết nàng, em sẽ giết nàng!...Đi đi!...

(Hết Chương LXXI)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.