Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXII MỘT TIẾNG CHUÔNG BÁO TANG TRONG ĐÊM TỐI

❊ ❊ ❊

Ông lão Boniface Bonifazi, cai quản các khu vườn trong biệt thự ở Tivoli, là một kiểu nhân vật được Alexandre VI quí chuộng, có được tình bằng hữu của Lucrèce.

Boniface nhận được những mệnh lệnh gắt gao nhất.

Để được an toàn hơn, Alexandre VI cho Bonifazi tự tay mang đến trước những bữa ăn, những trái cây mà ngài sẽ dùng vào cuối bữa ăn. Giáo hoàng lựa đại hai ba trái dưa cho Boniface cầm ăn trước mặt ngài và khi đến cuối một giờ, đến lúc ăn trái cây, giáo hoàng mới tương đối an lòng ăn, vì Boniface không trúng thuốc độc chết. Ông già Borgia cũng dùng cách thức như vậy đối với người trông coi lương thực và người đầu bếp của ngài.

Boniface Bonifazi được trọng vọng, được quý chuộng, có dưới tay ông một đạo binh phụ làm vườn, phụ trách những công việc nặng nhọc. Ông ở trong một ngôi nhà hẻo lánh, trong khu vườn đặc biệt của giáo hoàng: chỉ có một mình ông được đi vào. Ban đêm những người phụ làm vườn rút lui hết.

Ông già chất phác đó có một tình yêu mến say mê đối với trái cây và bông hoa ở trong vườn.

Mặc dù hy vọng cứu vãn được những trái đào bị chích và biết được loại đào mới do Ragastens khám phá ra, không phải là không có những nỗi lo sợ ghê gớm khi ông lén đưa hiệp sĩ vào khu vườn của giáo hoàng, bữa tối cái ngày gặp gỡ. Và Ragastens đang bí mật ở trong nhà của ông già làm vườn.

Ở bên ngoài, Machiavel và Raphael chờ đợi, kín đáo ẩn núp trong bóng tối của mấy cây trắc bá, ở một trăm bước cách cánh cửa nhỏ. Spadacappe có nhiệm vụ đi lại giữa quán “Cái giỏ đầy hoa nở” và những cây trắc bá, để mang đến thức ăn cần dùng cho tất cả mọi người. Những con ngựa được cột ở đó, sẵn sàng được cỡi. Đến đêm tối mịt, Ragastens đến trình diện ở cửa nhỏ và được Boniface dẫn vào vườn. Đi đến gần ngôi nhà chàng nhìn thấy nét mặt xúc động của ông già, chàng hiểu ngay mức độ hy sinh của ông.

Chàng vội vàng an ủi “người tình đáng thương của thảo vật”

- Đây này! Thưa thầy, chàng kêu lên, tôi lấy làm sung sướng được ở đây, cho nên tôi quyết định báo cho thầy biết tất cả những bí quyết của tôi…

- Cả giống đào mà chưa có một ai được biết?

- Cả giống đó!

- Chà! Boniface kêu lên, ta mang ơn ông còn hơn cả mạng sống của ta.

Trong lúc đó chàng hiệp sĩ canh chừng khu vườn.

- Và phương thức chữa những quả đào của ta? Boniface nói tiếp.

- Ngày mai tôi sẽ đưa đến cho thầy một bảng kê những cây mà tôi cần dùng để chế biến ra chất bột ngừa. Không có một con sâu bọ hoặc côn trùng nào có thể chống lại nổi.

- Đành để ngày mai…

- Nhưng mà, ông nói nghe, có phải thỉnh thoảng Đức Thánh-Cha đi dạo trong vườn không?

- Phải, ban đêm, gần như vào tất cả các buổi tối. Đức Thánh-Cha đi vơ vẩn một mình, gần những luống hoa của ta. Nhưng hôm nay, đức giáo hoàng nghỉ…

- Tốt!...Tôi lại hy vọng được thoáng thấy dung nghi của đức giáo hoàng!

- Đành chờ đến ngày mai. Từ cửa sổ này, ông sẽ trông thấy ngài.

- Vì cuộc đi dạo của Đức Thánh-Cha không xảy ra đêm nay, vậy chúng ta thừa dịp này để đi thăm những cây đào bị bệnh?...Như thế, ngày mai tôi có thể hành động mau lẹ hơn, vì đã biết rõ đường lối.

- Ông có lý…Đi theo ta…

Tắt đèn xong, cả hai đi vào trong vườn.

Quả thật cảnh vườn xứng đáng với những lời khen ngợi của Ragastens ngẫu nhiên tặng cho. Những cây đào có bệnh được kiểm soát và Ragastens tuyên bố rằng chàng thừa sức chữa trị.

Họ đi trở về, cả hai đều hoan hỉ.

Trời đêm yên tĩnh.

Suốt cả ngày hôm sau, Ragastens ẩn núp trong ngôi nhà, tại đây chàng bận rộn chọn những cái cây được Boniface mang đến. Ông này ghi chép tất cả việc làm của Pétrus. Không cần phải nói rằng giờ đây Ragastens biết rõ từ đầu đến cuối khu vườn. Chàng để riêng ra một nơi hai cuộn dây thừng và hai miếng giẻ để trám miệng.

- Một cho thầy Boniface, một cho Đức Thánh-Cha danh tiếng, chàng lẩm bẩm.

Một việc duy nhất còn phải băn khoăn là chàng không làm sao tìm ra nơi ông làm vườn giấu chìa khóa chiếc cửa nhỏ.

Ban ngày chậm chạp trôi qua. Bị gặm nhấm bởi lòng bồn chồn, Ragastens buộc phải tiếp tục nói về bông và trái và trả lời hàng ngàn câu hỏi của Boniface. Cuối cùng, đêm xuống. Ông làm vườn buông kỹ lưỡng những tấm sáo ở ngôi nhà và đốt một ngọn nến.

- Có thể đêm nay Đức Thánh-Cha sẽ đến! ông nói.

- Đức Thánh-Cha có thói quen đi xuống vào giờ nào?

- Vào khoảng chín giờ. Ngài đi dạo độ chừng nửa tiếng. Đến mười giờ, tất cả ngủ yên trong biệt thự…

Ragastens nóng nảy và ngồi không yên chỗ, chín giờ vừa gõ…Chàng đến ngồi sau tấm sáo.

- Kia là mười giờ! Thình lình Boniface nói…Đức Thánh-Cha không đi xuống…Có thể chắc chắn ngày mai. Bởi vì ít khi nào mà ngài trải qua hai ngày mà không thở khí trời trong sạch trong cảnh vắng lặng.

Ragastens giấu một cử động bồn chồn.

Tuy nhiên đêm càng khuya.

- Đã đến lúc chúng ta đi nghỉ, Boniface nói.

Lúc ấy vào khoảng mười một giờ rưỡi. Bỗng thình lình tiếng chuông sầu thảm vang lên. Boniface lột chiếc mũ trùm xuống.

- Cái đó là cái gì? Ragastens hỏi vừa giật mình.

- Đó là cái chuông trong tiểu giáo đường được rung lên để báo tang. Có một người nào đó chết ở trong biệt thự…và người đó phải có vai vế đáng kể…Nếu không, người ta sẽ không rung chuông vào giữa đêm….

Một cái gì đó như là một linh cảm xuyên qua Ragastens. Ông làm vườn bước đến gần cửa sổ. Cái chuông vẫn tiếp tục ném ra những tiếng kêu gở của nó.

- Đó là cho một người đàn bà! Ông già nói tiếp.

- Một người đàn bà! Ragastens kêu lên trong một tiếng thét.

- Phải, nếu là cho một người đàn ông, tiếng chuông sẽ là tiếng đôi…Hãy lắng nghe! Chà! Ông đột nhiên nói lớn….

- Ông có gì thế?....

- Đức giáo hoàng!...

Ragastens nhảy đến cửa sổ. Boniface dùng ngón tay chỉ một bóng đen đang đi dạo với vẻ rối loạn…

- Thế việc gì đã xảy ra? Ông già làm vườn lẩm bẩm. Để khiến cho Đức Thánh-Cha phải thức giấc, thật sự cần phải…

Boniface không đủ thời giờ chấm dứt câu nói…Một miếng giẻ trám vừa được mạnh bạo chụp vào miệng ông và cột ngay quanh đầu ông. Ông lảo đảo và té ngửa xuống, xanh mặt vì kinh hãi…

Bấy giờ, ông thấy Ragastens nhanh nhẹn cột hai chân ông. Trong một nháy mắt, Boniface bị trói chặt cứng.

- Nếu như mày nhúc nhích, mày sẽ chết!...Ragastens nói. Chìa khóa cửa nhỏ ở vườn đâu?...Lẹ lên!...Chỉ dùng mắt ra dấu đủ rồi…

Boniface anh dũng nhắm kín mắt để chứng tỏ rằng ông sẽ không trả lời. Ragastens rút dao găm ra.

- Mau lên! Chàng lạnh lùng nói.

Boniface ném lên chàng một cái nhìn đầy trách móc, rồi hạ cặp mắt xuống ngực mình.

Ragastens vội vàng lục soát. Những ngón tay của chàng đụng mảnh sắt: đó là chìa khóa…Chàng nhét nó vào dây nịt…Bấy giờ chàng lượm miếng giẻ thứ hai và cuộn dây thừng mà chàng đã ném lên bàn vào lúc nhảy lên mình ông làm vườn, chàng nhẹ nhàng đi ra ngoài…

Trời đêm tối mịt, mặc dù hàng triệu ngôi sao tỏa sáng một ánh sáng lờ mờ…Ragastens bò hơn là đi, đến con đường trồng cây nơi giáo hoàng đang đi dạo.

Hai hàng cây bồ đề ném lên trên con đường một bóng tối dày đặc. Song Ragastens nhận ra Borgia: ngài đi với một bước chân không đều, hai tay chắp sau lưng, đầu gục xuống, và miệng ngài thốt ra những lời nói lộn xộn…

Thình lình, Ragastens nhảy tới vật ngài ngã xuống. Trong một giây, Borgia mở miệng không ra lời: giây phút đó đủ cho chàng hiệp sĩ. Đến khi ngài muốn thét lên một tiếng kêu, thì ngài đã bị bịt chặt miệng.

Chỉ trong nháy mắt, Ragastens đã trói xong giáo hoàng cũng như chàng đã làm với Boniface. Bấy giờ chàng giơ bổng ngài lên, vác lên vai, đi trở lại ngôi nhà của ông làm vườn và đặt ông già Borgia lên một cái giường. Đôi mắt của giáo hoàng rực lửa.

Vừa để gánh nặng xuống, chàng đi trở ra vườn, chạy riết đến mở cánh cửa nhỏ. Raphael và Machiavel đang túc trực ở đó. Spadacappe giữ ngựa ở dứơi những cây trắc bá.

- Lẹ lên! Ragastens lẩm bẩm. Chúng ta bắt được ông ta…

Cả ba người chạy mau đến ngôi nhà.

Raphael cảm thấy tim chàng đập muốn bể lồng ngực. Machiavel tỏ ra quả quyết và lạnh lùng theo thói quen của chàng. Ragastens, chàng, cảm thấy lòng kiêu căng được nắm giữ trong tay vận mệnh của một trong những vị chúa tể trên thế giới.

Và vị chúa tể nào! Vị chúa tể hùng mạnh nhất… tuyệt đối nhất.

Vào trong lúc họ đi lướt qua trong vườn như thế, tiếng chuông báo tang ở tiểu giáo đường vẫn tiếp tục buông rơi từng phút từng phút những tiếng rền của nó làm chấn động sự im lặng trong đêm tối.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.