Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XLIII NỮ QUẬN CÔNG DE BISAGLIA

❊ ❊ ❊

Đi lùi lại mười lăm ngày, chúng ta vào Cung điện Tươi Cười, một buổi chiều tối đẹp trời.

Nằm dài trên những tấm thảm trong gian phòng trưng bày các pho tượng, đầu tựa lên những chiếc gối dựa. Lucrèce Borgia mơ mộng, đôi mắt lim dim, lơ đãng nghe một bản hòa tấu gồm có đờn măng cầm và những ống sáo. Một nàng hầu trẻ dùng một cây quạt to lớn duy trì xung quanh mình Lucrèce một sự mát mẻ mà vòi nước từ một bồn nước đá vân ban phun ra còn làm cho thích thú hơn.

...Lucrèce mơ mộng. Lucrèce phiền muộn. Tội ác nào sắp sửa được thi hành?

Những tham vọng ngấm ngầm, xa xôi nổi bật lên một cách mơ hồ, rồi lần lần rõ rang hơn trên màn ảnh của trí tưởng tượng sôi nổi của nàng. Nàng là gì ở trong kinh thành Rome? Không là ai cả!...

Những cuộc lễ! Luôn luôn những cuộc lễ!...Để cho ai?...Những cuộc lễ cho những vị lãnh chúa tràn ngập cung điện của nàng, những sự khám phá mới lạ lỗi lạc trong nghệ thuật giải trí, hầu thuyết phục cho giới quý tộc ở kinh thành Rome thấy sự xa hoa của dòng họ Borgia...Những cuộc lễ! Đó là đời sống của nàng.

Và đổi lại sự nô lệ vàng son đó, đổi lại sự rã rời đó của ý chí của nàng, tất cả tâm hồn nàng nổi loạn. Sao! Nàng mãi mãi chỉ sẽ là một lợi khí ở trong tay của Alexandre VI và của César!...Ôi! Truyền lệnh! Thống trị! Phải là Hoàng hậu trong một vương quốc do nàng tạo nên!...

Nhưng, để thực hiện cái mộng dị thường, cần phải có một người đàn ông!...Một người mạnh mẽ, mà lòng táo bạo và mưu chước phải hùng mạnh hơn cả sự uy quyền của những người Borgia!

Chà! Nàng biết con người đó, người đàn ông đó! Ông ta hiện hữu! Suýt chút nữa nàng nắm được ông ta! Ông ta đã thoát khỏi tay nàng. Nhưng nàng không xem là mình bị thua cuộc. Nàng sẽ tìm ra ông ta, sẽ bao phủ ông ta bằng những sự âu yếm của nàng, rồi khi ông ta thuộc về nàng, nàng sẽ buông thả ông ta lên trên nước Ý vừa nói rằng:

- Ta làm cho ngươi thành hoàng đế! Ngươi hãy làm cho ta thành hoàng hậu!

Và người đàn ông đó, nàng chiêm ngưỡng, nàng thương yêu, nàng thấy ông ta là chúa tể của vận mệnh mình. Bị ông ta phỉ bang, khinh bỉ, nàng càng thán phục ông ta mãnh liệt hơn nữa.

Và, ngay bước đầu tiên mà nàng toan tính hướng về sự thực hiện giấc mơ, nàng vấp phải một chướng ngại! Chướng ngại vật lố bịch, khả ố: một cái tên! Một mạng người! Lucrèce không được tự do! Lucrèce được gọi là quận công phu nhân De Bisaglia.

Vì ở một nơi nào đó trong kinh thành Rome, có một người đàn ông mà nàng đang mang tên họ, nàng sẽ dừng lại, nàng sẽ lùi lại? Hãy bước tới! Lucrèce Borgia sá kể gì đến một mạng người, dù cho người đó có phải là người chồng của mình.

Và vào ngày hôm sau chính ở trước Cung điện Tươi Cười, quận công De Risaglia bị giết chết bởi một nhát dao găm giữa hai chả vai bởi chính César Borgia bị Lucrèce thuyết phục rằng chồng của nàng đã phổ biến nhiều câu chuyện vu khống có hại cho ông ta (1)

---------------

(1) Lịch sử

---------------

Lucrèce phô trương việc tang chế. Người ta làm cho quận công De Bisaglia những cuộc tang lễ huy hoàng. Những người dân La Mã chưa từng thấy việc gì đẹp đẽ hơn kể từ lúc những cuộc tang lễ của quận công De Gandie.

Lucrèce, trở thành góa bụa, bấy giờ chứng kiến một hiện tượng lạ lùng: phần nhiều những vị lãnh chúa chưa có vợ, cho đến nay, đến ve vãn nàng, bỗng xa lánh ngôi nhà nàng và chỉ đến có mặt để khỏi phải chuốc lấy mối oán thù của những người Borgia.

Lucrèce không nhận thấy sự trống trải đang diễn ra ở xung quanh nàng. Vả lại, sự cô đơn đó làm nàng thích thú.

Sau khi đã tống khứ xong người chồng nàng tuyên bố với César rằng nàng muốn đi theo ông đến Monteforte.

- Tuy nhiên, César biện bác, đã thỏa thuận rằng em ở lại để giám sát kinh thành Rome, trong lúc anh vắng mặt...

- Phải, nhưng em muốn thấy chiến tranh ở gần bên. Hơn nữa, ở đây mọi việc đều yên tịnh.

César hoàn toàn biết trước rằng một khi Lucrèce đã quyết định thì nàng sẽ thi hành bất chấp tất cả mọi chướng ngại vật. Cho nên ông không nhấn mạnh. Và đến lúc đạo quân di chuyển, Lucrèce cùng đi một lượt với người anh trai.

Một chiếc xe ngựa lên đường mang cả hai người đến Tivoli, Lucrèce kể lại cho giáo hoàng nghe cái chết của chồng mình.

- Đừng khóc nữa, con gái của cha, giáo hoàng trả lời. Vả lại người đàn ông đáng thương đó đã bị sạt nghiệp!

Rồi người cha và hai đứa con vội vã nói đến những chuyện quan trọng hơn.

Việc đầu tiên mà họ được biết tự nhiên là việc Ragastens bắt cóc Rosita. Ông già Borgia, với nhiều lời giễu cợt, thuật lại làm sao ngài đã bị rơi vào bẫy, làm sao ngài đã tin rằng Rosita đã chết và làm sao mà người ta tìm thấy quan tài trống rỗng...

- Thế là gã đàn ông đó đã đánh bại chúng ta, kẻ trước người sau! César kết luận.

- Phải! Và thật là một điều bất hạnh khiến cho một người đàn ông như vậy không thuộc về chúng ta!

- Quả đúng thật, thưa cha, nhưng ông ta đã gạt gẫm chúng ta và phỉ báng chúng ta. Người đàn ông đó sẽ chết bởi chính tay con.

Lucrèce có một nụ cười nhẹ...Giáo hoàng nói tiếp:

- Nó sẽ chết...nếu như con tìm gặp nó? Có ai biết hiện giờ nó ở đâu?

Vào lúc đó một thị đồng đi vào

- Có việc gì? César hỏi.

- Ngài nam tước Astorre và ngài Dom Garconio vừa về đến. Hai ngài xin được vào yết kiến Đức Thánh-Cha.

- Ngay lập tức! Giáo hoàng kêu lên.

Nam tước và gã tu sĩ hối hả đi vào.

- Không có bá tước Alma! Ông già Borgia kêu lớn, ngài tái xanh vì tức giận.

- Và bị thương! César nói thêm.

Nam tước mang cánh tay băng bó và gã tu sĩ mang băng ở gần trên vai. Gã tu sĩ quỳ gối.

- Thưa Đức Thánh-Cha! Gã nói lớn. Chúa chứng giám cho rằng chúng con đã làm tận lực để đem bá tước Alma...

- Ông ta đã từ chối!...Cần phải dùng võ lực đưa ông ta về!...Thế nam tước, ông dùng để làm gì, với thân hình lực sĩ! Còn mày dùng để làm gì, Garconio, ranh mãnh như một con quỷ! Cả hai đều chịu thất bại...Các ngươi sẽ phải trả cho ta một giá đắt!...

- Thưa Đức Thánh-Cha! Gã tu sĩ ấp úng, gã bị khủng khiếp tột bực, bá tước Alma không từ chối, ngài đi theo chúng con...

- Rồi sao! Hãy nói đi!...

- Chúng tôi đã đi xa Monteforte, và tất cả theo như lòng mong ước, bỗng chúng con rủi ro bị rơi vào lưới rập của quỷ Satan bằng xương bằng thịt! Quỷ Satan đã nhảy xổ lên chúng con! Quỷ Satan đã mang đi bá tước Alma và chắc chắn đưa ông ta trở về Monteforte!..

- Nào! Tu sĩ, mày trở thành điên hay sao?...Con quỷ Satan nào?....

Lucrèce bật cười lớn.

- Ragastens! Luôn luôn là Ragastens! Nàng kêu lên.

- Làm thế nào lệnh bà biết được? Gã tu sĩ hỏi.

- Ta đoán ra. Nhưng là chính gã, phải không?

- Hỡi ôi! Quả đúng là sự thật!...

Và Dom Garconio kể đúng lại cảnh tượng ở trong ngôi quán, sự can thiệp thình lình của Ragastens, nhát dao găm mà gã, Garconio, nhận lãnh trong lúc tấn công người nhân chứng, cuộc chiến đấu giữa Ragastens và nam tước Astorre và cuối cùng sự ra đi của bá tước Alma bị Ragastens lôi kéo.

Giáo hoàng trắng bệch vì giận đến tột độ. Về phần César, ông ta bắt đầu một trong những cơn cuồng bạo mà ông thấy toàn là máu.

- Đồ ngu ngốc! Ông ta gầm lớn khi câu chuyện kể chấm dứt.

Ông sắp sửa nhảy sổ lên gã tu sĩ để kết liễu việc mà Spadacappe mới bắt đầu, nhưng ông già Borgia giữ ông lại.

- Con không thấy sao, ngài nói nhỏ với César, sự oán thù đang khích động cả hai chống lại Ragastens đó. Hãy tin ra rằng họ sẽ trả thù cho chúng ta có lẽ còn hơn cả chính chúng ta.

Sự suy lý đó đã tác động César.

- Đi đi, giáo hoàng nói tiếp. Hãy đi nghỉ ngơi, Bá tước và con, Garconio, nên tin ở sự biết ơn của ta. Các ngươi không thành công, nhưng mọi sự chưa kết thúc.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.