Vừa phóng xuống dòng nước sông màu vàng lợt, hiệp sĩ đã có ý nghĩ đầu tiên là cặp vào những bậc thang ở quán trọ “ông Janus đẹp trai”. Chàng bắt đầu vừa lặn, vừa lội ở dưới mặt nước.
Đến khi chàng nổi lên mặt nước, chàng đã đi xa. Chàng hít vào một hơi không khí và lặn trở xuống. Một lần nữa chàng nổi lên mặt nước và thấy mình ở gần những bậc thang của lữ quán. Chỉ vài sải tay, chàng đã đứng trên những bậc thang, chàng giũ quần áo ướt sũng nước trông giống như một con chó lông xù Tây Ban Nha.
- Cầu cho một cơn sốt nguy hiểm làm ngạt thở cả hai anh em nó! Chàng lẩm bẩm. Có ai bao giờ gặp những kẻ hung hăng như thế. Kẻ này muốn chặt cổ ta, kẻ kia lại muốn đâm chết ta với con dao găm nhọn mà ta đã làm mất trên sông Tibre. Ta tin rằng không khí ở kinh thành Rome trở thành độc hại đối với ta…
Vừa độc thoại một mình, Ragastens không chậm trễ một giây đi vào trong phòng. Chàng thấy trải sẵn trên giường những vật dụng của chàng nguyên một bộ đồ trang bị chiến trận mà chàng vừa mua trước ngày bị bắt. Trong nháy mắt chàng cởi xong bộ đồ ướt và thay vào những món đồ khô dường như đang chờ sẵn chàng.
- Được lắm! chàng mỉm cười, cái ông tốt bụng Barthloméo đó không muốn cho ta thất công lục lọi trong rương quần áo!
Mặc xong quần áo, luôn cả chiếc giáp bằng da thú, chàng đeo vào mình sợi dây nịt lấy được của César Borgia có treo sẵn một thanh gươm tuyệt hảo.
- Ôi thanh kiếm đáng thương của ta! Chàng thở dài, nó bị bỏ lại trong tay của cái kỳ quan xấu xí tên là Dom Garconio đó! Mặc kệ! Cây này không phải là xấu. Ta không bị mất mát gì trong cuộc trao đổi..
Ragastens còn ít thiệt thòi trong cuôc trao đổi hơn nữa là vì thanh kiếm của chàng, chỉ xứng đáng là một thanh kiếm của chàng, chỉ xứng đáng là một thanh kiếm chắc chắn mà thôi, trong khi thanh gươm của César mà chàng đoạt được có một chiếc cán lộng lẫy trên đó Ragastens nhận thấy đính một viên kim cương tuyệt đẹp và vài viên hồng ngọc.
- Chúng ta nên chuồn mau! Hiệp sĩ nói, và không để lại dấu vết…
Trong giây lát, chàng đã gói xong một gói gồm quần áo, đôi giày, cái mũ ướt sũng nước được chàng liệng cả xuống sông Tibre. Làm xong, chàng len lén nhón gót đi ra khỏi phòng, ra đến sân, lẹ làng theo dọc các bức tường, đi vào chuồng ngựa.
Ragastens bước đến để đóng yên cương cho con Capitan.
- Ủa! đã làm xong! Chàng lẩm bẩm và gần như không tỏ vẻ ngạc nhiên, bởi mọi việc đã xảy đến cho chàng một cách lạ lùng. Chào Capitan! Mày có vui mừng được gặp lại ta chăng, hử?...
Capitan vui thích hí vang và dậm chân lên nền đất. Ragastens vỗ về nó, rồi chàng nắm cương dắt nó đi về phía cái sân.
- Không có một người! Chàng nói nhỏ. Chúng ta mau tránh xa!...
Chàng hiệp sĩ lẹ làng dắt con ngựa ra đến cửa nhà xe, mở cửa, dắt ngựa ra ngoài. Rồi chàng nhảy lên yên và thúc chạy mau.
- Người ta sẽ đi tìm ta ở hướng Bắc, chàng nghĩ thầm, về phía Florence…Chúng ta hãy đi về hướng Nam, về phía Naples.
Cho nên chàng đi về phía cửa thành nam vừa được mở, vì mặt trời vừa xuất hiện ở chân trời.
Ragastens cho ngựa đi từng bước, chàng không muốn ra vẻ một người gấp rút.
Vào lúc chàng hiệp sĩ vừa cho ngựa chạy, đổi lại đi từng bước, chàng chăm chú nhìn trân tráo cánh cửa thành biểu hiện cho sự tự do, thì một kỵ sĩ từ một đường phố xuất hiện, làm một cử chỉ ngạc nhiên và tìm cách đến gần Ragastens lễ độ chào chàng.
Đó là một người đàn ông vào khoảng ba mươi tuổi, gầy ốm, khô khan, với một gương mặt ngăm ngăm đen, hàng râu mép đen và đôi mắt sáng ngời như là những viên ngọc thạch lựu.
Mặc dù cưỡi một con ngựa tuyệt đẹp, người đó ăn mặc như một người nghèo khổ và choàng một chiếc áo xấu. Y muốn khiêu gợi sự chú ý của Ragastens và y lẩm bẩm với một giọng kính cẩn:
- Thưa đức ông…kẻ đầy tớ của ngài…để phụng sự ngài!...
Nhưng Ragastens không nghe y nói, và chàng cũng không đồng ý.
Thật vậy, vào ngay lúc đó, tiếng chuông lớn ở Giáo đường Saint-Jean kêu lên vang dội và được tiếng chuông của hơn ba trăm giáo đường ở kinh thành Rome đáp lại. Những cánh cửa sổ mở ra, những cái đầu hoảng hốt xuất hiện, một tiếng ồn ào khó tả từ thành phố nổi lên.
- Tiếng chuông cấp báo! Ragastens hét lớn. Chính là vì ta! Người ta sắp đóng hết các cửa thành! Tiến lên, Capitan.
Ragastens buông lỏng dây cương. Con Capitan nhảy vọt tới, với một tiếng hí và chạy thẳng đến cửa thành, bốn vó làm văng tung tóe những hòn đá nhỏ.
- Đứng lại! không được đi qua nữa! bọn lính đang đóng cửa kêu lớn, dường như là tiếng chuông cấp báo đã truyền lệnh cho chúng nó.
Capitan còn cách cửa thành đến hai mươi bước. Ragastens thúc một lượt cả hai gót chân vào hông con ngựa mạnh đến máu chảy vọt ra.
- Ngừng lại! không được đi qua nữa! viên sĩ quan vệ binh hét lớn.
- Ta cũng vẫn qua! Ragastens gầm thét.
Một sự va chạm dữ dội, viên sĩ quan bị ngã lộn nhào…Ba, bốn người lính lăn dài trên đất, con Capitan phóng ngang qua như một vòi nước, một viên đạn súng thần công.
Ragastens đã thoát khỏi!...
Ý nghĩ đầu tiên của chàng là về con ngựa. Chàng vỗ về nó, lấy tay xoa cổ ngựa, trong lúc đó con ngựa xé không gian.
- Cám ơn, Capitan của ta, cám ơn, anh bạn tốt!...Ta làm cho mày đau đớn, hả?...Cần phải làm như vậy, mày thấy không…
Chàng quay đầu nhìn về phía thành phố và thấy rằng bọn lính vừa đóng xong cánh cửa thành.
Ở nơi xa, tiếng chuông cấp báo vẫn vang dội mãi.
- Hét vang lên đi, César! Ragastens say sưa la lớn, hét vang lên đi, César! Hét vang lên đi, Lucrèce! Hãy hét vang lên, những người Borgia đàn ông và đàn bà! Chính những cái miệng bằng đồng của các người làm lễ ăn mừng cho sự tự do của ta!
Thật vậy, chỉ riêng người Borgia mới có thể ra lệnh cho giật chuông cấp báo. Và tiếng chuông đó không có mục đích nào khác hơn là làm chú ý đến chàng và bắt giữ chàng!
Ragastens quay đầu lại lần nữa. Nhưng lúc bấy giờ chàng nhận thấy mình bị đuổi theo. Một kỵ sĩ chạy theo sau lưng chàng.
Nhận thấy chỉ có một địch thủ thôi, Ragastens nhún vai và mỉm cười. Vừa đến gần một dòng suối, chàng dừng ngựa lại, nhảy xuống đất và dùng lòng bàn tay đựng nước đem đến rửa những vết thương đã bị đinh thúc ngựa của chàng làm trầy hông con Capitan.