Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXIV NGƯỜI CHA

❊ ❊ ❊

Rodrigue Borgia đi lang thang gần một giờ trong núi, mình mẩy trầy xể ở các bụi cây lúc ngài bước ngang qua những tảng đá…

Cuộc chạy trốn trong đêm tối lần lần làm dịu cơn bối rối của ngài.

Sự lý luận và sự trù tính chẳng bao lâu thay thế trong tâm trí của ngài những sự kích thích quá độ mà ngài đã chịu đựng. Ngài không phải là người để than vãn lâu. Từ những sự xúc động đã gần như quật ngã ngài, chẳng bao lâu chỉ còn sót lại có một thứ trạng thái ngây ngất bệnh hoạn.

- Chúng ta đừng nghĩ đến nó nữa! ngài lẩm bẩm.

Tuy nhiên, ngài vẫn nghĩ đến, ngoài ý muốn: Sự chấn động đã quá mạnh mẽ. Cái ý nghĩ rằng vào lúc đó hai tên dọ thám của mình đang đưa bá tước Alma về cho ngài lại đến, được bổ sung bởi ý nghĩ rằng lúc đó César đang tập trung một đạo binh để tiến đánh Monteforte de Béatrix chống giữ…người chị của đứa trẻ chết! người con gái khác của nữ bá tước Alma!

- Định mệnh! Định mệnh!...khiến cho hai gia đình đối diện nhau!...

Khi ngài trở về đến biệt thự, lần này không cần giấu diếm, từ những biến cố đã chỉ còn sót lại cho ngài một sự xao động mà ngài cố trấn tĩnh nhưng không hoàn toàn thành công. Ngài vẫn còn những sự hồi tưởng hãi hùng.

Ngài đi thẳng đến căn phòng nơi thiếu nữ an nghỉ giấc ngủ ngàn thu. Ngài muốn thấy coi “Con gái” của ngài ra sao, nhìn nàng với đôi mắt của người cha. Nhưng ngài quay trở lại, bỗng nhiên bị mắc phải một nỗi khủng khiếp dị đoan, rất hiếm có ở ngài. Ngài nhất quyết phải gặp mặt một người nào đó, được trò chuyện với một người sống…

Ngài đi ngang qua gian phòng của tu viện trưởng Angelo và gõ cửa. Viên tu viện trưởng vội mở cửa ra và thốt lên một tiếng kêu kinh ngạc.

- Đức Thánh-Cha…Đức Thánh-Cha có phải ngài bị bệnh không?

- Không, không, Angelo…

- Thức vào giờ này…gần nửa đêm…

- Ta muốn gặp con, giáo hoàng nói ấp úng..Phải, đây là việc ta muốn…Con sẽ đi rung chuông báo tang…

- Chuông báo tang…Vào giữa đêm khuya!...

- Ta muốn….

- Vậy người chết là ai, thưa Đức Thánh-Cha! Tu viện trưởng kêu lên.

- Đứa trẻ đó…được bà Piérina đưa đến…Cho người ta rung chuông báo tang cho linh hồn đáng thương đó…

- Con vâng lệnh, thưa Đức Thánh-Cha!...Chà! việc bất hạnh biết bao!...Còn quá trẻ…có cần trở lại gặp Đức Thánh-Cha không?...

- Không, Angelo…ta sắp đi nghỉ…ta đang cần dùng.

Angelo chạy thẳng về phía tiểu giáo đường. Borgia đứng lại tại chỗ. Tiếng chuông báo tang đầu tiên làm ngài nhảy dựng.

Bấy giờ, ngài không dám đi vào phòng của ngài…Tiếng chuông báo tang mà ngài vừa ra lệnh rung còn làm cho ngài gặp phải sự kinh hãi dị đoan…Ngài đi lướt xuống vườn…mà không bị một tên đầy tớ nào trông thấy.

Tại đây, ngài thở khoan khoái và cảm thấy người trấn tĩnh lại.

Thình lình, ngài cảm thấy bị người ta bắt trong bóng tối…Một miếng giẻ chụp lên miệng ngài. Cùng lúc ngài ngã xuống.

Trong giây lát, ngài cảm thấy mình bị trói.

Người ta thấy, Ragastens đã đặt Rodrigue Borgia lên một cái giường, rồi chàng chạy đến cửa nhỏ ở vườn mở ra và đưa hai người bạn vào trong vị trí. Một khi tựu hợp trước mặt của giáo hoàng, họ ngồi lên những chiếc ghế đẩu.

Raphael cảm xúc mãnh liệt. Ragastens rất lạnh lùng. Về phía Machiavel, dường như chàng tham dự như người bàng quang vào quang cảnh kỳ lạ đó. Ragastens nói đầu tiên:

- Ngài hãy coi chừng, thưa Đức Thánh-Cha. Tôi sẽ mở giẻ bịt miệng cho ngài. Tôi xin thề rằng sẽ không có làm gì hại đến ngài cả. Chúng tôi ở đây là ba người đàn ông nhất quyết phải nhận được sự công lý, nhưng chúng tôi không phải là những kẻ giết người. Tuy nhiên, tôi xin báo trước với ngài rằng chỉ một tiếng kêu đầu tiên mà ngài thốt ra, tôi sẽ tặng cho ngài ba vết dao vào trong cổ họng.

Giáo hoàng ra hiệu là ngài sẽ tuân lời.

Ragastens mở miếng giẻ cho ngài và đặt ngài ngồi lên thoải mái.

Ông già Borgia lẩm bẩm vững tâm. Và cần phải nói rằng sự có mặt của Raphael không góp ít phần cho ngài một vài can đảm.

- Ta cũng vậy, Boniface đáng thương của ta, ngài nói khi nhận thấy ông làm vườn vẫn còn nằm dài y tại chỗ và bị nhét giẻ bịt mồm. Nên tự an ủi lấy mình, người trung hậu của chúng ta, các ngài đây quá ngoan đạo để muốn lạm dụng đến tình thế này…Dù sao, ta mong rằng cơn giận dữ của họ chỉ sẽ trút lên đầu ta mà thôi.

Sự thật, ngài tìm cách để hiểu cái phần của ông làm vừơn khốn khổ đã tham dự vào cuộc mạo hiểm này, Ragastens quyết định tiếp cứu cho người đáng thương đó.

- Thật ra, thưa Đức Thánh-Cha, chàng nói, không chắc rằng tôi sẽ dung thứ cho con chó ghẻ già giữ nhà đó…Cái gã mới hung hăng làm sao! Suýt chút nữa nó đã báo động bởi sự chống cự tuyệt vọng của nó…Nó muốn cắn tôi và chết vì Đấng Chí tôn. Nhưng tên vô lại sẽ có chuyện với tôi!

- Boniface, giáo hoàng nói, ta hứa với mi rằng nếu ta thoát nạn, ta sẽ tăng thêm tiền công của mi một trăm ê-cuy vàng một năm, và trong lúc chờ đợi, ta ban phúc lành cho mi. Bây giờ, thưa các ông, ta chờ đợi các ông nói xem muốn gì đến ta…Ta sẽ không tri hô lên. Nhưng nếu các ông muốn giết ta, thì cứ giết.

- Thưa Đức Thánh-Cha, Ragastens nói, tôi đã nói với ngài rằng các ông đây cũng như tôi, chúng tôi không muốn lấy mạng sống của ngài…

- Thế các ông muốn gì?

- Công lý! Raphael nói. Công lý, thưa Đức Thánh-Cha!...

- Này con trẻ, ta chỉ đòi hỏi thực hiện công lý…

- Hãy để tôi nói, ông Raphael thân mến, Ragastens vội vàng nói, và cho phép tôi nghi ngờ đến lòng tốt của ngài…Chúng tôi quyết định nhận cho được công lý về một trọng tội.

- Ai là kẻ phạm trọng tội? giáo hoàng hỏi.

- Ngài, thưa Đức Thánh-Cha.

- Ông nhục mạ giáo hoàng, thưa ông!

- Xin lỗi. Ngài không còn phải là giáo hoàng. Chúng tôi truất phế ngài!

Borgia tái mặt và mới bắt đầu lo sợ cho một lối thoát bất hạnh cho ngài, trong cái biến cố này.

- Phải, Ragastens nói tiếp, vào giờ này, ngài chỉ là một tên tù binh sau một trận chiến…

- Ba người đàn ông chống lại một ông già bảy mươi tuổi!

- Ngài nói sai: Ba người đàn ông chống lại một vị Chúa tể được bao bọc xung quanh mình bởi những người vệ binh, những quân nhân võ trang, những tôi tớ và làm run sợ cả thế giới.

- Nhưng cuối cùng…trọng tội của ta là gì? Coi chừng đừng nên đưa ra một lời cáo buộc liều lĩnh…

- Ngài sẽ thấy…Tôi có thể khiển trách ngài về cái chết của nữ bá tước Alma, vừa mới bị đầu độc chết.

Ta không dính dáng gì cả trong cái chết của con người bạt mạng đó…Những người Alma, có những kẻ thù tàn nhẫn, ở kinh thành Rome…

- Tôi có thể, Ragastens nói tiếp, khiển trách ngài về việc bắt giam tôi và bản án bất công mà tôi là đối tượng.

- Việc bắt giam ông!...ông là ai, thưa ông? Giáo hoàng nói với một sự ngạc nhiên được Machiavel thán phục.

Quả thật, ngài hoàn toàn nhận ra Ragastens.

- Tôi là hiệp sĩ De Ragastens, chàng nói, mà ngài đã tổ chức một cuộc mai phục thật sự chống lại tôi…Ngài cho những tên cảnh binh của ngài rình bắt tôi ở trên con đường mà ngài đã chỉ cho tôi đi…

- Chà! Con trẻ! Ta hết sức phàn nàn sự sốt sắng vụng về của gã tu sĩ đã nhận trách nhiệm bắt ông!...Ta không biết gì cả, ta không hay gì cả, cả đến vụ kết án đánh vào ông…Ta chỉ được báo tin những việc xảy ra vào lúc mà đầu của ông đã được treo giải mà không có lệnh của ta…Và lúc bấy giờ ta vội rút lại các hành vi bất công đó…ông có thể xem lại thực hư…

Ragastens sửng sốt. Ông già Borgia có đủ lý lẽ trả lời.

- Nếu như ông ta nói thật, chàng hiệp sĩ nghĩ, ta thật hết sức bị lầm lỗi về vấn đề của ông ta. Còn nếu như ông ta nói láo, thì là người đóng kịch tài giỏi biết bao!...

Quả thật, giáo hoàng đưa ra một gương mặt buồn rầu, quả đúng thật, nhưng với một vẻ bình tĩnh lạ lùng. Có một vẻ dịu dàng đau khổ trong nét nhìn của ngài…sự nhẫn nại của một người đàn ông đáng tôn kính mà những ý muốn không được nhìn nhận.

- Chúng ta hãy bỏ qua, bấy giờ Ragastens nói. Tôi còn lại để nói với ngài về sự việc đặc biệt do đó, chúng tôi có mặt ở đây…Một thiếu phụ trẻ bị bắt cóc ở Rome vào một đêm và bị cưỡng ép đưa đến đây. Việc bắt cóc được thi hành do lệnh của ngài, thưa Đức Thánh-Cha, tôi có bằng cớ không thể bác bỏ được…

- Ông muốn nói, giáo hoàng thản nhiên nói, đến nàng thiếu nữ đã bị bắt cóc sau khi nàng vừa kết hôn với anh bạn Raphael của ta, hiện có mặt ở đây?...

- Phải, thưa Đức Thánh-Cha, Raphael thở hổn hển kêu lên…và chính nàng mà con đòi hỏi do nơi quyền hạn làm chồng của con…

- Than ôi! Than ôi! Giáo hoàng lẩm bẩm.

Và một giọt lệ chảy từ đôi mắt của ngài.

- Ngài có chối việc bắt cóc đó không? Ragastens sẵng giọng hỏi.

- Ta không chối… Ta tuyên bố việc đó.

- Việc đó vượt quá mọi giới hạn. Người thiếu nữ, thưa ngài, ngài đã áp bức nàng..Trong ý đồ đê tiện nào?

- Ông nói ý đồ đê tiện! Chà! Thưa ông, mong rằng ông sẽ hối tiếc một cách cay đắng những ý nghĩ xấu xa do đó ông làm ô nhục một đứa trẻ trong trắng!...

- Thật quá sức!...Tại sao ngài đã cho bắt cóc nàng?...

- Tại vì đó là quyền hạn của ta!...

- Ngài có thể tùy nghi sử dụng đến quyền sống và quyền chết hay sao?...

- Quyền hạn của ta! Quyền hạn làm cha của ta, bởi vì ông ép buộc ta phải xưng ra!...Đứa trẻ đó, chính là con gái của ta!...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.